Afrikaans
Akan
Albanian
Amharic
Arabic
Armenian
Azerbaijani
Basque
Belarusian
Bemba
Bengali
Bihari
Bosnian
Breton
Bulgarian
Cambodian
Catalan
Cebuano
Cherokee
Chichewa
Chinese (Simplified)
Chinese (Traditional)
Corsican
Croatian
Czech
Danish
Dutch
Esperanto
Estonian
Ewe
Faroese
Filipino
Finnish
Frisian
Ga
Galician
Georgian
German
Guarani
Gujarati
Haitian Creole
Hausa
Hawaiian
Hebrew
Hindi
Hmong
Hungarian
Icelandic
Igbo
Indonesian
Interlingua
Irish
Japanese
Javanese
Kannada
Kazakh
Kinyarwanda
Kirundi
Kongo
Korean
Krio (Sierra Leone)
Kurdish
Kurdish (Soranî)
Kyrgyz
Laothian
Latin
Latvian
Lingala
Lithuanian
Lozi
Luganda
Luo
Luxembourgish
Macedonian
Malagasy
Malayalam
Maltese
Maori
Marathi
Mauritian Creole
Moldavian
Mongolian
Myanmar (Burmese)
Montenegrin
Nepali
Nigerian Pidgin
Northern Sotho
Norwegian
Norwegian (Nynorsk)
Occitan
Oriya
Oromo
Pashto
Persian
Polish
Portuguese (Brazil)
Portuguese (Portugal)
Punjabi
Quechua
Romanian
Romansh
Runyakitara
Russian
Samoan
Scots Gaelic
Serbian
Serbo-Croatian
Sesotho
Setswana
Seychellois Creole
Shona
Sindhi
Sinhalese
Slovak
Slovenian
Somali
Spanish
Spanish (Latin American)
Sundanese
Swedish
Tajik
Tamil
Tatar
Telugu
Thai
Tigrinya
Tonga
Tshiluba
Tumbuka
Turkish
Turkmen
Twi
Uighur
Ukrainian
Urdu
Uzbek
Welsh
Wolof
Xhosa
Yiddish
Yoruba
Zulu
.: BIG BROTHER - ĐẠI SƯ HUYNH (2018) :. Bản Việt hóa thực hiện bởi Thế Giới Dịch Thuật
- Editor: Na Na Lover - Translator: Quinn Nguyễn, Thảo Vy, Ngân Lyn, DoppoDan
Bạn muốn sử dụng thành thạo tiếng Trung?
Bạn muốn học tiếng Trung qua phim ảnh?
Bạn muốn gia nhập xu thế học tiếng Trung để trở thành nhà kinh tế toàn cầu?
Hay đơn thuần muốn xem phim, đọc truyện Trung Quốc không cần Vietsub?
Hãy đến ngay Kỷ Nguyên Hán Ngữ - Tiếng Trung Cho Thế Hệ Trẻ, Trung tâm tiếng Trung chuẩn dịch thuật, kinh doanh đầu tiên ở Việt Nam.
Liên hệ đăng ký học nhận ngay ưu đãi 1.5 triệu đồng: 038.6834.182 - Fb.com/KyNguyenHanNgu
Kinh nghiệm của anh rất dày dạn.
- Nhưng kinh nghiệm giảng dạy của anh... - Thật ra tôi chưa đi dạy bao giờ.
Trường của tôi có rất nhiều học sinh cá biệt nên rất cần những giáo viên có kinh nghiệm.
Tôi không nghĩ vị trí này thích hợp cho anh.
Tôi có thể giúp anh viết một lá thư giới thiệu để anh xin vào một ngôi trường khác.
Xin lỗi, phiền ông đợi một chút.
Hiệu trưởng Phương.
Không có tiền thưởng, không có giờ nghỉ,
lương chỉ hơn phục vụ khách sạn 2000 đồng.
Anh hãy suy nghĩ cho kĩ.
Làm công nhân vệ sinh thì tôi cũng làm.
Giờ học bắt đầu lúc 8 giờ. Đừng đi trễ.
Thầy Trần.
Tại sao anh lại muốn trở thành giáo viên ở đây?
Hẹn gặp lại ông sau.
Em không ngủ mà chơi game à? Trễ rồi đấy, đi thay đồ đi.
Đừng làm phiền em.
Trả lại đây.
Này, anh làm thật hả?
Vẫn còn giận à?
Thôi đi.
Chú Long, vé hòa nhạc của chú đây. Trả tiền đi.
Này mấy người đang giao dịch phạm pháp hả?
Đưa chứng minh thư đây.
Mở cặp ra, trong đó có gì?
Cháu muộn học rồi đấy chú.
Không có gì, đi đi.
Mấy người kia, xếp hàng qua đây.
- Ăn sáng không con? - Thôi mẹ, con phải đi học rồi.
Đem theo tiền tiêu vặt đi con. Đừng có lấy lộn đấy.
Tiền nhiều hơn là của em con đấy.
- Tại sao em con lại được nhiều hơn? - Nó là con trai.
Nó cần được tiêu nhiều hơn.
- Bà ơi, cháu đi học đây. - Bà sửa lại đôi giầy của cháu rồi đấy.
Cháu đã bảo là không cần mà, cháu mới được nhà hàng trả lương hôm qua, cháu có thể mua đôi khác mà.
Tiền nhà tháng này đây bà.
Không thì chủ nhà sẽ nổi giận đấy.
Nghiêm.
- Chào các em. - Chúng em chào cô Lương.
Tốt rồi, 14 người thì theo quy định của Sở giáo dục vừa đủ
mở một lớp học.
Học kì mới bắt đầu. Cô đã chuẩn bị một số tài liệu.
Nhớ kĩ, học kì này, mục tiêu quan trọng nhất của các em là
đạt kết quả tốt trong kì thi DSE (Kì thi tốt nghiệp trung học ở Hồng Kông).
Giờ ra về là 3:30.
3:35 là thầy chuẩn bị cho các em tan học.
Tiết kiệm thời gian là quan trọng nhất.
Chào các em.
Chào lớp 6B.
Good morning.
- Em định đổ hết gói bột nêm MSG đấy à? - GÌ ạ?
Em có biết trong mỗi gói MSG có chứa từ 1000-2000 mg Natri
vượt quá mức tiêu chuẩn mà con người có thể hấp thụ được không?
Nếu em ăn quá nhiều Natri, huyết áp của em sẽ tăng cao đấy.
Theo thầy, em chỉ nên dùng 1/3 gói này thôi. Ăn xong thì dọn dẹp hết chỗ này đi.
Ông nào vậy?
Em nên chỉnh nốt Son trước sau đó đến La.
Đô..
Tuyệt vời.
- Cái này hay đấy. - Thầy cũng am hiểu về xe à?
Chiếc xe này oách xà lách, tốc độ đỉnh nhất là 307km/h.
Nhưng tốc độ ở Hông Kông tối đa chỉ có 110km/h thôi.
Chỉ riêng trong năm nay cảnh sát đã phạt hơn 10 ngàn giấy phạt quá tốc độ.
Vì vậy, nếu em có được bằng lái xe thì hãy nhớ chạy xe cho cẩn thận.
- Vẫn còn đang chơi à. - Đừng có làm phiền em. Tháp sắp nổ rồi.
Em có biết là trong mỗi cái điện thoại có chứa từ 0.27 tỉ lệ khúc xạ không?
Em đã dán miếng chống tia khúc xạ rồi.
Chỉ dán màn hình điện thoại thì có ích gì, nếu em muốn tiếp tục chơi, thì cứ 15 phút giải lao một lần.
Dậy đi.
Chào buổi sáng.
Bắt đầu từ hôm nay, tôi sẽ trở thành giáo viên chủ nhiệm kiêm luôn cả cố vấn học tập cho các em.
Tên của tôi là Henry Trần.
Tôi từng sống ở Mỹ và tên tiếng Trung của tôi là Trần Hiệp.
Chữ "Trần" trong "trần tục" hả thầy?
Tất nhiên là không rồi, là "Trần" trong "Nhĩ Đông Trần".
Này, ông ta có hình xăm kìa.
- Trần Hiệp. - Đây là số điện thoại của tôi.
Ở ngước ngoài lâu quá nên chẳng còn nhớ cách viết thế nào.
Đây là số của tôi. Nếu không có việc gì quan trọng thì đừng gọi thầy đấy.
Tới từ đâu vậy chứ?
Xin chào.
Trần Hiệp, đến giờ tan học rồi.
Thầy làm cái quái gì vậy?
Chào mừng các em đến lớp học của tôi.
Tên thầy đó tên là gì ấy nhỉ, chẳng phải tay vừa.
Mới ngày đầu tiên đã gây sự. May mà điện thoại tớ chống thấm nước.
