Afrikaans
Akan
Albanian
Amharic
Arabic
Armenian
Azerbaijani
Basque
Belarusian
Bemba
Bengali
Bihari
Bosnian
Breton
Bulgarian
Cambodian
Catalan
Cebuano
Cherokee
Chichewa
Chinese (Simplified)
Chinese (Traditional)
Corsican
Croatian
Czech
Danish
Dutch
Esperanto
Estonian
Ewe
Faroese
Filipino
Finnish
French
Frisian
Ga
Galician
Georgian
Greek
Guarani
Gujarati
Haitian Creole
Hausa
Hawaiian
Hebrew
Hindi
Hmong
Hungarian
Icelandic
Igbo
Indonesian
Interlingua
Irish
Italian
Japanese
Javanese
Kannada
Kazakh
Kinyarwanda
Kirundi
Kongo
Korean
Krio (Sierra Leone)
Kurdish
Kurdish (Soranî)
Kyrgyz
Laothian
Latin
Latvian
Lingala
Lithuanian
Lozi
Luganda
Luo
Luxembourgish
Macedonian
Malagasy
Malay
Maltese
Maori
Marathi
Mauritian Creole
Moldavian
Mongolian
Myanmar (Burmese)
Montenegrin
Nepali
Nigerian Pidgin
Northern Sotho
Norwegian
Norwegian (Nynorsk)
Occitan
Oriya
Oromo
Pashto
Persian
Polish
Portuguese (Portugal)
Punjabi
Quechua
Romanian
Romansh
Runyakitara
Russian
Samoan
Scots Gaelic
Serbian
Serbo-Croatian
Sesotho
Setswana
Seychellois Creole
Shona
Sindhi
Sinhalese
Slovak
Somali
Spanish
Sundanese
Swahili
Swedish
Tajik
Tamil
Tatar
Telugu
Thai
Tigrinya
Tonga
Tshiluba
Tumbuka
Turkish
Turkmen
Twi
Uighur
Ukrainian
Urdu
Uzbek
Vietnamese
Welsh
Wolof
Xhosa
Yiddish
Yoruba
Zulu
TA CẦN NÓI CHUYỆN VỀ KEVIN
Nếu con sắp dự vũ hội...
thì phải học cách khiêu vũ như công chúa, phải không?
1, 2, 3... 1, 2, 3...
- 1, 2, 3... - Vâng!
Con định mặc gì hôm nay nào?
- Con sẽ mặc... - Con sẽ mặc...
- Con sẽ mặc... - Một cái xô trên đầu.
- Không! - 1, 2, 3... Không?
- Một thùng rượu trên người. - Không!
- Và lấy túi vải làm giày? - Không.
1, 2, 3... 1, 2, 3...
1, 2, 3... 1, 2, 3...
Chào.
À, cậu nhóc!
Muốn ăn gì không?
Không. Con không thấy đói.
Vâng, được.
Vâng.
Franklin?
Là em đây. Em muốn để lại tin nhắn cho anh.
Anh nghĩ ta có thể nói chuyện,
chỉ hai ta mà không có bọn trẻ không?
Em muốn ta vượt qua chuyện đó.
Được không? Em rất nhớ anh.
Eva Khatchadourian!
Cô đã làm được nhiều đấy.
Nghe này, Eva.
Tôi không quan trọng việc cô là ai,
hay cô đã làm gì. Nếu biết đánh máy và làm văn thư,
tôi sẽ mướn cô.
Thế còn gì bằng. Cảm ơn chị.
Tôi sẽ không làm chị thất vọng. Tôi hứa đấy. Cảm ơn chị.
- Cảm ơn rất nhiều. - Không có gì.
Hãy đến vào thứ Hai.
Vâng, cảm ơn chị.
Trông như ai đó đang có một ngày vui thì phải?
Mày hài lòng chứ?
Xin lỗi?
Tao mong mày rữa nát dưới địa ngục, con đĩ già!
