All language subtitles for Bestseller.2010.720p.HDTV.x264-KiSHD.Vie

af Afrikaans
ak Akan
sq Albanian
am Amharic
ar Arabic Download
hy Armenian
az Azerbaijani
eu Basque
be Belarusian
bem Bemba
bn Bengali
bh Bihari
bs Bosnian
br Breton
bg Bulgarian
km Cambodian
ca Catalan
ceb Cebuano
chr Cherokee
ny Chichewa
zh-CN Chinese (Simplified)
zh-TW Chinese (Traditional)
co Corsican
hr Croatian
cs Czech
da Danish
nl Dutch
en English Download
eo Esperanto
et Estonian
ee Ewe
fo Faroese
tl Filipino
fi Finnish
fr French Download
fy Frisian
gaa Ga
gl Galician
ka Georgian
de German
el Greek
gn Guarani
gu Gujarati
ht Haitian Creole
ha Hausa
haw Hawaiian
iw Hebrew
hi Hindi
hmn Hmong
hu Hungarian
is Icelandic
ig Igbo
id Indonesian
ia Interlingua
ga Irish
it Italian
ja Japanese
jw Javanese
kn Kannada
kk Kazakh
rw Kinyarwanda
rn Kirundi
kg Kongo
ko Korean
kri Krio (Sierra Leone)
ku Kurdish
ckb Kurdish (Soranî)
ky Kyrgyz
lo Laothian
la Latin
lv Latvian
ln Lingala
lt Lithuanian
loz Lozi
lg Luganda
ach Luo
lb Luxembourgish
mk Macedonian
mg Malagasy
ms Malay
ml Malayalam
mt Maltese
mi Maori
mr Marathi
mfe Mauritian Creole
mo Moldavian
mn Mongolian
my Myanmar (Burmese)
sr-ME Montenegrin
ne Nepali
pcm Nigerian Pidgin
nso Northern Sotho
no Norwegian
nn Norwegian (Nynorsk)
oc Occitan
or Oriya
om Oromo
ps Pashto
fa Persian
pl Polish
pt-BR Portuguese (Brazil)
pt Portuguese (Portugal)
pa Punjabi
qu Quechua
ro Romanian
rm Romansh
nyn Runyakitara
ru Russian
sm Samoan
gd Scots Gaelic
sr Serbian
sh Serbo-Croatian
st Sesotho
tn Setswana
crs Seychellois Creole
sn Shona
sd Sindhi
si Sinhalese
sk Slovak
sl Slovenian
so Somali
es Spanish Download
es-419 Spanish (Latin American)
su Sundanese
sw Swahili
sv Swedish
tg Tajik
ta Tamil
tt Tatar
te Telugu
th Thai
ti Tigrinya
to Tonga
lua Tshiluba
tum Tumbuka
tr Turkish
tk Turkmen
tw Twi
ug Uighur
uk Ukrainian
ur Urdu
uz Uzbek
vi Vietnamese
cy Welsh
wo Wolof
xh Xhosa
yi Yiddish
yo Yoruba
zu Zulu

Original subtitles

Xin hân hạnh giới thiệu Beak Hee-soo, Nhà văn nữ nổi tiếng của Hàn Quốc.

Xin chào.

Xin chào.

Đây là tác phẩm bán chạy thứ 4 của cô.

Về cá nhân, tôi rất mong đợi các tác phẩm mới của cô

Cô có thể cho tôi và khán giả biết? Cô viết chúng trong hoàn cảnh nào?

Tôi luôn đem theo sổ tay.

Để có thể ghi lại về con người, cảnh vật đầu tiên khi tôi nghĩ tới.

Đó là cách tôi xây dựng kịch bản.

Nếu có ý tưởng về tác phẩm, tôi sẽ đi sâu vào nhân vật.

Để miêu tả suy nghĩ và sinh hoạt của họ sao cho thật đời thường.

Đó là cách tôi viết truyện.

Cô có vẻ rất bận và không có thời gian nghỉ ngơi.

Thậm chí chồng và con gái tôi cũng trong những ghi chép của tôi.

Họ là cảm hứng.

Đôi lúc từ những người mà chúng ta gặp hằng ngày.

Cuốn sách mới này đã trở thành tác phẩm bán chạy trong 3 tuần.

Cô đã viết tác phẩm này như thế nào?

Cắt!

Có chuyện gì vậy?

Có chuyện gì thế?

Sao cô lại làm như thế?

Anh thực sự không tin tôi?

Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi. Làm ơn tin tôi đi.