Khốn khiếp thật, ngang nhiên phá chuyện làm ăn của bọn mình.
Cứ như vậy thì cũng không phải là cách, bọn mình nên nghĩ ra kế để giải quyết vụ này.
Yên tâm đi, ông ấy sẽ bỏ dạy trong tuần sau.
Bài kiểm tra lần này các em vẫn chưa làm tốt như cô mong muốn.
Các em hãy về nhà chép lại bài này 10 lần.
Hãy nhớ, những thứ được ghi chép nhiều lần thì sẽ khắc sâu vào đầu.
Mỹ Trân lần này rất xuất sắc.
Nếu có thắc mắc gì về bài này, hãy tới hỏi bạn ấy nhé
Ủa, Mỹ Trân kìa, hoa khôi trường mình mà.
Hèn gì dạo này tâm trí cậu ta như để trên mây.
Nữ thần nha.
Trả lại đây.
Hôi thật.
Mùi quái gì không biết.
- Tất nhiên hôi rồi, ở đây toàn là rác. - Nói cho cậu biết.
Những bạn học sinh dốt này chịu áp lực lắm
nên mới hút thuốc ở đây đấy. Không biết thầy chủ nhiệm có giúp gì được cho các cậu không?
- Để tớ đi báo thầy vậy . - Học giỏi thì hay lắm à.
Cậu dám báo cáo à Hoàng Tuấn Kiệt.
- Ê, bắt bóng nè. - Hay lắm.
- Ê, mày cố ý hả? - Đánh bóng hay lắm.
Đánh nhau không?
Không sợ bị đuổi à.
Đừng có mà cả gan làm bẩn chỗ của bọn tao một lần nữa.
Đi tập thôi. Đi tập thôi
Đi nào.
Này, gái của cậu kìa.
Chạy ngay đi, tính tản bộ hả?
Cần chị đây dỗ không cưng.
Chơi bóng mà không dùng mắt à.
Mày mù đường à?
Không phải trông ngầu lắm sao, bị fangirl mình nhìn thấy thì thảm rồi.
bị ngã ở sân tập mất rồi.
Lý Vỹ Thông.
Cả 5 em đến văn phòng chép nội quy 20 lần.
Cô dựa vào đâu?
Giờ phải làm sao đây? Phải chép thật à? Vãi chưởng.
Tớ không làm đâu. Tí nữa tớ đi làm thêm rồi.
Còn cách nào không.
Này cô giáo đang ngồi một mình.
Tụi em đã chép xong 20 lần rồi à?
Được rồi, các em về nhà đi.
Này.
Tặng cô con sâu đấy.
- Khỏi tăng ca nữa nha cô. - Tụi em về trước đây.
Rất cảm ơn Chủ nhiệm Hoàng đã cất công ghé sang thanh tra trường chúng tôi.
Trường chúng tôi có phần lép vế so với các trường nổi tiếng khác
nhưng bù lại chính là lịch sử lâu đời.
Nếu Sở Giáo dục có thể hỗ trợ một ít kinh phí cho chúng tôi, trường chắc chắn sẽ được hoàn thiện hơn.
Lịch sử lâu đời, chẳng qua là lạc hậu mà thôi.
Lạc hậu thì nên bị đào thải, phải không?
Này, thầy tới kìa.
Ai nghĩ ra trò chơi khăm giáo viên vậy?
Không muốn học lớp tôi à.
Câu hỏi đầu tiên dành cho các em, có ai biết chính xác thành phần hóa học của điều thuốc này không?
Nicotine.
- Em chưa giơ tay. - Nicotine.
- Còn gì nữa không? - Hắc ín.
- Còn gì nữa? - Carbon monoxide.
Tốt đấy.
- Em có thể đi thi rồi đấy. - Thầy nói thật không?
- Tất nhiên rồi - Em đi thi thật đấy.
Đi đi.
Từ từ học nhé, bái bai.
Em muốn đi....
Giờ sau nhớ quay lại đúng giờ nhé.
Có muốn như cậu ta không? Vậy thì tiếp tục nha?
Chủ nhiệm, hãy tới phòng hội nghị của tôi để tiếp tục bàn luận.
Câu hỏi thứ hai.
Ai có thể cho thầy biết, điếu thuốc gồm bao nhiêu phần tạo thành?
Em biết.
Quan Khải... Trình.
Giấy bao thuốc, thuốc lá sợi và đầu lọc
Chính xác.
Mỗi thuốc lá được cấu tạo từ 3 phần.
Giấy bao thuốc, thuốc lá sợi và đầu lọc.
Đầu lọc này có điểm gì đặc biệt?
Được làm từ bông.
Chả liên quan.
Đầu lọc rỗng ruột.
Được tạo thành từ giấy gói thuốc lá.
Đầu lọc có lỗ hổng kì lạ.
Sao lại kì lạ.
Thấy rồi.
Theo Wikipedia
lỗ nhỏ ấy có tác dụng hút khí sạch vào
đồng thời ngăn những vật chất độc hại như nicotine tràn vào.
Chẳng có gì kì lạ ở đây cả.
Thầy gạt tụi em à.
Thầy chẳng lừa các em gì cả, là bọn bán thuốc lá đấy chứ.
Lý Vỹ Thông, em hãy thứ hút thuốc cho các bạn xem nào.
Thật hả?
Đủ rồi.
Ngồi xuống đi.
Trò Lý Vỹ Thông vừa chỉ cho chúng ta cách dùng hai ngón tay kẹp chặt lỗ hút đó.
Kẹp như thế này sẽ giảm lượng khí đi vào
vì vậy loại nicotine mà các em hút vào sẽ khác những gì được ghi trên bao thuốc lá.
Các em sẽ trở nên nghiện.
Càng nghiện lại càng mua.
Tiếp tục mua thì thế nào.
Các em có biết 6 hãng kinh doanh thuốc lá lớn nhất thế giới
lợi nhuận doanh thu hằng năm khoảng 350 triệu USD.
- Thật hả? - Con số khổng lồ này
nói cho chúng ta biết mỗi điếu thuốc lá ta hút vào
sẽ làm giảm đi 14 phút tuổi thọ chúng ta.
Những người hút chẳng sợ chết.
Chết thì việc quái gì phải sợ.
Nhảm nhí nhất là chết vì những lí do không đâu, phải không?
Thầy vừa mới dạy chúng em khoa học, rồi lại dạy kinh tế, rồi lại dạy cả triết học.
Em nghe mà chẳng hiểu gì cả
Thầy chẳng phải dạy kiến thức phổ thông hay sao?
Dạy đến nỗi chẳng hiểu gì cả.
Không phải các em không hiểu.
Mà đúng ra là các em không muốn hiểu.
Các em phải dùng não mà nghĩ, đừng để bị lừa.
Càng có kiến thức, các em sẽ càng có tư duy phán đoán.
Kiến thức là sức mạnh.
Kiến thức là quyền lực.
Thầy không muốn các em phải thông thạo mọi thứ.
Thứ các em cần là năng lực phán đoán.
Thật lạ là những năm gần đây trường ông gần như chẳng có ai đậu nổi đại học.
Hai năm qua, lượng học sinh đăng ký vào trường này sụt giảm nghiêm trọng, tổng số chưa đến 50 người.
Sở giáo dục xem xét trường hợp của trường ông rằng
nếu năm sau lượng học sinh vẫn tiếp tục giảm
chúng tôi quyết định cắt viện trợ.
Đây là quyết định đóng cửa trường.
Chủ nhiệm Hoàng, Sở Giáo dục có thể xem xét lại để giúp đỡ trường chúng tôi được không.
Chúc may mắn.
Chà, giờ ăn đến rồi.
Nhưng còn câu chuyện thuốc lá mà thầy vừa chia sẻ hồi nãy. Các em phải trả lại mấy điếu thuốc đã.
Trả lại thầy đi, rồi đi hãy đi ăn.
Các em hút thuốc ở ngoài, ok thầy không quản nhưng đây là trường học.
Thầy hy vọng các em sẽ vì nể thầy mà không vi phạm nữa. Thầy trả lại bao thuốc này cho các em.
Đại ca.
- Nó không dám gây chuyện nữa đâu. - Ê, qua đây nè.
Thích coca lắm hả?
Chai này dễ trượt lắm nha.
Cẩn thận nha.
Mải chơi game quá nên mù đường à.
Cái quái gì vậy? Tụi mày muốn gì?
- Muốn đánh nhau hả? - Nhào vô.
Thôi nào, đừng cãi nhau nữa.
Khi nhỏ, bố mẹ bọn mày không dạy là không được đánh nhau nơi công cộng à.
À xin lỗi tao quên, hình như trong bọn mày có đứa không có mẹ.
Mày vừa nói gì?
Muốn đánh nhau chứ gì.