Lạy chúa, gì thế? Chị có sao không?
Không có gì. Tôi không sao.
- Để tôi gọi cứu thương. - Tự tôi gây ra đấy.
- Nhưng bà ta vừa... - Không, tôi ổn mà.
Eva, khi nào em về nhà?
Anh rất nhớ em.
Anh yêu em.
Hứa với anh là em sẽ không ra đi lần nữa nhé?
Em sẽ không bao giờ, không bao giờ.
Em hứa nhé? Hứa nhé?
Em hứa.
Ngày an toàn chứ?
Không phải đâu.
Sự thật hả?
Em có chắc không?
Nó thật sự xảy ra sao?
Anh có thể thấy, thấy nó cựa quậy...
Anh đã làm đấy.
Tôi cần cô sắp xếp chỗ này trong hôm nay, Eva.
Nhưng hôm nay buổi chiều tôi nghỉ.
Chị nhớ không? Tôi bảo rồi đó.
Chết thật, đúng rồi.
- Đưa chúng cho Massughi. - Vâng.
- Chào Eva. - Chào Al.
Không, bỏ tôi ra! Hãy để tôi yên!
- Bỏ tôi ra! - Đi tiếp đi.
Cô ơi! Cô ơi! Xin hãy giúp tôi!
Bỏ tôi ra!
Eva, đừng nín hơi nữa.
Đừng nín hơi nữa, Eva.
Eva!
Sáng rồi đấy.
Đừng ngủ nữa, Eva.
Ngày gần kết thúc rồi.
- Chào! - Không, đừng đánh thức nó.
Em vừa cho nó ngủ xong, Franklin.
Chào con.
Thế chứ. Con muốn chơi không?
Con muốn chơi à?
Em không sao chứ?
Đừng có làm quá thế. Em không sao chứ?
Anh nghĩ em làm quá sao?
Chỉ cần đu đưa nó một tý là được.
Chỉ cần đu đưa nó một tý là được, thế thôi mà.
Anh bạn nhỏ của bố!
Chúa ơi! Cả 12 quả?
- Chúng bị sao tôi vẫn lấy. - Không cần phải...
Bị sao tôi vẫn lấy hết!
Con là một cậu bé xinh trai.
Bọn con gái sẽ mê tít.
Bố biết rồi. Đừng thức dậy. Đừng thức dậy.
Con nói "mẹ" đi?
"Me nặng mẹ", "mẹ," Kevin?
Con nói, "bóng", đi? "Bong... sắc...
"Bóng"?
Không? OK.
Mẹ sẽ quăng nó cho con, con quăng lại cho mẹ, nhá?
Nào.
Quăng lại cho mẹ.
Nào, quăng lại chỗ mẹ đi.
Không sao, không sao.
Quăng lại nhé? Cho lăn là được.
Cho lăn là được. Cho...
Hồi còn mới lọt lòng, nó không ngừng khóc.
Tôi từng nghĩ là việc đó sẽ làm tổn hại thính giác.
Không, thính giác nó rất tốt.
Nhưng thế nó phải nói được chứ?
Tôi từng đọc ở đâu đó rằng không nói năng là...
triệu chứng sớm của bênh tự kỷ.
Nó không hề biểu hiện những triệu chứng khác.
Đừng có lo lắng quá về chuyện đó.
Nó không phải là đứa bé nghịch nhỉ?
Nhưng thế cũng chẳng sao đâu.
Cảm ơn.
Được rồi.
Lăn lại cho mẹ nhé.
Giỏi lắm. Lăn lại lần nữa nào.
Nãy được lắm, Kev.
Được rồi. Làm nhé. Được không?
Được không?
Đây là con voi xám, nó to như ngôi nhà,
rất to, chứ không bé giống con chuột.
Con nói "voi" đi, Kevin? "Voi"?
"Voi."
Kevin?
Kevin? Con nói "mẹ" cho mẹ nghe đi?
Không!
- "Mẹ"? - Không!