Đừng giở cái giọng điệu đó ra nữa.

Anh không bao giờ chịu lắng nghe cả.

Tôi thề!Tôi chưa từng đọc nó

Vậy cô giữ nó làm gì?

Cô đã phạm sai lầm rồi.

Sai lầm?

Tôi không bao giờ sai lầm.

Có cần tôi nói lại không?

Cô chuẩn bị đi hầu tòa đi.

Và nhớ nhận lỗi đi!

Ý anh nói là tôi đạo văn?

Im lặng chút được không!

Thôi đi.

Anh có thể hỏi mọi người về tôi.

- Thôi được rồi đấy. - Anh không hiểu tôi sao?

Cô đã bị ám ảnh vì chuyện này rồi.

Hãy nói là cô không biết và không cố ý!

Biên tập và đạo diễn LEE Jeong-ho

Baek Hee-soo đã viết nhiều tác phẩm bán chạy trong 20 năm qua.

Nhưng sự thật tồi tệ là cô ta đã đạo văn.

Đó là cuốn sách mà cô ta đã đọc trước khi viết tác phẩm.

Hai năm sau

Con sẽ ổn khi đến nơi.

Con có thấy trong ảnh không?

Đó là một nơi quan trọng với mẹ.

Mẹ cần một nơi yên tĩnh không người.

Con hiểu phải không nào?

Sao mẹ ly hôn với bố?

Có phải vì con không?

Không.

Lớn lên, con sẽ thấy...

Đôi lúc người lớn không muốn sống cùng nhau.

Thế là vì mẹ rồi?

Anh làm gì thế?

Không có gì.

Con gái cô dễ thương quá.

Hình như, cô có phải là nhà văn đến từ Seoul không?

Tôi nghĩ ngày mai cô mới đến chứ.

Chết cha!

Tôi không sao.

Bố à...

Tạm dừng làm lễ chút đi.

Nhà văn đến rồi!

Nhanh lên!

Nhà văn! Cô ấy đã đến rồi sao!

Cô có khỏe không?

Thật ngạc nhiên quá!

Cô đến từ khi nào vậy?

Nhà văn đến từ Seoul mà lị!

Cô ấy xinh quá!

Cô đi ăn với chúng tôi nhé.

Nói nhiều quá, mời cô ấy ngồi đi.

Nhanh lên, đi lấy đồ ăn.

Chúng ta chưa chuẩn bị.

Sao lại chưa chuẩn bị chứ?

Tôi đã nói phải chuẩn bị thật chuyên nghiệp mà, đồ ngu!

Thôi đi, mời cô ấy ăn gì đi.

Chúng tôi có ít đồ ăn cho buổi lễ.

Nhìn coi được không!

Tôi đã nói treo từ hôm qua rồi mà giờ...

Chào mừng nhà văn Park Hee-soo!

Gió thổi mạnh quá.

Chúng tôi đã chuẩn bị chuyện này trước khi cô tới.

Sao vô dụng vậy?

Tôi đã tu bổ ngôi nhà này rồi.

Nó trông cổ kính phải không?

Ngôi nhà này đã hơn 60 năm tuổi.

Trước cả chiến tranh Triều Tiên,

Người Mỹ đã làm đồn trú quân

ở đây trong suốt thế chiến.

Đây không phải là biệt thự kiểu Hàn.

Có nhiều nhà văn ở Seoul đã đến đây.

Ngôi nhà này đã được sửa xong.

Dù còn vài chỗ hư trên mái nhà.

Khi trời mưa, sẽ bị thấm.

Chúng tôi đã chống thấm tạm thời.

Mấy anh bạn trẻ sẽ đến đây sửa cái đó trong vài ngày nữa.

Làm ơn đừng để ai làm phiền khi tôi ở đây.

Nhưng chúng tôi không biết mưa lúc nào. Không coi thường thời tiết được đâu.

Đúng là không thể coi thường thời tiết được.

Con mụ khốn kiếp!

Tôi đã bảo bà không được đến đây mà!

Sao bà lại đến nữa hả?

Đừng để ý đến bà ấy.

Khi không có ai, bà ấy thường đến và ngủ.

Đây là thị trấn tươi đẹp để sống.

Cô thấy đấy, thị trấn này thật yên bình.

Ông có thấy con gái tôi không?

Yeun-hee.

Yeun-hee à!

Yeun-hee!

Yeun-hee à!

Yeun-hee!

Yeun-hee!

Yeun-hee !

Sao con lại biến mất như thế?

Nguy hiểm lắm đó.