Mày còn đánh là tao báo cảnh sát đấy.
Mày chán sống à.
Hiệu trưởng.
Thầy không cần nói gì nữa, 5 em lớp thầy tham gia đánh nhau sẽ bị đuổi học.
Đừng đánh nhau nữa.
Cho tôi qua.
Đừng đánh nữa.
Dừng lại đi.
Dừng lại, đứng yên đó.
Nó chế nhạo em không có mẹ.
Tao chế giễu mày vì mày không có mẹ đấy.
Có ngon thì nói lại lần nữa coi.
Đừng đánh nữa.
Bình tĩnh đi.
Không cần biết ai đúng ai sai, ai đánh nhau thì rõ ràng sai rồi.
Thầy nói vậy có ích gì.
Cả hai lớp tham gia đánh nhau.
Vậy mà chỉ có 5 đứa em bị đuổi.
Tại sao chứ?
Bởi vì thế giới này vốn dĩ không công bằng.
Nói xong chưa?
Em tức à?
Em trông ngầu đấy.
Nếu em nghĩ rằng thế giới này là như vậy,
thì từ giây phút này, từ cái trường này, cái lớp này
trở thành minh chứng cho tất cả mọi người thấy rằng em có năng lực.
Cô Lương.
Đây là 5 bản kiểm điểm.
Đây là cơ hội cuối cùng nhà trường dành cho các em.
Thầy sẽ đặt nó ở đây.
Tất cả các em khác quay về phòng học đi.
Đứng đây mãi không thấy mệt à, về lớp đi.
Về đi thôi...
Nhanh lên nào.
Quay về lớp nhanh đi.
Bản Việt hóa thực hiện bởi Thế Giới Dịch Thuật FB.com/Wtranz - TheGioiDichThuat.net
Cô Lương, mì ăn liền không tốt cho sức khỏe đâu.
Cảm ơn thầy.
Thầy Trần, tôi nghĩ thầy sẽ cần cái này.
(Bảng nội quy của giáo viên).
Cảm ơn cô.
(Hồ sơ ghi chép của lớp 6B)
Tên của tôi là Hạng Tổ Phát, nhưng tên thật là Fayaz Ahan.
Quê tôi ở Karachi, Pakistan.
Tôi sinh ra ở Hồng Kông nên tôi cũng là người là Hồng Kông.
Khi còn nhỏ, tôi rất thích ca hát.
Nhưng mỗi khi tôi cất tiếng hát, mọi người đều cười nhạo.
Một lần tôi hứng quá, nhào lên sân khấu
vừa mới mở miệng họ đã cười ngả nghiêng.
Hóa ra họ cười vì tiếng Trung của tôi không tốt.
Và vì cả màu da này, họ coi tôi là kẻ dị biệt.
Họ đều nghĩ những tên da màu chúng tôi là kẻ phạm pháp.
Thật ra, từ thời ông nội, ông đã di cư sang Hồng Kông rồi.
Đã sớm tiếp xúc văn hóa Trung Hoa.
Tôi mong rằng sau này tôi sẽ trở thành ca sĩ.
Có thể cất tiếng hát mà không ai chế giễu tôi.
Tôi là Vương Bắc Nam.
Khi tôi sinh ra, bố bảo, dù là con gái bố vẫn yêu thương.
Sau này rồi hẵng sinh thêm.
Khi tôi lên 5, em trai tôi ra đời.
Cái gì mà hai đứa bố đều thương như nhau, rõ ràng ông ta chỉ coi trọng con trai.
Từ nhỏ tới giờ, tôi ghét việc mình là con gái
Sau đó tôi còn tự tay cắt tóc đi cho ngắn.
Thế giới đã lên đến hành tinh khác mà nhà tôi vẫn còn cổ hủ lạc hậu.
Thật chướng mắt, chả ai chịu quan tâm tôi thật lòng.
Ai cũng nghĩ tôi rất thích chơi búp bê.
Thực ra tôi thích ô tô nhất
Tôi hy vọng một ngày nào đó tôi có thể trở thành một tay lái cừ khôi.
Tôi nhớ khi tôi còn bé, mẹ tôi đã bỏ đi với một kẻ đeo đồng hồ vàng đứng trước cửa.
Đừng có quay lại nữa.
Hai chúng mày đừng làm phiền tao.
Từ hôm đó, tôi mất đi tổ ấm
nhưng tôi tìm thấy một nơi tuyệt vời hơn,
ở nơi này, nếu bạn thua bạn có thể quay trở lại từ đầu.
Không dã man như thế giới thực.
Thật sự làm được mọi việc đều có ý nghĩa riêng
kể cả trong thế giới này tôi có thể trở thành số 1 đứng đầu nó.
Tên tôi là Quan Khải Trình. Chúng tôi là anh em sinh đôi.
Đừng có ngủ ở nhà ở đây không còn chai bia nào nữa rồi
Con sẽ giúp bố mua.
Tôi được sinh ra với sự thiếu tập trung,
thường xuyên mất tập trung
công thêm những ngày say xỉn và điên cuồng của cha tôi
là vấn đề khiến tôi không thể học.
Chơi trò chơi thôi.
Tôi may mắn tìm được bữa ăn tôi có thể tập trung lại được không?
- Từ khi học hành trở nên hữu ích - Đừng chơi nữa, ăn thôi..
Mua bia cho tao đi.
Tôi quyết định sẽ học thật tốt để có thể trở thành sếp lớn,
kiếm thật nhiều tiền và bay xa.
Không cần phải sống dựa vào người cha say xỉn này nữa.
Lý Vĩ Công và lũ trẻ kia chúng đánh nhau, như vậy là sai
nhưng không có nghĩa rằng chúng ta bỏ cuộc với chúng.
Vói tư cách là giáo viên mà chúng ta bỏ cuộc, lũ trẻ ấy cũng sẽ bỏ cuộc.
Hàng năm Sở giáo dục lấy kết quả từ giá trị
và quyết định cấp chất lượng của trường ta.
Nếu anh không muốn trường này bị niêm phong thì hãy dựa vào nó, Hoàng Tuấn Kiệt,
khi một kỳ thi chung có thể đạt điểm cao.
Nếu ở Hồng Kông chỉ có 20% thi đỗ được đại học.
Vậy 80% còn lại thì sao?
Bỏ cuộc à?
Con số 80% này đang hình thành nên số 20%.
Chúng ta đã nói cái hệ giáo dục này không dạy cho học sinh cách làm bài kiểm tra
mà cung cấp sự chỉ dẫn cho chúng có thể chọn con đường riêng của chúng.
Nhưng thế hệ này đang ngày càng có điểm cao và các trường tốt
nên học sinh nhận áp lực và tôi cũng áp lực.
Không khí cộng đồng không tốt không có nghĩa chúng ta phải theo họ.
Theo ý kiến của tôi, chúng ta đang ở trong cùng lĩnh vực, giáo dục phải có niềm tin,
mọi thứ được dạy phải có hữu ích
đấy chính là nhiệm vụ của trường ta.
Lại muộn.
Đâu có nói phải đi đúng giờ.
Làm việc nhanh.
Đồ uống của chúng tôi đâu?
Được ạ... nhanh lên
Phục vụ bàn này trước đi.
Sếp Trương thật sự tuyệt vời.
Xin chào mọi người.
Ngồi đi.
Sếp Trương không trở thành võ sĩ trong vô ích.
Sếp Trương thật tuyệt.
Ông La tiên sinh rất giỏi nói chuyện đấy.
Simon.
Nhìn đi.
Khu đất này rất tốt, vẫn còn thời gian phía trước, nhiều căn hộ sang trọng sẽ được xây dựng xong.
Đây là trường Tak Chi.
- Anh biết trường đấy chứ? - Biết.
Trường này đến cuối cùng năm nay sẽ bị niêm phong.
Sau khi nó bị niêm phong, chúng ta sẽ mua nó và gọi hỗ trợ.
Nhưng ở đây có rất nhiều cửa hàng nhỏ.
Đấy là một vài điều hiển nhiên anh biết phải làm gì.
Sếp đã thích thì tất nhiên không vấn đề gì rồi
Cụng ly nào.
Này cho chai nữa.
Tiến lên...
Thắng rồi.
Ngài thắng lớn rồi, sếp Trương.
- Anh sẽ được cấp bằng lại - Tất nhiên rồi, tôi có thể.
Này từ từ nhẹ nhàng thôi, người anh em.
Nhớ nhé sếp Trương, 9h ngày mai luyện tập boxing nhé.
Tạm biệt nhé.
Tạm biệt, hẹn mai gặp.
Cho mượn lửa đi.
Ai nói mày ăn cắp hả?
Đứng dậy, dám ăn cắp đồ của sếp à?
Đánh cho mày chết.