- Nói "mẹ" đi. - Không.
Chơi khăm hay tử tế?
Chơi khăm hay tử tế? Biết có người rồi nhé.
Con không thích thế.
Con không thích thế!
Con không thích thế!
Mẹ từng hạnh phúc trước lúc có Kevin, con biết không?
Giờ mẹ phải thức dậy mỗi sáng...
và ước mình được ở Pháp!
Cái thang máy đó là bẫy chết người đấy.
Nó cần một khu vườn, một nơi để chơi bóng,
một bể bơi.
Nhưng em yêu New York.
Thôi nào!
Ai đó khẩu hiệu hóa nó rồi đấy.
Đây là việc được ưu tiên, Eva.
Nó chỉ làm trẻ con có một lần thôi đó.
Anh cứ bám vào "những thứ anh muốn," đi.
Em sẽ không rời thành phố này đâu.
Kevin, thôi đi, đủ rồi đấy.
Mẹ và bố đang nói chuyện.
Kevin, ngừng ngay!
Phòng khách lớn ở đây.
Phòng ngủ của chủ nhà ở sau, và có hai buồng thay đồ lớn.
Vườn sau thì tuyệt vời.
Ta đến nơi rồi, cả nhà.
Lâu đài của chúng ta!
Tôi chuẩn bị kiếm đồ ăn, có ai muốn gì không?
Đợi đã! Cô K!
Cháu đây.
Soweto.
Chào cháu.
Cháu chỉ muốn biết dạo này cô thế nào.
Cô khỏe, cảm ơn.
Cháu trông tốt đấy.
Vâng. Các bác sĩ nói vẫn còn cơ hội để cháu đi lại được.
Thế thật tốt.
Giữ sức khỏe nhé, cô K.
Cháu cũng vậy.
Thôi nào, thôi nào!
Chết đi! Chết đi!
Không! Không! Không!
- Chết này! - Con nhảy lên kiểu gì vậy?
Chết này!
Đi nào! Đi nào!
Chết này!
Kev, con trên đó hả?
Kevin?
Kevin, nghe thấy không? Bố đang tè vào bệ xí đó.
Con cũng có thể làm thế.
Chị nhấp chuột vào đây.
Thấy chứ? Chị nhấp chỗ kết nối rồi nó sẽ tự mở ra.
Nếu không được... Chúng ta sẽ thử lại.
- Nhấn ô bên trái ấy. Muốn thử không? - Có chứ.
- Không, không. - Tôi xin lỗi.
- Chỗ đó, đó. - Phải rồi.
Thấy chứ? Mở rồi đấy.
Phải rồi. Cảm ơn. Chắc tôi hiểu rồi.
Cảm ơn cậu đã giúp.
Con ỉa đùn rồi.
Chào cu, sao?
Con ỉa đùn à?
Không sao. Bố sẽ giúp con.
Không sao.
Con về phòng đi, bố sẽ sang ngay.
Đừng làm mẹ thức dậy.
Đi đi, cu.
Toàn những tờ giấy vuông vẽ lem nhem, thật ngu xuẩn.
Mỗi người đều cần có một góc của riêng mình.
Con có phòng của con. Đây là phòng của mẹ.
Mẹ có thể giúp làm phòng con trở nên đặc biệt, nếu con thích.
"Đặc biệt" nghĩa là sao?
Nghĩa là nó phản ánh cá tính của con.
Cá tính là gì?
Mẹ nghĩ con thừa biết rồi đấy.
Thật ngu xuẩn.
Không, không, tốt mà.
Không cần tôi làm điều đó hả?
Còn cậu ta?
Được rồi.
Ý tôi là nếu cậu phải lo liệu tất...
Tôi có thể.
Thật hả?
Đều tuyệt cả mà.
Được rồi, John.
Thế nhé. Tôi sẽ nói với cậu sau. Tạm biệt.
Kevin?
Kevin?
Còn gì để nói nữa không?
Đi rửa mặt đi!