Yeun-hee.

Nơi này thật cũ kỷ.

Có vẻ không thoải mái.

Nhưng em thích ở đây.

Được rồi.

Cô định trốn bao lâu vậy hả?

Đã 2 năm rồi đó!

Chừng đó đã đủ rồi.

Đừng để ý đến việc bọn tám chuyện nói cô đạo văn.

Ai nói tôi đạo văn?

Mà cô để ý đến bọn điên đó làm gì.

Tốt nhất là lo đến vế đền chính ấy?

Mọi người ngoài kia vẫn đang đợi cuốn tiếp theo của cô.

Chắc không có đâu.

Vấn đề là ở tôi.

Tôi không suy nghĩ được gì.

Ý cô nói là không có ý tưởng nào cả à?

Đó là do cô tự nhốt mình trong nhà thôi.

Khó viết sao? Đó là vì cô mệt mỏi quá thôi.

Viết ở nhà không được phải không?

Tôi vừa mới đi họp tuần trước, Và tôi đã kiếm được một nơi tuyệt vời.

Các nhà văn nói rằng đây là nơi rất tốt để viết.

Không chừng chúng ta có thể nhận giải thưởng văn học sắp tới.

Tôi đã trình bày ở cuộc họp rồi.

Và tôi đã cam đoan rằng cô sẽ không đạo văn một lần nào nữa.

Bức ảnh đâu nhỉ? Đây rồi.

Coi nè.

Đừng để ý người ta nói gì,

Tôi muốn cô biết rằng tôi luôn tin ở cô.

Sẽ không có biên tập nào ngoài kia chăm lo cho cô giống tôi đâu.

Trại Mồ Côi John Bates

Cô sống ở đây sao?

Đầu cô sao thế? Bị thương hả?

Bài hát gì vậy?

Chụp gì thế hả?

Thì ra con mụ nhà văn ở Seoul.

Vẫn ở biệt thự đó hả?

Cẩn thận nhé, ở đó có ma đó.

Yeun-hee.

Vào nhà mau lên.

Mẹ tớ bận lắm.

Thật à? Mẹ chắc sẽ thích chuyện này?

Một con rồng? Rồng gì thế?

Nó còn sống không?

Bạn có buồn khi bị chết không?

Đừng cười.

Một con chim non lạc bầy

Khóc vì mất mẹ

Con làm gì ở đây vậy?

Con đang chơi với bạn.

Bạn nào?

Bạn con ở đâu?

Cô ấy đi rồi.

Cô ấy đã đi đâu?

Một số giả thiết cho rằng đó là hiện tượng bị thôi miên.

Khi đọc một quyển sách

nó sẽ được ghi vào tiềm thức.

Chúng ta bị mê hoặc khi nghĩ về chúng.

Khi bất tỉnh, ý thức về khả năng phán đoán không còn nữa.

Và họ không biết những gì mình đã làm đã đọc qua.

Có giống như nhà văn Baek Hee-soo không thầy.

- Thôi đi. - Sao nào?

Cái thằng.

Cậu nên thay đổi đề tài thuyết trình đi.

Anh đến đây làm gì vậy?

Tôi gặp cậu mà cũng phải cần lý do sao?

Tại tôi biết anh là "cu rảnh" mà?

Nói lại coi?

Hee-soo sắp tái xuất trở lại. Nhưng chúng ta không thể để cô ấy như thế.

Đừng để cô ấy dính đến tiền nữa.

Nè, tôi nói đó không phải là lý do chính mà!

Một nhà văn mà đã đạo văn thì coi như chấm hết rồi.

Ai nói vậy?

Mozart cũng từng đạo nhạc cũng như Einstein quay cóp vậy thôi.

Hendel còn được coi là vua đạo văn nữa kìa.

Người nào chả không ăn cắp một cái gì đó trong đời?

Viết văn là liều thuốc cho Hee-soo.

Còn lòng tin nữa không.

Đã 2 năm rồi. Mọi người đã tha thứ cho cô ấy.

Tôi không quan tâm.

Frankly, tôi biết anh còn lo lắng cho cô ấy!

Dù đã ly hôn nhưng sao anh không đến với cô ấy khi cô ấy cần?

Bay cùng với gió

Giọng chim mẹ sợ hãi

Nà nà

Nà nà

Chim con dừng lại để nghỉ

Trên một cành cây thân tình

Thôi đi.

Con học cái đó ở đâu?

Bạn con hát thế.

Con chim non lạc mẹ

- Khóc bởi vì lạc mẹ - Đừng hát khi ăn.