Dám đánh tao à?
- Mẹ mày không dạy mày à? - Đánh đi.
Mày cũng hung tơn đấy.
Tên mày là gì?
Đếch phải việc của ông.
Lý Vỹ Công, trường TakChi.
Không học hành tử tế đi sao lại làm bồi bàn?
Nếu mày muốn tiền thì lấy cái tao muốn đi, mày tự mua cho chính mày đi.
Chú Long, đếm vé buổi hoà nhạc đi.
Xin chào.
Đúng vậy.
Tôi là giáo viên của em ấy.
- Vâng. - Em ấy đâu rồi?
- Tôi nghĩ nó ở bên ngoài ấy. - Tôi sẽ tìm em ấy.
- Rất vui được gặp cô. - Rất vui được gặp thầy.
- Thiếu một tờ. - Một tờ á?
- Này mày lấy nó đúng không? - Tại sao ông làm vậy?
Gì mà không được?
Đây là cái gì?
Tôi cũng muốn xem.
Xem cái gì, mày biết một vé này...
Chú Long, bắt thằng kia giúp tôi.
Thằng nhóc bẩn thỉu.
Không được chạy.
Thầy Trần.
- Thầy đang tìm em này - Làm ơn cứu em.
Họ đông quá.
Xin lỗi nhé. Thầy Trần, thầy làm gì vậy?
- Mượn một lúc nhé, tôi sẽ trả lại sau. - Chạy nhanh thôi thầy, họ đuổi kịp rồi
- Tại sao thầy lấy cái đó? - Đứng ra đằng sau đi.
Có chuyện gì vậy?
Có chuyện gì nói chậm thôi.
Có chuyện gì?
Thằng nhóc, mày định trốn nhẹm sau bố mày thế à?
Xin lỗi, có vẻ có hiểu nhầm ở đây.
- Chỉ vì một vé hoà nhạc ư? - Em muốn nghe bài hát đó, nên em đã lấy cái vé?
Đã bao giờ nghĩ đến lên sân khấu hát chưa?
Em ghét lên sân khấu.
- Sợ à? - Em mà sợ á?
Bài hát của em còn tốt hơn của mấy ca sĩ kia.
- Thật à? - Đúng đấy ạ.
Nếu không thật sự sợ
thì hát ở đây đi.
- Ngay trong chỗ này - Chỗ này ư?
Thật sự ư?
- Đang có người hát rồi mà. - Ví dụ như thầy cũng đã từng.
Nếu thầy làm được thì em cũng làm được.
Người anh em, cho tôi hát với.
Cảm ơn.
3, 2, 1, bắt đầu.
Thầy có thể đợi.
Đến lượt em đấy, nào.
Bia của tao hết rồi, đứa nào đi mua đi.
Tự ông đi mà mua.
Vừa nói cái gì?
Mày đi mua đi.
- Tôi không muốn. - Tao làm việc chăm chỉ vì chúng mày,
lũ vô dụng.
Cả tuần ông làm việc được 2 ngày
lúc mà ông không say.
Mua hay không đây?
Không thấy tôi đang làm bài tập à, không mua.
Vậy đừng có làm nữa.
Có giỏi thì đừng có quay lại đây.
Tôi là giáo viên chủ nhiệm của hai con ông.
Tại sao? Có gì không hiểu à?
Mày hiểu được à?
Đáp án cho câu này là 27X - Y = 36.
Sao chị ngốc thế?
Mày thông minh, mày dạy chị đi.
Không hiểu chị làm gì ở trên trường vậy.
Cái này này.
X + 35 = 29.
Thằng nhóc này dám gọi chị là ngốc.
Bố ơi cứu con.
Sao lại làm phiền chị con học bài?
- Của con này. - Gì thế ạ?
Dụng cụ chải chuốt chứ sao.
Con không biết là, người phụ nữ cần phải chải chuốt cẩn thận.
Chiều mai bạn của bố sẽ đến ăn
nên con chải chuốt chút đi.
tuổi trẻ có nhiều bạn quá không tốt.
Hãy coi như giúp bố làm việc đi.
Con không muốn cổ lỗ sĩ như vậy.
Từ khi nào con quyết định thay bố vậy? Bố đã hứa rồi.
Thôi được rồi ông xã, nó sẽ không xúc động lên nữa đâu.
Không hiểu trong đầu nó nghĩ gì.
Học hành thì không tốt.
Con có biết
con tốt nghiệp rồi, con có thể kết hôn và trở thành một quý bà bình thường,
Phụ nữ nào cũng muốn thế, con không thể sao?
Chị con có thể muốn đến trường.
Có trường đại học chấp nhận nó sao?
Con không cần quan tâm đến chị con, con cứ học tốt nhé.
Vượt qua buổi kiểm tra kỳ học tới.
Nếu con có thể học ở Boston, bố sẽ rất vui.
Học đi nhé.
Chị ơi, chị có thể mặc đẹp được không?
Không thể học được mà.
Chị con đã quay lại chưa?
Điểm con có thể đạt đến 100 lần tới bố chắc bố sẽ lấy thêm cái nữa.
Được ạ.
Mặt con sao vậy?
Chị nói đi học.
Thầy Trần?
Vương Bắc Nam, cuối cùng cũng tìm thấy em.
Em đang làm gì vậy?
Em mang xe bố em đi lòng vòng khu đỗ xe, được không?
Thứ nhất, em phạm luật.
Thứ hai, em không có bằng lái. Thứ ba, thầy không chắc là bố em biết vụ này.
Đúng không?
- Em thực sự muốn lái xe. - Tốt thôi.
Em muốn lái xe chứ gì? Oke.
Sẵn sàng chưa? Đến lượt em đấy.
Tất nhiên rồi, thầy không lái với em à?
Sẽ có người nhưng không phải tôi.
Ai cơ ạ?
Bố ư?
Bố đấu với con,
nếu con thắng sau này cứ làm việc bố không quan tâm.
Nếu con thua, con phải học tốt và kết hôn,
đâu có nhiều gì đâu.
Con thật sự không thể kết hôn.
Bắt đầu.
Em thắng rồi.
Bố phải giữ lời hứa đấy.
Lời hứa nào?
Con nghĩ con giỏi lắm đấy.
Con vừa vòng xe.
Con cướp cái vô lăng của bố khi bố còn chưa kịp tính toán.
Xem con có thể lái ra ngoài rồi hẵng nói chuyện với bố không.
Được thôi.
Con bé kia, con chơi đã chưa?
Con biết lái xe rất là nghiêm túc,
không chỉ là chơi đùa.
Bố nói con lái, con đã nghe theo,
chuyện này không thể sao?
Con biết là thế này rất nguy hiểm không?
Cuối cùng thì bố cũng để ý đến con.
Bố để ý chuyện cái xe này hỏng thì sẽ phải sửa rất nhiều.
Đến cuối cũng không quan tâm đến con.
Này dừng lại.
Bố ơi.
Con ơi.
Con đâu rồi?
Bố không muốn làm con buồn.
Bố yêu con, lo lắng cho con.
Con nghĩ bố bực nhưng bố không hề.
Bố yêu con, con à.
Đừng tức giận.
Bố sẽ nghe theo con.
Nghe thấy không bé con.
Trả lời ta đi.
Đừng trách bố nhé, ra ngoài đi.
Khóc thảm thiết cho ai vậy?
Bố biết con không giỏi việc này mà.
Tại sao, con không sao rồi.
- Mệt quá. - Bố còn tồi tệ hơn.
Nguy hiểm quá, sao con không để ý trước?
Thật sự làm bố lo nhưng bố không sao.
Tồi như vậy ư?
Không sao chứ?
Ổn cả rồi.
Ai đã thắng vậy? Ai là kẻ thua cuộc?
Hả hai bố con nhà này.
Được rồi, thua, đừng đổ tội cho con.
Bố không quan tâm đến con.
Việc nguy hiểm có thể xảy ra như vậy thực ra chỉ là bài thử thôi đấy.
Có thật không? Đây chỉ là bài thử thôi. Ông phải đổi xe đấy.
Ông có thể lấy xe tôi về.
Cảm ơn thầy Trần. Em để bố với thầy nhé.
- Em đi trước đây. - Này.
Tạm biệt, bố về bằng taxi nhé.
Này con nhóc kia, dừng lại.
Ông đuổi được không vậy?
Đợi đã.
Quan Khải Trình, ông ấy đi rồi.
Đã muộn rồi đấy.
Đợi anh chút.
Nhanh.
Thầy Trần giỡn chúng ta à?
Kế hoạch trường ta cho chúng ta sẽ là một trung tâm phục hồi chức năng.
Xin chào, chúng em đến từ trường TakChi.
Trường TakChi.
Thầy Trần đã đặt trước rồi.