Nó vừa nói xin lỗi.
Và nó chỉ cố giúp làm em trở nên đặc biệt.
Còn nhớ sao con bị thế không?
Điều thực sự nhất mẹ đã từng làm.
Mẹ biết cách người ta dạy dỗ con mèo không?
Nhét vào mũi chúng cục phân của chúng.
Chúng không thích thế.
Và từ đó chúng xả vào hộp.
Nào, hãy làm việc với những con số.
- Số nào đứng sau số 3? - 9.
- Số nào đứng sau số 7? - 71.
1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10,
11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20,
21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30,
31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40,
41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50.
Giờ ta dừng được chưa?
Cầm đi.
Con cộng chúng lại đi, vì con quá thông minh mà.
Con không...
Con không...
Con thấy sướng lắm hả?
Cháu có thể tự gặp bác sĩ một mình.
Tôi phải nói cô điều này, Eva.
Cô có cậu con trai rất nghị lực.
- Cảm ơn. - Không có gì.
Điều mẹ con đã làm, nó rất là sai.
Và cô ấy thấy rất hối lỗi.
Kev? Kev, đợi chút đã!
Kev?
Kevin?
Kev, sao thế này?
Con làm gãy tay mình.
Sao con làm gãy tay mình?
Con ỉa đùn vào tã.
Mẹ phải đi kiếm tã mới.
Và con bị ngã từ bàn xuống cái xe tải đồ chơi lúc thay tã.
Mẹ đã đưa con đến chỗ bác sĩ Goldbutt.
Tất cả là tại em.
Không, em đừng nghĩ quẩn.
Em đâu thể trông nom nó mọi lúc trong ngày được.
Franklin...
Không thể tin nổi.
Nó làm được kiểu gì vậy?
Dù sao thì cũng tiến bộ rồi.
Chưa xong.
Được rồi.
Mẹ yêu con.
Con không thích bài này. Tắt nó đi.
Cục cưng, có phiền không nếu mẹ đỗ lại chỗ siêu thị?
Con muốn về nhà.
Là mẹ cần mua...
Thôi ta về nhà.
Chào cả nhà!
Bố! Thế nào rồi ạ? Bố lấy được ảnh đẹp chứ?
Eva, nó chỉ là một thằng bé.
Một thằng bé rất ngoan.
Như mọi thằng bé khác.
Mẹ béo ra!
Bao giờ... Bao giờ em mới định nói cho anh?
Sớm thôi. Bây giờ.
Sao em tự ý quyết định mà không có anh?
Giờ anh biết nói gì đây?
Rồi bố Gấu gieo hạt giống nhỏ
vào bụng mẹ Gấu, rồi nó trở thành một quả trứng.
Trò 18+ là thế chứ gì?
Con hiểu nghĩa nó là gì không?
Là thằng này đút "chỗ tè" vào "chỗ tiểu" của con kia.
Ờm...
Con không hề muốn có ai chơi cùng với con sao?
Không.
Con có thể thích đấy.
Thế nếu con không thích?
Rồi con sẽ quen dần thôi.
Chỉ vì mẹ đã quen với cái gì đó...
không có nghĩa là mẹ thích nó.
Mẹ quen với con rồi đó thôi.
À ừ...
Trong vài tháng nữa chúng ta sẽ phải quen dần một người mới.
Linda.
Kev, đến xem em gái con đi.
Đây là anh con, Kevin.
Đây là anh của con.
Đúng, đúng rồi.
Đây là Kevin. Đúng, đúng rồi...
Kevin! Không được làm thế...
Không, Kevin, thế không ngoan đâu.
Không sao con à.
Mình đi mua đồ ăn đi? Đi nào.
Đến Ecuador? Trong 2 tháng? Sao không gửi người khác đi?
Em thật sự muốn làm được việc này.
Ban đầu nó khóc rất nhiều, sau đó hoàn toàn im lặng.