Mẹ có muốn nghe câu chuyện về bạn con không?

Yeun-hee à, mẹ đến đây để làm việc.

Mẹ sẽ không làm được gì nếu con cứ cư xử kỳ lạ như vậy.

Con nghiêm túc đó!

Bạn con cũng đã đến rồi.

Con muốn bị phạt phải không?

Sao ạ?

Ngừng ăn đi về phòng.

Mẹ lạ thật!

Là em đây. Khi nào anh đến đây?

Em đang nói gì thế?

Gần đây, Yeun-hee nó...

Anh lên lớp giờ đây.

Được rồi.

Nhưng có chuyện gì thế?

Không có gì!

Chả có gì đâu.

Ngày 26-10-1988 Choi Soo-jin (nữ), 26 tuổi bị mất tích

Làm ơn liên hệ với Khu nuôi dạy trẻ

Yeun-hee!

Yeun-hee!

Con không sao chứ?

Mẹ dặn là không nói chuyện với người lạ mà.

Con có nói gì đâu. Con cũng không hỏi gì bà ấy.

Đừng nói láo mẹ, mẹ thấy hết rồi.

Con không nói gì cả!

Con ghét mẹ!

Người phụ nữ đó sống ở một khu nuôi dạy trẻ sau trạm.

Bà ấy rất ít nói.

Nói với bà ấy tôi không muốn bà ấy lai vãng tời gần tôi.

Đừng lo, bà ấy không hại gì cô đâu.

Dân địa phương đã làm tiệc vì có khách đến đó.

Bác Yang còn đi bắt lợn để làm thịt nữa.

thật là nhộn nhịp.

Đã lâu rồi chưa có ai đến đây ở.

Cũng phải thôi nơi này hoang vắng quá.

Nóng quá.

Người ta muốn biến khu này thành khu đánh bắt cá.

Nhưng ba tôi không đồng ý.

Ồ, nóng quá.

Ba tôi muốn biến thị trấn này thành khu du lịch.

Ông là cảnh sát ở đây.

Mọi người vẫn gọi ông là "cảnh sát trưởng"

Đó chính là đồn cảnh sát.

1988, Kỷ niệm nơi làm việc

Có câm ngay không thì bảo.

Mày làm gì với tóc mình thế hả?

À, chào cô Baek.

Tôi có thể giúp được gì cô không?

Tôi sẽ dẫn cô tham quan một số nơi ở thị trấn.

Làm vài chai là cô có ý tưởng ngay.

Chả ai có thể sáng tạo được mà không làm vài chai.

Cô Baek, đừng để ý đến ông ấy.

Cứ hỏi Chan-shik nếu cô muốn biết gì.

Chúng ta là hàng xóm thì cũng như gia đình.

Con biết là mẹ yêu con nhiều lắm không?

Con không muốn nói chuyện với mẹ sao?

Được rồi, kể mẹ nghe chuyện của con.

Mẹ sẽ nghe con.

Nghe những gì bạn con nói?

Mẹ có thực sự muốn nghe không?

Nghiêm túc nghe?

Để mẹ nghe Yeun-hee của mẹ nói gì nào.

Bạn của con sống ở trên lầu.

Cô ấy quen một người nhưng người đó là người xấu.

Người ấy cũng yêu cô ấy rất nhiều.

Yeun-hee.

Yeun-hee.

Mẹ.

Mẹ à, mẹ sao thế?

Yeun-hee, ai kể cho con câu chuyện đó vậy?

Bạn con kể.

Đừng dối mẹ.

Ai kể cho con?

Mẹ nói với con rồi, bạn con không tồn tại.

Cô ấy không tồn tại mà?

Hiểu rồi. Mẹ đâu có tin con.

Con rất muốn thấy mẹ cười.

Cười tươi như khi mẹ đoạt giải.

Cái đó không đúng con à.

Tất cả cái mẹ cần là con, Yeun-hee.

Mẹ không yêu cái gì hơn con, Yeun-hee.

Và đừng chơi với bạn con nữa.

Hứa với mẹ đi.

Bạn con sống trên lầu.

Nhưng có một người xấu.

Sao mà khó gặp anh thế nhỉ?

Tôi bận lắm.

Hôm qua có cuộc họp khoa.

Đã đưa ra kết quả cuối cùng nhưng còn nhiều tranh cãi.

Đúng là không dễ.

Lần này thì lý do là gì?

Cũng dễ hiểu.

Không ai muốn tranh luận ở đây.