Các em vào đây nhé, ông Quan,
Ông ấy tham gia vào chương trình cai rươụ chúng tôi, các em có thể nói chuyện với ông ấy.
Xin mời.
- Chào buổi sáng, bác Quan - Chào.
Bác Quan, gia đình bác có ai không ạ?
Có hai đứa con.
Nó có liên quan đến vấn đề uống rượu của bác không?
Lần uống đầu tiên vì người vợ đầu đi với người đàn ông khác.
Uống chỉ để say.
Say đến mức không muốn tỉnh dậy.
Bác chưa một lần nghĩ rằng việc này diễn ra cả thập kỷ rồi.
Thập kỷ? Vậy các con bác thì sao?
- Chúng không quan tâm đến bác - Bác không quan tâm đến chúng
hay chúng không quan tâm đến bác, bác Quan?
- Chịu thôi. - Không biết cách làm một người bố ư?
Bác biết nếu bác không dừng lại bác sẽ hối hận cả đời.
Bác đã mất rất nhiều thứ.
Bác không muốn cuối cùng hai đứa con bác lại không tồn tại.
Vậy bác muốn nói gì với hai người con của bác?
Chúng ta đã không giao tiếp.
Bác không hiểu giao tiếp với chúng như thế nào.
Bác đã dự định trước khi chúng lớn
sẽ giải thích cho chúng tại sao mẹ chúng bỏ đi.
Bây giờ chúng đã trưởng thành nhưng chúng ta cũng không có gì để nói.
Nếu có cơ hội bác muốn nói rằng
bố yêu các con rất nhiều.
Bố rất có lỗi với các con.
Rất có lỗi với các con.
Rất xin lỗi.
Liên hệ info.TheGioiDichThuat@gmail.com hoặc 0904.296.506 Để nhận báo giá dịch thuật tốt nhất!
Đã xong!
Cà phê đây, ngài tự phục vụ nhé.
Ông chủ đang chờ đấy. Mau lên!
Thưa ngài,
cà phê của ngài đây.
Thưa ngài.
Không sao! Làm lại nào.
Ngon lành!
Một bài nữa nào!
Tốt lắm!
Chopin Nocturne.
Cà phê của ngài đây ạ.
Làm một ngụm chứ?
Tôi không quen uống cà phê.
Cậu không quen uống à?
Vâng.
Tôi và cậu đã ở cùng nhau rất lâu rồi.
Vâng.
Cho tới khi tôi hiểu ra một chân lý,
lúc đó cậu làm gì?
Đấm tay
phải chắc chắn.
Nào.
Anh da trắng này là Vua boxing của tôi.
Anh ta nổi tiếng đến mức ai cũng cược anh ta thắng.
Tôi nhận tiền.
Anh ta nói chắc không thắng đâu.
Anh ta làm bộ với tôi đấy.
Cậu thông minh mà. Cậu biết mình phải làm gì đấy.
Nhận lấy.
Thứ gì thế này? Tôi không muốn đi tù.
Thứ này được mấy ông da trắng sử dụng trong lúc đánh đấy.
Nó là Mydocalm.
Có thể gây co giật một lúc.
Không hiểu thì cầm về mà thử đi này, không sao đâu.
Bán thứ này là được cả đống tiền đấy.
Có ai ở nhà không?
Có đây.
- Cậu kiếm ai? - Tôi là thầy giáo của Lý Vĩ Công.
Bà là bà của cậu ấy à?
Vâng. Tên thầy là gì?
Thầy giáo Trần.
Mời vào. Thầy ngồi đi.
- Thầy có phiền ngồi lên giường không? - Ồ, không, không.
Bà đang làm gì thế?
Mấy việc vặt ấy mà.
Đây là phong lan trắng.
Không tốn thời gian lắm đâu.
Thầy không làm được mấy việc này đâu.
Tôi làm để phụ gia đình chút đỉnh.
Chắc bà ở với Vĩ Công lâu rồi phải không?
Vâng.
Cũng lâu lắm rồi, nhà trợ cấp của chính phủ mà.
Công đã sang Hồng Kông 5 năm rồi,
từ cái năm mà bố mẹ nó
gặp tai nạn và qua đời,
bỏ lại hai bà cháu.
Nhưng Công thông minh và tốt bụng lắm.
Thầy biết không, nó lúc nào cũng được thầy cô khen.
Thầy xem đi.
Thằng bé không có nhiều bạn,
mấy bức hình nó chụp có một mình.
Thằng bé thường đi làm sau giờ học.
Gần đây còn làm không ạ?
Hồi trước thì nó hay làm ở nhà hàng,
nhưng bây giờ hình như nó chuyển đến làm ở khu tập luyện boxing.
Nó không muốn thấy tôi khổ cực,
vì sức khỏe tôi không tốt.
Tôi lo cho nó lắm.
Mà sao thầy lại đến tìm tôi? Ở trường có chuyện gì sao?
Vâng.
Chuyện gì thế?
Tôi đến để
giúp nhà trường chuyển học bổng đến cho Vĩ Công.
Công vừa tốt lại còn thông minh nữa.
Cảm ơn thầy Trần nhiều. Nếu không có thầy,
Công đã không được như bây giờ.
Dạ vâng, thằng bé rất giỏi.
- Nó đã không được như bây giờ. - Để tôi giúp.
- Thầy cứ để đó, tôi tự làm được. - Tôi cũng giỏi lắm đấy.
Thế này phải không?
Vâng.
Có vẻ như anh đã chuẩn bị rượu để ăn mừng tối nay vậy.
Cạn ly! Vòng 3 nhé.
Vòng 1 chứ.
Để tôi kiếm cho anh chút đỉnh!
Nào, mạnh lên!
Cảm giác thế nào?
Chào ngài, Vua boxing.
Đùa thôi! Cảm ơn vì ly nước nhé!
Sợ à? Cậu giỏi lắm!
Gì thế này?
Câm mồm!
Mày vừa nói gì?
Câm mồm lại!
Chưa đến lượt mày lên tiếng.
Uống đi này!
Thả tôi ra!
Câm mồm!
Thưa quí vị, hãy chuẩn bị cho cuộc chiến.
Hãy chiếm lấy phần thưởng đó đi.
Vòng 1 đấy nhé.
Chuyện nhỏ thôi mà.
Xin lỗi vì đã làm phiền.
Tôi đang tìm học trò của tôi.
Một thiếu niên, tên Lí Vĩ Công, cao cỡ từng này, 16 tuổi.
Này anh bạn, khán phòng hết chỗ rồi.
Còn anh thì không nên ở đây đâu.
Nếu tôi là anh, tôi sẽ quay lại và biến ra khỏi đây đấy.
Nghe này, tôi không gây sự gì cả nhé.
Tôi chỉ đến để tìm và đưa học trò tôi về nhà thôi.
Thứ đó đắt lắm đấy!
Tôi và bọn họ phải tốn cả triệu USD mua nó đấy.
Thầy Trần, cứu em với!
Thầy Trần!
Biến về nhà đi.
Có ai gọi xe cấp cứu không?
Không sao đâu.
Đau chưa?
Như đánh thật nhỉ?
Vòng 1.
Tôi nói là vòng 1 mà!
Gọi cứu thương đi!
Chú cảnh sát, bọn họ bắt cháu lấy ma túy!
- Không phải cháu mà! - Không phải cậu thì là ai chứ?
Thằng nhóc này và thầy của nó đã ở đó.
Thầy không sao chứ?
Vâng.
Vết của thầy ở đó...
À, đạn bắn.
Việc thầy làm giáo viên cũng nguy hiểm đấy.
Chú cảnh sát, chính ông ta bắt cháu đi đưa thuốc,
ông ta còn mở cá cược nữa, xin chú xem xét.
Mày nói láo.
Tôi giữ thuốc ở đâu chứ?
Tôi bị thiệt hại nặng nhất đây này.
Nội cái phòng thay đồ thôi đã phải đền bù nhiều lắm rồi.
Mời anh về đồn để làm rõ vụ việc.
Tôi bảo anh tăng ca tối nay mà.
Không. Này,
Tôi đang bị thiệt, các anh đang bận, thằng nhóc còn muốn đi học.
Tôi không quan tâm.
Tôi đi được chứ?
Được.
Này, trả lại căn cước cho anh ta.
Cảm ơn, ngài cảnh sát. Đi thôi.
Ông ta bắt cháu làm thế!
Thằng nhãi!
Cậu chưa được 18 tuổi, phải có người bảo lãnh.
Chú cảnh sát, cháu chỉ còn bà cháu thôi.
Cháu không thể để bà biết chuyện này.
Tôi bảo lãnh thằng bé.
Anh là ai?
Tôi là thầy giáo.
Không sao đâu.