Dịch bởi Sangeras Một sản phẩm của phudeviet.org
Nó tự tạo một ngôn ngữ riêng, và điều này thật đáng lo ngại.
Nó trông rất ngờ nghệch, thế là không bình thường.
Liệu ta có thể xem đây là một kiểu thù hằn không?
Thế không tốt cho nó.
Franklin, nhấc điện thoại lên đi!
Nhấc cái điện thoại lên đi.
...13, 14, 15, 16, 17, 18, 19...
...20, 21, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27...
Cho tôi ít nước, làm ơn!
Kevin?
Kevin!
Cục cưng?
Con có sao không?
Con xin lỗi mẹ.
Đừng lo, con à.
Giờ con đỡ rồi.
"Bằng cả tâm hồn ta," Gilbert thốt lên.
"Chàng là ác quỷ trá hình, chứ sao lại ngắm tốt vậy?"
"Không," Robin vừa cười vừa nói. "Ta tin mình không bá đạo thế đâu."
"Rồi chàng lấy một mũi tên khác..." Con không sao chứ, cục cưng?
"Rồi chàng lấy một mũi tên khác và đặt lên dây cung."
Một lần nữa, chàng bắn.
Một lần nữa, chàng rút mũi tên và phóng vào gần chính giữa tấm bia.
Lần thứ ba, chàng kéo căng dây cung
và phóng mũi tên vào hai tấm bia bên cạnh,
tại chính giữa tâm,
Những chùm lông chim trên 3 mũi tên bị mắc lại
tụ lại như một bó lớn.
Rồi những tiếng thì thầm sôi nổi xuất hiện trong đám đông...
Chào dũng sĩ, con sao rồi?
Con khá hơn chưa?
Bố đi đi. Con đang mệt.
Được thôi.
Đúng rồi, cậu bé. Con cần ngủ hả?
Đọc tiếp đi mẹ.
Chàng phóng 280 mũi tên vào mục tiêu,
với tốc độ và sự chính xác khủng khiếp.
Mọi đích bắn đều hiện trên lưng của một con nhím...
khi lũ chó săn dò đến nơi.
Xin chào, thưa bà.
Tôi hy vọng không làm phiền bà.
Thực ra là có đấy.
Chúng tôi chỉ có vài câu hỏi cho bà thôi.
Về vấn đề gì?
Bà sẽ đi đâu sau khi chết?
À vâng, tôi biết rõ chứ.
Tôi sẽ đi thẳng xuống địa ngục.
Bị đọa đày vĩnh viễn.
Cảm ơn vì đã hỏi. Được chưa?
Cục cưng, để mẹ giúp con nhé.
Con tự biết cách thay đồ. Mẹ đi ra được không?
Được.
Mẹ mừng là con đã khá hơn.
Con muốn ăn súp vào bữa trưa không?
Sao cũng được.
- Hay bánh mỳ kẹp pho mát? - Con không thèm quan tâm.
Cảm ơn bố, thế này tuyệt quá.
Có gì đâu cu.
Thế, ngắm vào giữa.
Gần trúng rồi. Cầm lấy.
Phát nữa. Cố gắng nhé.
Dùng ngón tay con...
Để mắt nhìn mũi tên.
Bắn hay lắm, Kev.
Con có tài bẩm sinh đấy.
Hoàn hảo.
Cảm ơn bố.
Được rồi.
Nó như thế này nè.
Ngủ dậy.
Rồi xem TV.
Vào xe, rồi bật đài lên nghe.
Rồi ta đến chỗ làm việc, hoặc đến trường học,
nhưng ta chẳng nghe về điều đó trên mục tin 6 giờ tối.
Tại sao?
Vì chẳng có gì thực sự đang xảy ra cả.
Rồi ta về nhà và lại xem TV.
Hoặc, có khi, đó là đêm vui vẻ và ta đi ra ngoài
và đến rạp phim.
Thật sự tệ hại là rất thường xuyên
những kẻ trên TV,
bên trong chương trình TV, chúng cũng xem TV.