Tôi không biết vấn đề của vợ cậu có ảnh hưởng hay không.

Cô ấy đâu có làm gì ảnh hưởng đến tôi.

Đừng lo lắng thế anh bạn.

Cậu đã ly dị rồi mà.

Cậu không biết cái trường này muốn gì đâu?

Yeun-hee,

con còn gặp bạn con chứ?

Con đã không chơi với cô ấy nữa rồi.

Mẹ muốn nghe một vài điều về cô ấy.

Cô ấy lạ lắm. Toàn kể những chuyện giống nhau.

Chuyện giống nhau?

Là chuyện gì nhỉ?

Yeun-hee, cô ấy đã nói những gì?

Nói gì nào con?

Yeun-hee, mẹ đang nghĩ nát óc nè.

Làm ơn nói cho mẹ về cô ấy đi.

Con đã không chơi với cô ấy nữa rồi. Phiền quá đi.

Yeun-hee.

Bạn con đã nói gì?

Yeun-hee, đợi một chút!

Yeun-hee, đợi đã.

Đợi...

Yeun-hee, thôi mà.

Yeun-hee, đợi đã. Đợi đã...

Cô làm gì thế?

Có sao không?

Sao anh ở đây?

Hôm nay hoàn thành việc sửa nhà.

Sẽ xong sớm thôi.

Nhưng cô không sao chứ?

Tôi sẽ không cho cảnh sát trưởng biến khu này thành khu du lịch đâu.

Ông ấy yêu cầu mọi người giữ lại nơi này.

Nhưng đã có bao nhiêu du khách đến đây trong 20 năm qua?

Tôi đã bán hết đất rồi.

Tôi cũng không hiểu sao cảnh sát trưởng lại chống lại các doanh nghiệp bán cá.

Sao ngừng nói rồi?

Không phải thích nói sau lưng lắm sao?

Chúng tôi chỉ nói chuyện riêng thôi.

Về cái gì vậy?

Tôi nghe được không?

Tôi nói rằng nó không quan trọng mà.

Nói đi mà.

Có phải chuyện vui không?

Nhiều chuyện vậy!

Chúng tao đang nói về mày đó! Thỏa mãn chưa?

Lo mà ở lại cái thị trấn bé xíu này?

Bạn bè mày đã kiếm được khối tiền.

Sao lại nhắc chuyện đó nữa rồi?

Không phải mọi người có thể kiếm được tiền ở thành phố sao?

Nhất là Thế Hệ Trẻ như chúng mày.

Con biết chứ.

Dù sao đi nữa.

Cậu lại quên đinh nữa hả?

À, đinh hả!

Cái thằng này.

Đinh ở đâu nhỉ?

Yeun-hee, con có muốn về nhà không?

Chúng ta có thể về sao?

Sẽ đi sau khi mẹ viết xong cuốn truyện này.

Vậy thì con hãy kể về bạn con nhé?

Con đã không chơi với cô ấy nữa rồi.

Mà sao mẹ lại nghĩ đến cô ấy trong lúc này.

Không. Mẹ không sao.

Mẹ khỏe mà.

Con hãy kể cho mẹ về cô ấy được chứ?

Không! Không!

Đừng để mẹ điên lên.

Kể cho mẹ được không!

Để con yên!

Mẹ đừng làm như thế!

Con ghét mẹ!

Nghệ sĩ đúng là không bình thường.

Nhà văn không phải là nghệ sĩ!

Thật là tuyệt!

Chỉ có con học bác sĩ thì mới ở nhà cao cửa rộng.

Nếu con tôi đạt được huy chương vàng ở Olympics,

thì nó chả thèm gặp chúng ta đâu.

Các anh toàn nói chuyện tào lao.

Bọn trẻ bây giờ không bao giờ để ý đến cúng bái gì cả.

Ba! Ba!

Cảnh sát trưởng, ông là người may mắn nhất trong chúng ta đó.

Có một đứa luôn ở bên mình là nhất còn gì?

Sao mày lóng ngóng thế?

Con thấy...

Thật sao?

Cô ấy viết về thị trấn chúng ta. Con thấy ảnh ở trên tường mà.

Được rồi, tao hiểu rồi.

- Đi kiếm chỗ ngồi ăn đi. - Chan-shik, có uống không.

Phải rồi. Âm thanh đó nghe như...

Con không muốn chơi với mẹ nữa.

Thôi mà! Con đau.

Mày còn đi lại với mấy thằng bạn của mày không?

Bốn thằng mày nổi tiếng là du đảng một thời mà.