Nếu em muốn bà vui,
hãy học thật tốt. Bà em cực khổ lắm rồi.
Thầy Trần, bây giờ em muốn thay đổi không biết còn kịp không?
Đến lớp lúc 8 giờ sáng mai. Đừng đến muộn đấy!
Vâng thưa thầy!
À, sao thầy giỏi thế?
Bà của em mới giỏi kìa.
- Đẩy xe giúp bà đi. - Em đi trước đây!
Bà ơi, cháu phụ cho...
Sao cháu ở đây?
Cháu bị sao vậy?
Cháu bị ngã thôi ạ.
Không chịu cẩn thận gì cả!
Tối qua, một thầy giáo trung học đến phòng boxing
và hạ đo ván Vua boxing.
Vị thầy giáo này từng là quân nhân của hải quân Mỹ.
Thật tuyệt phải không?
Vẫn chưa hết đâu.
Lúc nhỏ, anh ấy là học sinh của trường TakChi.
Không ai khác chính là thầy giáo Trần Hiệp.
Trời, là thầy Trần.
Hóa ra là người của quân đội hèn gì giỏi thế.
Ở quân đội, người ta học cái này đầu tiên đấy!
Thầy mình giỏi thế đấy!
Ai biết lúc thầy Trần còn đi học sẽ thế nào nhỉ?
Tôi còn nhớ rõ:
Cuộc đời đi học của cậu ta rất vất vả,
cũng vì cái mũi này.
Năm đó, cậu ta đã gần như phá hủy buổi lễ tốt nghiệp.
Ai đấy?
Trần Hiệp, em làm gì vậy?
Trần Hiệp, mày còn dám sao.
Đứng lại!
Trần Hiệp.
Trần Hiệp.
Em lên phòng giám hiệu ngay!
Tay của tao!
Trần Hiệp, em lại gây chuyện rồi.
Thầy ấy là người quậy nhất trường đấy!
Có khoảng thời gian thầy ấy biệt tăm, thì ra là được thầy Hiệu trưởng tha.
Trò Trần bị đuổi học.
Ngài hiệu trưởng, thằng bé rất khó dạy.
Anh tôi vừa qua đời, bố nó thì bỏ nhà đi.
Tôi chỉ là dì nên không thể chăm sóc cho nó.
Vợ chồng tôi sẽ đưa thằng bé sang Mỹ định cư.
Đang nhìn gì đó, đồ cứng đầu?
Muốn thử không?
Mày chỉ là đứa gây chuyện.
Đây là thư tôi viết cho trường quân đội.
Tôi nghĩ Trần Hiệp nên học ở đó.
Ngày nào thằng bé còn chưa theo nề nếp,
ngày nào nó còn chưa cư xử đúng mực,
hãy xem xét.
May là hiệu trưởng chưa đưa mày vào đồn, chỉ đuổi học mày.
Mày phải sang Mỹ với tao.
Đến đó thì tự lo cho mình, tao không có thời gian.
Đi nào.
Hãy trở thành đứa trẻ tốt ở Mỹ nhé.
Trò làm được mà!
Thầy ấy nghe theo và trở thành lính quân đội.
Làm lính có thể chết bất cứ lúc nào.
Sao thầy không tiếp tục làm lính,
mà lại quay về TakChi vậy nhỉ?
Vài người cho rằng
chiến tranh là vì hòa bình.
Là để thế hệ mai sau sống yên bình.
Nhưng tôi cho rằng,
có nhiều thứ vẫn đang tiếp tục bị tàn phá, chỉ là ta không để ý đến.
Nhanh nào!
Chạy nhanh lên!
Tôi không thấy con gái tôi.
Con bé ở đâu?
Ở ngoài bãi chiến trận.
Chạy đi, tôi sẽ tìm con bé.
Bạn muốn sử dụng thành thạo tiếng Trung?
Bạn muốn học tiếng Trung qua phim ảnh?
Bạn muốn gia nhập xu thế học tiếng Trung để trở thành nhà kinh tế toàn cầu?
Hay đơn thuần muốn xem phim, đọc truyện Trung Quốc không cần Vietsub?
Hãy đến ngay Kỷ Nguyên Hán Ngữ - Tiếng Trung Cho Thế Hệ Trẻ, Trung tâm tiếng Trung chuẩn dịch thuật, kinh doanh đầu tiên ở Việt Nam.
Liên hệ đăng ký học nhận ngay ưu đãi 1.5 triệu đồng: 038.6834.182 - Fb.com/KyNguyenHanNgu
Cố làm một việc vì lợi ích cộng đồng,
Nhưng điều tàn độc là cho dù bạn làm bao nhiêu đi chăng nữa,
thì vẫn sẽ có thương vong.
Và đó thật sự là ý nghĩa trong cuộc sống này.
Tôi quyết định dành thời gian cho bản thân,
khám phá lại thế giới.
Những cuộc phiêu lưu dài.
Tôi ở hướng tây thì thế giới này lại theo hương đông.
Bất kể nơi đâu, tôi cũng thấy một chú đại bàng theo tôi.
Tôi đều nhìn thấy chú đại bàng dù cho nó bay cao hay xa bao nhiêu,
nó sẽ trở về quê hương và duy trì nòi giống.
Khi đó tôi hiểu được,
rõ ràng là ngay từ lúc đầu, tôi đã không muốn bỏ cuộc.
Tôi muốn tìm con đường riêng của mình.
Trường TakChi là khởi đầu của em.
Thầy hi vọng em sẽ quay về dạy ở trường.
Hãy tiếp tục giảng dạy tại ngôi trường này vì thế hệ mai sau.
Thầy Trần!
Chào buổi sáng, thầy Hiệu trưởng.
Chào.
Thầy Trần.
Chào buổi sáng.
Thầy chụp với em một tấm nhé!
Đẹp trai đấy!
- Chào thầy Bình. - Thầy Trần, không nghĩ thầy là chiến binh đấy!
Bữa sáng tôi chuẩn bị rồi. Chiều là đến thầy đấy.
Vào lớp học mau!
Chào lớp!
Vài ngày rồi ta không gặp. Mau học thôi!
Chào đồng chí!
Được rồi.
Mời ngồi.
Ai cho thầy táo thế này?
Có độc không đấy?
Táo của tôi đấy. Chào thầy!
Gì thế? Thầy không được ăn táo à?
Ai biết nào?
Em nè thầy!
6.3OO.OOO
Sai! Cơ hội cuối cùng.
- Em - 7.34O.OOO
Chính xác!
Câu tiếp theo.
- Tôi chưa đọc câu hỏi mà. - Dạ không, em muốn đi vệ sinh.
Đi, mau lên!
Tiếp tục nào.
Lí Vĩ Công.
Kì kiểm tra sắp tới rồi, cậu ôn bài chưa?
Không hiểu chỗ nào cứ hỏi, tớ sẽ chỉ cho cậu.
Nó hay bị hư lắm.
Thầy Trần!
Thầy đẩy mạnh quá nên được tận 2 chai này.
Cho thầy một chai này!
Tôi muốn hỏi thầy vài điều về mấy tấm ảnh ở quán cà phê.
- Tôi chỉ hay đưa thức ăn thôi. - Tôi cũng không rõ lắm đâu.
Cũng không cần đâu.
Tôi chỉ muốn quen với học sinh thôi!
Như vậy khi dạy sẽ hứng thú hơn.
- Cô có nghĩ ra mình muốn ăn gì chứ? - Có.
Hẹn mai gặp.
Tạm biệt.
- Chào - Mau về nhà đi.
Cậu có nghĩ ra việc phải làm gì nếu vượt qua kiểm tra sát hạch sắp tới chưa?
Phần tiềm thức kỹ sư của tớ muốn lắp ghép mấy chiếc xe hiệu.
Muốn hỏi về tớ không? Chắc chắn câu trả lời là âm nhạc.
Vì ước nguyện tự mình làm ra game, tớ muốn theo Công Nghệ Thông Tin.
Cười cái gì chứ? - Sao cậu lại im lặng?
- Tớ muốn làm giáo viên. - Hả?
Tôi ước mơ được làm một thầy giáo.
- Cậu không làm được đâu. - Tớ không giỏi như cậu.
Tớ muốn thi vào trường đại học kinh doanh để giao thương và kiếm bội tiền.
Khó lắm đấy.
DSE chỉ cần 2 tiêu chí.
Thêm 5 người chúng ta sẽ không đủ.
Sao lại không, cậu nghĩ tớ cũng giống cậu à?
Cậu vừa nói gì?
Nói lại xem.
Thôi đi bốn người các cậu.
Tôi muốn có thuốc bổ trí tuệ.
Thuốc bổ trí tuệ?
Ritalin?
Có kê đơn của bác sĩ không?
Không có.
Những lần tới đừng quên mang theo lời cảm ơn.