Và người ta xem cái gì nào?
Những kẻ như con.
Và giờ mẹ đang làm gì nào?
Mẹ đang xem con.
Mẹ tin họ sẽ đổi kênh ngay lập tức
nếu con được "A" môn hình học không?
Con và anh Kevin đang chơi trò "Bắt cóc Giáng sinh."
Kevin!
Kevin, anh là bạn của em! Anh là bạn của em.
Thôi nào, Celia. Lấy anh lon soda.
Không phải cái đó, con ngu.
Lấy anh lon Root Beer.
Sao?
Cảm ơn, Celia. Anh khát quá.
Này, em muốn biết một bí mật không?
Lại gần đây.
Em biết còn ai cũng khát không? Không hả?
Con quỷ trong máy hút bụi.
Dừng ngay!
- Chào cả nhà! - Bố!
Xem bố mang gì về này! Kev, lại đây giúp bố.
Vâng, tất nhiên.
- Muốn nhảy không? - Không, cảm ơn.
- Đi mà, một lần thôi. - Tôi không nhảy đâu.
Thế cái gì bà mới khoái, đồ đã đĩ còn kiêu?
Bà nghĩ còn thằng điên nào muốn bà lúc này chứ?
Ở lại đi. Uống thêm tý nữa.
Sao vậy?
- Con vui chứ? - Vâng.
Con không thể tin nổi luôn!
- Quá tuyệt vời nhỉ? - Vâng ạ.
Kevin!
Hình như là mẹ thấy con ở hiệu sách hôm nay phải không?
Không.
Lạ nhỉ, mẹ thề luôn.
Nhân tiện, con có làm gì vào thứ Sáu không?
Tại sao?
Mẹ nghĩ nhà ta có thể làm gì đó cùng nhau.
Ta là gia đình mà.
Làm cái gì?
Có thể là đến nhà hàng.
Hoặc đi chơi ở chỗ sân mini-golf?
Được rồi.
Sao con không mang áo khoác theo?
Con luôn làm mọi việc để không thoải mái đủ chưa?
Không thoải mái? Với mẹ ruột mình?
Mỗi lần mẹ gặp người béo, là thấy họ đang ăn.
Chẳng phải do tiêu hóa kém hay đó là mấy món lặt vặt.
Đó là thức ăn.
Họ béo là vì ăn lung tung.
Ăn nhiều và ăn luôn mồm.
Nhiều lúc mẹ rất dữ đấy.
Con cũng thế lúc đang nói.
Vâng, đúng vậy.
Con thừa hưởng nó từ ai nhỉ?
Giỏi, con thắng.
Tiếp theo là gì đây, má mì?
Ta sẽ về nhà, con sẽ mặc những thứ đứng đắn hơn.
Rồi mẹ đưa con đi ăn tối.
Hay.
Ta chuẩn bị đi ăn cơ mà.
Con thấy đói.
Con đang tuổi lớn mà.
Tôi chọn món sa lát,
bít tết tái và một chai rượu vang.
Được rồi.
Chuyện ở trường thế nào?
Thì thế.
Cứ theo lịch trình học.
Thế còn các giáo viên? Một số có...
Mẹ lại hỏi con đang nghe nhạc của nhóm nào hả?
Rồi mẹ lại hỏi là con phò nào
đang khiến con mất trí.
Và ta có thể luôn mồm nói mọi thứ phụ thuộc vào con,
nhưng trước khi khui hàng, con phải chắc chắn là sẵn sàng rồi.
Đến lúc tráng miệng, mẹ sẽ đề cập về ma túy,
Hãy cẩn thận,
mẹ không muốn dọa dẫm con lúc con say thuốc đâu.
Rồi mẹ kể lại cho con điều mẹ từng trải qua.
Và khi mẹ dừng nốc chai rượu vang này,
mẹ nhìn một cách dịu dàng...
và nói với con là thật tuyệt khi dành thời gian bên nhau,
mẹ khoác tay lên vai con,
rồi ôm chặt một lúc.