Con đã không chơi với chúng nữa.

Mẹ kiếp,tao không nói nữa.

Anh bị sao vậy?

Để tao đi!

Tôi nói đúng mà!

Tất cả mọi người đều muốn nói mà!

Cảnh sát trưởng sao ông lại ngăn các doanh nghiệp cá?

Có dấu vàng hay gì đó hả?

Thôi im đi!

Thay đổi để thành khu cá, vậy các giá trị khác còn nguyên sao?

Nếu nó không ra gì thì chúng ta sẽ ra sao.

Các người có biết ai đang ở trong nhà đó không?

Nhà văn nổi tiếng.

Các người có biết là thế nào không?

Đó là tất cả những gì các người cần.

Tôi đã có định hướng rồi.

Để rồi xem. Nhà văn đó sẽ làm nên chuyện ở thị trấn này.

Để rồi xem!

Yeun-hee!

Mẹ không thể làm được gì nếu cứ ồn như vậy!

Đừng làm mẹ điên!

Con nghĩ mẹ không thể mở hả?

Con...

Yeun-hee.

Ai đó?

Yeun-hee.

Yeun-hee!

Yeun-hee!

Yeun-hee!

Yeun-hee!

Yeun-hee!

Yeun-hee! Yeun-hee!

Yeun-hee!

Mở cửa ra, Yeun-hee!

Yeun-hee!

Chuyện gì thế?

Con không sao chứ?

Cô ấy đã kể cho con một câu chuyện.

Mẹ ơi, con sợ.

Chúng ta sẽ về.

Chúng ta sẽ về, Yeun-hee.

Không lâu nữa đâu.

Không lâu nữa đâu.

Kể cho mẹ nghe nhé.

Kể nhé.

Mẹ sẽ ở bên con.

Nhưng nhớ kể cho mẹ nghe.

Nhưng nhớ kể cho mẹ nghe.

Cô ấy có nụ cười tỏa sáng...

Bốn bóng đen đeo mặt nạ xuất hiện...

Nếu chân mày gãy thì sao có thể đến được Seoul?

Tuyệt thật!

Tôi biết cô làm được mà!

Đây sẽ là một tuyệt tác!

Baek Hee-soo của chúng ta vẫn còn sống!

Nhất là ở chổ này.

"Bất cứ ai cũng có thể phạm tội, và không ai không thể."

Còn đoạn này nữa!

"Một bí mật kinh hoàng ẩn trong một thị trấn yên bình.

Họ dã che đậy tội ác đó bằng cách nào?"

Chuyện này có thật không?

Chúng ta sẽ bàn về chúng.

Chủ đề này gây tranh luận lớn đây.

Giờ thi ký hợp đồng thôi!

Fax cho tôi.

Fax à? Được thôi!

Doanh thu sẽ trở lại như trước?

Tôi sẽ gởi nó cho cô!

Tôi biết mình đúng mà!

Baek Hee-soo đã trở lại thành công sau 2 năm ẩn danh.

Cô ta đã dẫn đầu trong bảng xếp hạng tuần này.

Nghĩ về một tên giết người ở một thị trấn,

Cô đã khắc họa rõ nét về đạo đức và nhân cách của con người.

Cuốn sách của cô trở thành cuốn bán chạy trong 4 tuần.

Không những vậy.

Ý tưởng này lấy từ biệt thự John Bates.

Nhà truyền giáo John Bates đã cứu nhiều người trong chiến tranh Triều Tiên và...

Sao con lại thích cái thuyền cũ này?

Mẹ đã mua nó cho con mà.

Mẹ à?

Vâng, khi con lên 3.

Yeun-hee, con có muốn gì không?

Mẹ à.

Chi con?

Về bạn của con?

Bạn của con ấy à?

Vâng?

Sao cô lại làm lại nữa hả? Cô muốn chơi tôi hả?

Anh nói gì vậy?

Tôi đang nói gì à? Cô không biết sao?

MBN! Bật TV lên! Kênh 28! MBN!

Xin chào?

Nhà văn Baek Hee-soo được cho là đạo văn một tác phẩm trước năm 2005.

Có thể là của một nhà văn đã mất người Hàn Quốc?

Jung Eun-gab đưa tin.

Cuốn sách bán chạy, 'Vực Thẳm', được cho là đạo văn.

Từ một bản thảo 'Bi kịch cuối cùng', được xuất bản năm 1992.

Cuốn sách này bán không chạy.

Nhưng những người đã đọc qua đã nhận ra.