Các em, bắt đầu tính giờ làm bài.
Đây chỉ là một bài kiểm tra thử nghiệm, kết quả không quan trọng.
Hơn hết là tất cả phải tiếp tục cố gắng sau đợt sát hạch này.
Thầy Trần, tại sao điểm của em là 49, thầy lại cộng 1 điểm cho em?
Lí Vĩ Công được 49 điểm, tôi đã cho thêm 1 điểm.
Câu hỏi được đặt ra
có liên quan đến bản thảo của thầy Ân Hải Quang,
vậy là sao nhỉ?
ABCD cậu ta không chọn,
mà lại tự thêm vào đáp án E,
đó là trưởng thành từ những lỗi lầm,
câu trả lời của cậu ấy thực sự đáng khen.
Tuyệt lắm.
Hay lắm.
người anh em, cậu được mấy điểm?
Gần bằng các cậu.
- Gần bằng là bao nhiêu? - À ừm, khó giải thích lắm.
Đã bao nhiêu lần gần bằng rồi.
Nhìn cho kĩ đi làm sao tớ trả lời được đây.
Không tiêu chí kinh doanh gì nữa.
Kể từ hôm nay, sau khi về đến nhà, tôi sẽ kèm bài cho cậu.
Được chứ.
Cảm ơn thầy Trần.
Anh thực sự không đến trường ư?
Anh thấy không khoẻ, xin phép hộ a nhé.
Vậy em đi đây, tam biệt.
Hiền.
Tại sao vậy
- Tại sao? - Không, không trường lớp gì hết
Tạm biệt.
(xin lỗi, tôi đã cố lắm rồi)
Thưa bác sĩ.
bệnh nhân này đã trải qua gia đoạn bị dè bỉu.
Vì cậu ta lạm dụng Ritalin quá liều
nên giờ cậu ta không nhận ra chính mình nữa.
Chúng tôi cần theo dõi thêm tình trạng bệnh.
Sau đó đứa trẻ này phải cam kết sẽ không tự sát.
Xin lỗi giám đốc Mã.
Truyền thông giờ đây đang làm lớn vụ này thế nên phải nhanh chóng ra quyết định.
Muốn chuyển trường cũng không được, giờ thì được đó chứ.
chuyện này chẳng thể đổ lỗi cho thầy, cô...
Tôi kịch liệt phản đối các giáo viên trong suốt quá trình giảng dạy.
Tôi hy vọng truyền thông không đưa ra được thông tin về trường ta.
Để chúng tôi lo vụ này.
Số vụ trẻ em tự sát càng lúc càng gia tăng liên quan đến các nhóm bắt nạt chèn ép ở trường.
Nhiều đợt phê bình giáo dục ở Hồng Kông
thực chất là..
Chúng ta sẽ phải lãnh lấy chỉ trích và tìm cách cải thiện,
lần này là tự sát ở trường TakChi.
Tôi cho rằng đây là chuyện cá nhân
sau khi ta đã kiểm tra thì phải đi tìm hiểu sự thật
việc dạy dỗ chúng ngay tại nhà chắc phải nói đến các gia sư,
chúng ta sẽ phải thẩm vấn vị giáo viên này.
Hy vọng sẽ tìm được nguyên do của vấn đề.
Thầy Trần, lần này sẽ là một phần kiểm tra. Thầy có cho rằng mình vẫn muốn làm giáo viên không?
Bình thường thầy không dạy theo chủ đề,
đường lối giáo dục khác hẳn so với quy định của bộ giáo dục.
Truyền thông vừa đưa tin thầy đã tham gia vào một cuộc chiến.
Là một giáo viên, mà thầy còn chưa tự lo cho mình được,
- vậy làm sao dạy học trò? - Chỉ mới hành nghề vỏn vẹn 1 năm
nhưng đã biết bao nhiêu vụ học sinh tự tử\,Nlàm sao thầy giải thích đây?
Không, tôi chẳng có gì để giải thích.
Tôi nghĩ ông chả cần tốn thời gian bàn luận xem tôi có đáng làm giáo viên hay không.
Là vậy sao?
Năm 2014 có 19 vụ.
Năm 2015 lại tăng lên 33.
2016, đã có đến 33 vụ chỉ trong 8 tháng đầu.
Mỗi năm ở Hồng Kông đều có học sinh tự vẫn,
làm sao mà ông lại nghĩ vấn đề chỉ phát sinh từ phía học trò
hay chỉ riêng với giáo viên hay phụ huynh?
Hay là do chính cách ta tự dạy chính mình?
Liệu ta có phải dành thời gian để bàn về việc
làm sao để những chuyện này không tái diễn nữa?
Thử mở ra trang 30 xem.
Câu hỏi thứ 3 có thể dễ hiểu đấy.
Thầy Trần quay lại rồi.
Thầy Trần.
Thầy đâu rồi?
Tránh ra giúp..
Thầy Trần.
Thầy Trần ở đâu rồi?
Thầy Trần đã đi đâu?
Thầy Trần rời đi rồi.
Quả là chuyện lớn rồi.
Thầy Trần.
Thầy Trần à.
Thầy Trần.
Xin thầy đừng đi mà.
Thầy Trần ơi.
Thầy Trần.
Mau quay lại học hành đi.
Đừng đi mà.
Thầy ơi xin thầy đừng đi.
Đừng đi thầy Trần à.
Hãy nhớ rằng, các em sẽ làm được.
Tớ không thể để thầy ấy đi.
Mau lên.
Thầy Trần.
Lũ khỉ này không thể dạy được,
cuối cùng đã khiến anh ta mất công việc.
Chỉ làm việc vô dụng chẳng cho lợi ích gì.
Thầy Trần...
Cố gắng mà nghĩ cách mà giáo viên có thể làm đi. Thầy Trần có thể thành giáo viên chủ nhiệm của chúng ta một lần nữa.
Bây giờ công chúng đã thật sự nói rằng thầy Trần là giáo viên độc ác, ảnh hưởng xấu đến học sinh.
Vậy thì các em phải chứng minh cho công chúng thấy thầy Trần thực sự là một giáo viên tốt.
Vậy nên bất luận kỳ thi DSE là gì, năm nay các em phải đạt điểm thật tốt.
Các vấn đề trong trường các thầy cô có thể giải quyết.
Các em đừng lo, học hành đủ tốt là được.
Nếu có vấn đề gì thì nhớ hỏi cô.
Các vị phụ huynh bình tĩnh.
Bình tĩnh đã.
Nghe tôi nói này.
Nghe tôi nói này.
Tôi không mong chờ cuộc họp phụ huynh ngày hôm nay có thể thay đổi ý nghĩ của quý vị.
Nhưng tôi có quyền yêu cầu một câu trả lời công bằng cho trường TakChi.
Không cần phải nói đỡ.
Đừng đi.
Thưa các vị phụ huynh, những huynh đệ TakChi có thể đến ngày nay
Với tư cách là hiệu trưởng,
tôi phải có trách nhiệm với câu trả lời lớn nhất
nhưng tôi cầu xin quý vị bỏ ra một chút thời gian
lắng nghe quan điểm của giao viên chúng tôi về quy trình dạy học.
Sau khi nghe quý vị vẫn không đồng ý với sự tín nhiệm của trường TakChi,
tôi là Lâm Quốc Cường nguyện lòng từ chức mãi mãi với môi trường giáo dục.
Bây giờ các vị phụ huynh có thể nhìn sơ đồ này,
đây là hướng giảng dạy từ trường TakChi của chúng ta.
Chúng ta ở trung tâm, kết quả đến từ học sinh như một câu châm ngôn.
Phương pháp này sẽ khuyến khích các em
với môn học mà đưa các em đi đúng đường
để trở thành một học sinh tốt.
Nếu chúng tôi với tư cách là giáo viên bỏ cuộc với học sinh,
các em cũng sẽ tăng dần sự đầu hàng với chính bản thân.
Chúng ta ở trong môi trường giáo dục thì phải có niềm tin.
Mọi thứ được dạy thì mọi thứ đấy đều hữu ích.
Đây chính là nhiệm vụ của trường ta.
Các trò học môn Tiếng Anh có vấn đề gì, cứ hỏi nhé.
Cũng có câu không hỏi được. Thầy thuộc bộ môn thể dục mà.
Tôi dạy thể dục vì tôi thích thời gian quay về.
Ngày hôm nay, tôi thấy thích giúp các em học hành hơn.
Tôi từng trong ngành Anh Văn, giúp các em đối mặt với kỳ thi DSE.
Câu này sai ngữ pháp này.
Đây phải là giới từ "the",
không phải "a", sửa lại nào.
- I'm sorry, sir. - Cùng đọc nhé!