Tệ thật!
- Máy tính mẹ hỏng rồi. - Ừ, đúng thế.
Và dữ liệu công việc cũng vậy. Mẹ nghĩ mình đáng bị thế.
- Sao con lại có những thứ thế này? - Con sưu tầm đấy.
Thứ điên rồ này đáng để sưu tầm sao?
Con không thích tem thư.
Mục đích ở đây là gì?
Chẳng có mục đích gì cả.
Đấy là mục đích đấy.
Không, thực sự không vấn đề gì đâu. Mỗi người hãy mang một cái đĩa.
Là Sam. Con phải đi đây. Chúc mẹ một ngày tốt lành.
Tạm biệt mẹ.
Giáng sinh vui vẻ.
Được rồi, Kev, giờ lượt con.
Đoán xem là gì?
Series 7 đấy. Người bán hàng nói đó cái tốt nhất trong tiệm.
- Trời. Cảm ơn bố nhiều. - Giáng sinh vui vẻ.
Mày muốn gì cho bữa sáng nào?
Mày khỏe chứ, Snuffles?
Con nghe thấy tiếng động đó không?
Nghe có vẻ lớn nhỉ?
Celia!
Nào con. Đến giờ lên giường rồi. Đứng lên nào.
Con cứ tưởng mình đóng cửa rồi chứ.
Kevin nói con là đồ ngu, và anh ấy đã đúng.
Con không phải đồ ngu đâu.
Đừng lo, bố mẹ sẽ đi tìm. Giờ đi ngủ đi.
Thoải mái chưa?
Con Snuffles giờ chắc đang ở tiệm thú cưng trên trời rồi.
- Đừng nói thế! Đừng có nói thế! - Nó là sự thật mà!
Hỡi các bạn,
Chúng ta tập trung ở đây cầu nguyện cho Snuffles...
Thôi đi!
...kẻ đã chết một cách bi kịch...
Rồi mẹ và bố đã tìm nó cả đêm,
và biết tại sao mà con không tìm ra nó không?
Vì Snuffles đã ra ngoài để sống trong vườn rồi.
Giờ nó đang sống trong khu vườn,
với rất nhiều bạn động vật mới.
Celia.
Được rồi, đưa mẹ cái muỗng.
Chúng sẽ có bữa tiệc lớn tối nay
cùng với gấu trúc nhỏ và sóc, và gấu mèo...
chúng sẽ ăn quả hạch cùng trái cây,
cùng rất nhiều...
Sao em để chai nước tẩy rửa ở ngoài?
Em không để.
- Em đã cất nó rồi. - Thế sao nó lại ở ngoài?
Là Kevin.
Kevin làm.
Em nên đi gặp bác sĩ tâm lý đi.
Kev, mẹ có chuyện muốn nói với con đấy.
Mẹ muốn...
Cảm ơn con vì đã gọi cứu thương.
Và?
Và...
Mẹ lo rằng con có thể cảm thấy mình phải chịu trách nhiệm.
Tại sao?
Bởi vì con phải trông nom em mình.
Con không có gì phải tự trách mình cả.
Không. Con không hề tự trách mình đâu.
Em nó sẽ phải dùng mắt giả, Kevin.
Nên bố mẹ mong con sẽ đối tốt với em mình
chứ không chế một cái tên để...
Bố cũng không nhớ ra rằng mình từng là trẻ con sao?
Celia phải gắng vượt qua thôi.
Mẹ cứ tưởng con ghét vải.
Chẳng thế nào cả. Giờ hãy cho là...
con thích ăn chúng.
Mẹ rất tiếc.
Nào.
Được rồi.
Cảm ơn mẹ.
- Con trai. Lại tập tiếp hả? - Dạ vâng.
- Celia, muốn đi nhặt tên không? - Không!
Vậy... Anh định làm gì?
Ta hãy đợi cho năm học kết thúc,
và chuẩn bị mọi thứ trong hè này.