Hai tác phẩm có nội dung tương đồng.

Đặc biệt là biệt thự bên hồ và tên của bài hát.

Thậm chí tên của nhân vật cũng có điểm tương đồng.

Đợi một chút!

Sao lại như vậy được?

Tôi cần xác thực thông tin mới có thể đưa ra họp báo!

Anh muốn giết tôi hả?

Sao cứ luôn là tôi thế? Hả?

Mẹ kiếp!

Tự hỏi chính mình đì.

Cô từng đọc qua cuốn sách này chưa?

Không chừng nó còn trên kệ sách của cô đó!

Tôi không có!

Cô đã coi tin tức chưa hả? Đã đọc các bản báo cáo chưa?

Mọi thứ hết rồi!

Có gì không ổn.

Tôi không thể hiểu nổi!

Tôi không đạo văn! Con gái tôi Yeun-hee biết mà!

Đừng lôi Yeun-hee vào việc này!

Con bé sao biết được.

Dù sao thì chúng ta sẽ không gặp lại nhau nữa.

Yeun-hee!

Chuyện gì thế này?

Yeun-hee, con đâu rồi?

Con định giết mẹ hả?

Con có biết về cuốn sách đó không, nói với mẹ đi?

Con đâu rồi Yeun-hee?

Trả lời đi chứ!

Yeun-hee!

Mở cửa!

Trả Yeun-hee lại cho tôi!

Sao anh đưa con bé đi mà không nói với tôi?

Sao vậy chứ!

Mở cửa! Để tôi vào!

Thôi đi!

Thôi gì?

Còn ai có thể đưa con tôi đi?

Yeun-hee, con đâu rồi?

Tôi biết về chuyện cuốn sách.

Đừng làm khổ Yeun-hee nữa.

Tôi không đạo văn.

Yeun-hee biết mà! Đưa Yeun-hee ra đây!

Đưa Yeun-hee ra đây!

Thôi đi được không!

Thật khó đối diện với sự thật khi mà điều đó không thể chấp nhận được.

Bởi chúng ta không thể chịu đựng được nổi đâu.

Và chúng ta không thể tránh né hay bóp méo sự thật.

Chúng ta phải lựa chọn giữa lòng tin và thực tế đau lòng.

Có một số vấn đề cần được làm sáng tỏ.

Ai đề ra ý tưởng đó cho cô?

Tôi không biết ai cử ông đến, nhưng tôi cần người khác.

Trong trường hợp này thì, biên tập kêu tôi đến gặp cô.

Điều đó có quan trọng không?

Cô vẫn ngủ ngon chứ?

Cô không thể ngủ sao?

Có thể chúng ta khác nhau về quan điểm.

Được rồi.

Cô vẫn tin rằng con cô Yeun-hee đã kể cho cô à?

Sao cứ hỏi câu này hoài vậy

Thế giờ Yeun-hee đâu?

Sao cứ hỏi câu này hoài vậy?

Trả lời tôi đi! Giờ Yeun-hee ở đâu?

Tôi không muốn.

Trả lời đi!

Yeun-hee đã...

Tôi chưa bao giờ đọc cuốn sách đó.

Tôi thề. Xin hãy nghe tôi?

Alô?

Cô không nhớ tai nạn của Yeun-hee sao?

Sai lầm?

Tôi chưa bao giờ sai lầm!

sao lại nói với tôi như thế?

Tôi mà ăn cắp chuyện đó sao?

Anh nghĩ sao vậy?

Tôi không biết mà?

Anh không tin những gì tôi nói sao?

Tai nạn trong phòng tắm. Cô nhớ không?

Im đi!

Con cô dễ thương quá.

Anh làm gì thế?

Yeun-hee à, lúc này mẹ đang khó khăn.

Nói về bạn của con đi.

Đừng đi ra ngoài mà không nói với mẹ. Nguy hiểm lắm.

Yeun-hee.

Yeun-hee...

Cô ấy vẫn tin Yeun-hee còn sống sao?

Cô ấy đang tự biện hộ cho mình.

Giống như, "Tôi không đạo văn." "Tôi nghe từ con gái mình."

Cô ấy đang muốn nói với chúng ta.

Cô ấy đã chưa chăm sóc cho Yeun-hee trong thời gian qua?

'Vực Thẳm’ là tác phẩm đạo văn

Nhà văn Baek Hee-soo đã đạo văn cuốn sách mới của mình, 'Vực Thẳm'

Chúng ta vẫn còn những nhà văn như vậy ở Hàn Quốc sao?