"to be or not to be, that is the question"
"to be or not to be, that is the question"
"Bravity is Soul of Wit"
Việc học sinh trường TakChi tham dự kỳ thi DSE đạt kết quả cao
dường như gây được sự chú ý cao.
Họ có thể vượt qua bài thi này thành công.
Nghe không?
Dự án của chúng ta không thể rút lại được nữa.
Sếp sao không?
Tôi sẽ xử lý việc này.
Đấy là những gì anh nói.
Trường TakChi, anh đâu nói tôi sẽ xử lý nó.
Giúp tao lấy số điện thoại của gã Trần Hiệp.
Vừa đến gặp thầy Trần à?
Thầy ấy nói ở tầng 1, ở đâu vậy?
Không có, cả trường không có một ai hết.
Không biết thầy Trần đâu nữa,
còn đâu khác ngoài phòng học nhỉ?
- Ở dưới cũng không có. - Chờ trong lớp đi.
Sao rồi, tìm thấy thầy chưa?
Chưa, không tìm thấy.
Sao thế nhỉ?
Sao chúng ta không đi thi trước, tớ sợ không kịp thời gian đâu.
Chúng ta cứ đi trước đi.
Đợi thêm 5 phút nữa đi.
Đúng đấy, thầy Trần rất đúng giờ, chúng ta sẽ gửi thêm tin nhắn đến thầy.
Được rồi, 5 phút nữa thôi.
Tin nhắn của ta đã gửi hết đến học sinh rồi,
hôm nay chúng ta không cần dự kỳ thi nữa đâu.
Nhanh lên, sao đi chậm thế?
Này, đừng hút thuốc trong trường học
Hút ở phố ấy.
Đưa hết điện thoại ra đây.
Nhanh lên.
Cầm nó cẩn thận nhé!
Thả chúng tôi ra.
Chúng tôi muốn dự thi.
Này, đừng để chúng tôi báo cảnh sát!
Báo cảnh sát á, làm gì còn điện thoại đâu?
Vậy cậu có giải pháp gì không hả đại ca?
- Còn làm gì nữa? - Đợi đến lúc.
Kỳ thi gần bắt đầu rồi.
Đợi tao đi đánh bọn chúng.
Nói thật đấy à?
Nói đùa thôi.
Không được hút thuốc trong trường học!
Là thầy Trần.
Tất cả mọi người không sao chứ?
Cẩn thận phía sau thầy!
Bây giờ phải dạy cái lớp này lần sau phải biết bảo vệ mình.
Lên đi.
Trên đó.
Tuyệt quá!
Các em không đi dự thi à, nhanh lên.
Nhanh lên.
Nhanh lên.
Vĩ Công.
Thẻ dự thi này.
Chết mày đi.
Sao anh lại ở đây?
Mày muốn làm gãy tay trái tao nữa không?
Như cách mày đã làm gãy tay phải của tao ấy.
Tao không nợ gì mày, Trần Hiệp.
Tay của tôi.
La Kiện Anh võ sinh taekwondo.
Nhà vô địch chính là học sinh Trần Hiệp.
Học sinh Trần Hiệp.
Học sinh La ngoài việc đạt Á quân Taekwondo,
cậu ấy còn đạt giải Nhất trong cuộc thi piano.
Đừng có luyện piano nhiều, phải luyện boxing nhiều hơn nữa.
Thật là bẽ mặt.
Nhìn cái gì nữa, tay gãy hết cả rồi,
còn muốn tham dự mấy cuộc thi này à.
La Kiệt Anh.
Trường TakChi không phải do mày quyết định.
Mày từng huỷ hoại giấc mơ của tao ở đây,
bây giờ,
không như mày mong đâu.
Mày muốn dạy chứ gì?
Bây giờ tao dạy mày.
Cái thế giới này chỉ nói về tiền bạc, sức mạnh, và ai là kẻ tàn độc hơn.
Thật ra tôi đã rất muốn tìm lại anh.
Tôi biết tôi nợ anh một câu nói.
Tôi xin lỗi.
Tao thật sự rất muốn chơi piano.
Bài thi nghe sẽ bắt đầu ngay bây giờ.
Xin hãy quay lại với Ân Hải Quang.
Cuộc đời phải có những giấc mơ,
nếu không có, cuộc đời này sẽ rất nghèo khó,
bây giờ chúng ta có những giấc mơ
nhưng sau khi chúng ta bước ra đời rồi có thể sẽ khác đi.
Ngay tại thời điểm này, tất cả đều đuổi theo một giấc mơ riêng.
Tất cả các áp lực và các kỳ thi
sẽ khiến ước mơ lớn của bạn được cứu sống một lần nữa.
Chính là hiện thực đã ra đề thi cho chúng ta.
Giấc mơ của chúng ta,
chúng ta với hiện thực, lòng nhân đạo và vẻ đẹp sẽ biến mất
ở mọi nơi trên thế giới.
Chúng ta có thể tồn tại được không là nhờ mấu chốt này.
Bây giờ là thời gian thử thách chính chúng ta.
Bà ơi!
Bà ơi!
Bà ơi!
Tại sao mà mệt mỏi vậy?
Gì thế?
(thông báo việc trả lại nhà)
Chúng ta có thể chuyển đi được rồi.
Thật ư?
Nhà mới.
Cậu dừng lại.
Chú cảnh sát, cháu không biết gì hết.
Tôi chỉ muốn hỏi khi nào cậu có bài hát mới,
chúng tôi đều muốn nghe cháu hát.
Thật ạ, vậy cháu sẽ đi ghi âm liền.
Nhanh lên nhé.
Cái gì đây ạ?
Của con đấy.
(Đơn yêu cầu dự thi SLM)
Con còn nhìn gì nữa?
Ăn sáng xong chúng ta sẽ gửi yêu cầu.
Xe của con đây,
sau khi có bằng lái mới cho phép con lái.
Cảm ơn bố.
Đừng có đùa nữa đấy.
Mặt bố dính toàn mỡ bây giờ.
Anh em con,
sau này còn phải tham dự kỳ thi, bố thì không đi làm nữa rồi.
Con ăn hết chỗ này cho bố nhé.
Bố đã hứa với con năm tới có thể mua được màn hình bộ lọc.
Ừ bồ hứa rồi.
Sếp Hoàng.
Chờ lâu chưa?
Không sao ạ..
Sở giáo dục có quyết định thay đổi quỹ viện trợ không?
Xin lỗi,
hệ thống giáo dục quyết định huỷ bỏ yêu cầu của anh.
Tôi nghĩ trường có thể làm mọi thứ nên sở giáo dục có thể thay đổi điều này...
Sở giáo dục đã quyết định xem xét các yêu cầu của trường.
Năm tới trường vẫn sẽ được cộng thêm 20% quỹ lần nữa.
Và còn nữa,
hệ thống WC và điều hoà đều được sửa mỗi khi mùa nóng tới.
Nhanh lên, tháng 9 năm học mới đến rồi.
Vâng, tôi hiểu rồi.
Được lắm!
Chào tất cả các em.
Chào buổi sáng cô Lương.
Cô muốn phát đề thi thử ạ?
Chúng em đã có rồi.
Đây là phiếu đăng ký ngoại khoá.
Thầy cô hy vọng các em đến trường không chỉ vì các kỳ thi và muốn hiểu các em thật sự thích gì.
Có rất nhiều hoạt động bên ngoài đấy biết không?
Chào buổi sáng thầy Bình.
Bắt đầu từ hôm này, gọi tôi là thầy chủ nhiệm.
Nếu sai phạm thì sẽ có hình phạt nghiêm trọng đấy!
Hiệu trưởng ở đây để thông báo điều hoà ở các lớp đã được sửa rồi
nên khi trường bắt đầu mặc áo len thì sẽ không bị lạnh hay cảm nữa.
Các em học sinh.
Chào mừng đến với lớp của thầy!
Bản Việt hóa thực hiện bởi Thế Giới Dịch Thuật FB.com/Wtranz - TheGioiDichThuat.net
Bạn muốn sử dụng thành thạo tiếng Trung?
Bạn muốn học tiếng Trung qua phim ảnh?
Bạn muốn gia nhập xu thế học tiếng Trung để trở thành nhà kinh tế toàn cầu?
Hay đơn thuần muốn xem phim, đọc truyện Trung Quốc không cần Vietsub?
Hãy đến ngay Kỷ Nguyên Hán Ngữ - Tiếng Trung Cho Thế Hệ Trẻ, Trung tâm tiếng Trung chuẩn dịch thuật, kinh doanh đầu tiên ở Việt Nam.
Liên hệ đăng ký học nhận ngay ưu đãi 1.5 triệu đồng: 038.6834.182 - Fb.com/KyNguyenHanNgu
Can't find what you're looking for?
Get subtitles in any language from opensubtitles.com, and translate them here.