Ít nhất thì việc giám hộ cũng là quyết định dễ dàng.
Cái gì?
Anh quyết định rồi sao?
Eva, còn gì khác để quyết định đâu.
Chuyện đã xảy ra rồi.
- Con cần uống chút nước. - Chào, Kev.
Nghe này, con trai,
rất dễ bị hiểu sai những gì mà con nghe được nếu "ngoài bối cảnh" đấy.
Cái gì mà "ngoài bối cảnh"?
Con chính là bối cảnh.
- Kháng phí rất lớn đấy. - Không.
Cô sẽ mất mọi thứ. Công việc, ngôi nhà.
Tôi sẽ trả bằng ngôi nhà. Tôi luôn luôn ghét nó.
Chết gí dưới địa ngục đi!
Một kiện hàng gửi tới Kevin Khatchadourian.
- Cẩn thận, nó nặng đấy. - Vậy hả?
- Chúc một ngày tốt lành. - Chị cũng vậy.
Nó dùng làm gì vậy? Con có dùng xe đạp đâu.
Con thấy chúng trên mạng với giá rất rẻ.
Con sẽ kiếm được cả đống khi bán lại tại trường.
Giống như Donald Trump.
Anh sẽ dẫn em đến thuyền của anh.
1, 2, 3. 1, 2, 3.
1, 2, 3. 1, 2, 3.
1, 2, 3. 1, 2, 3.
1, 2, 3. 1, 2, 3.
1, 2, 3. 1, 2, 3.
1, 2, 3. 1, 2, 3.
1, 2, 3. 1, 2, 3.
Sẵn sàng cho phần kết thúc chưa?
1, 2, 3. 1, 2, 3.
1, 2, 3. 1, 2, 3.
1, 2, 3. 1, 2, 3.
1, 2, 3. 1, 2, 3.
Hân hạnh được gặp, thưa cô.
- Không, con không đâu. - Con có chứ.
- Không, con không đâu. - Con có chứ.
Được rồi.
Trán con nóng quá. Con có sao không?
Chưa từng tốt hơn.
Còn 3 hôm nữa là con tròn 16 đấy.
Nhà ta nên làm gì đó. Chủ nhật thì thế nào?
Con không biết được.
Có lẽ con bận rồi.
Ta cùng dọn dẹp đống này rồi mặc quần áo để đi chứ?
Con không muốn đến trường.
Bố biết, nhưng bố sẽ đi tắm rồi sau đó chúng ta đi.
Nói "tạm biệt" nào!
Anh nghĩ ta có thể nói chuyện, chỉ hai ta,
mà không có bọn trẻ không?
Em muốn ta vượt qua chuyện đó.
Có phải Kevin học ở trường Glanston không?
Franklin...
Nhấc điện thoại lên đi! Franklin...
Con trai tôi ở đó.
Kevin?
Kevin!
Kevin!
Kevin!
Lauren!
Franklin?
Celia?
Franklin?
Celia?
Con không có vẻ hạnh phúc.
Con từng có sao?
Con gần đủ 18 rồi, phải không?
Là sao? Nhà tù làm cho con sợ?
Sợ?
Mẹ có hiểu gì về những nơi như thế này không?
Con đã được tính toán ổn thỏa mọi thứ rồi.
Một đứa trẻ tuổi vị thành niên bị mất năng lực do say thuốc Prozac.
Con sẽ được ra tù sau 2 năm nữa.
Biết hôm nay là ngày gì không?
Con biết tại sao mẹ đến thăm vào thứ Hai không?
Quá biết, là sinh nhật con.
Hai năm.
Đủ thời gian để ngẫm về chuyện đó.
Mẹ muốn con nói cho mẹ là tại sao.
Trước con tưởng mình biết...
Giờ con không chắc nữa.
Hết giờ thăm rồi.
Can't find what you're looking for?
Get subtitles in any language from opensubtitles.com, and translate them here.