Biến đi Kim Young-joon!

Có nghe điện thoại không thì bảo!

Tôi đang muốn nói chuyện với ông đây đồ khốn!

Con gái của cô ấy đã kể câu chuyện này sao? Baek Hee-soo, bị điên không?

Ai là Choi Soo-jin?

Ông lại hỏi như vậy rồi.

Choi Soo-jin mất tích năm 1988.

Trong một tai nạn ở biệt thự.

Cô nghĩ vậy sao?

Tôi biết rất khó để ông tin.

Một số người đã giết Choi Soo-jin khi biệt thự đó đang sửa chữa.

Và họ đã chôn cô ấy ở đó.

Nó giống như trong tác phẩm của cô.

Tôi thề có chuyện gì ở đó.

Và tôi biết được chuyện này thông qua Yeun-hee.

Sao ông không tin tôi?

Tôi chưa bao giờ đọc cuốn sách đó!

Anh nghĩ sao?

Cô ấy cứ nói về chuyện đó trong mấy ngày liền.

Ông có nghĩ câu chuyện trong cuốn sách là thật không?

Nếu nó có thật, sẽ xóa được tội đạo văn.

Nhưng vấn đề đây là đạo văn thật.

Nỗi sợ không thể viết đã che đậy đầu óc của cô ấy.

Anh đã gặp biên tập.

Họ bị tổn hại nhiều trong vụ này.

Anh có tin em không?

Bởi vì họ đã lôi em vào chuyện này nên họ phải chịu.

Họ đang đưa công ty ra bán.

Tất cả còn lại là đợi em thừa nhận.

Yeun-hee ở đó.

Em có biết ngày sinh nhật của Yeun-hee không?

Màu và thức ăn nó thích nữa?

Thôi đi.

Có khi nào em chăm lo cho Yeun-hee không?

Đúng rồi.

Đừng lôi Yeun-hee vào chuyện này.

Làm ơn đi.

Thế còn về bạn của con?

Bi kịch cuối cùng

Cuốn sách dựa theo bi kịch của vợ tôi và một cô gái.

- Tháng 7, 1999. Tại biệt thự Bates.

Ai thế?

Có phải Lee Gab-jae sống ở đây không?

Lee Gab-jae à?

Ông ấy chết một cách đáng thương.

Đã hơn 10 năm rồi.

Khi bệnh viên gọi cho tôi.

Ông ấy chết mà không có ai an táng.

Ông ấy bỏ vợ và suốt ngày chỉ có viết.

Vợ ông ấy suy sụp thật sự.

Ông ấy đúng là chả được gì tốt.

Biết gì không?

Khi vợ ông ấy gọi nói đang bệnh nặng,

Choi Soo-jin biến mất mà không nói lý do

ông ấy cũng không trả lời cũng như quay về cho đến khi bà ấy mất.

Vài tháng sau đó, ông mang về một cuốn sách.

Ông nói đã sống với người vợ đã chết mới nực cười chứ.

Đúng là nực cười.

Mời cô.

Chúng tôi không thể quên được ông ấy.

Khi mà ông ấy nhân danh người vợ đã chết để bán cuốn sách?

Cô ấy không nghe tôi.

Em đi đâu vậy?

Nhà văn cuốn 'Bi kịch cuối cùng' nghe từ vợ đã chết của ông ấy.

Vậy em định làm gì bây giờ hả?

Ngôi nhà đó có vấn đề.

Nó cũng làm em viết câu chuyện đó. Em không đạo văn.

Anh đâu có tin Yeun-hee đã kể nó cho em?

Thôi đi!

Tôi quá mệt mỏi khi cô cứ làm thế.

Mọi người đã chịu quá nhiều vì cô rồi đó?

Sau khi Yeun-hee chết, tôi đã không muốn nói gì với cô.

- Sao cô không chấp nhận điều đó nhỉ? - Phải!

Tôi không chấp nhận nó.

Tôi không muốn!

Con chúng ta, Yeun-hee,

đã ở đó.

Em chưa từng đọc cuốn sách đó. Thật tốt nếu anh tin tôi.

Em sẽ tìm ra bằng chứng.

Bằng chứng à?

Bằng chứng nào?

Được rồi em đã tìm được gì nào.

Giờ em định làm gì?

Không biết.

Không biết là sao?

Đối với cô chỉ có một điều là quan trọng thôi

Cô đã làm nó rồi đấy thôi Cô chỉ là đồ đạo văn!

Nếu cô làm vậy thì tôi sẽ không gặp cô nữa đâu.

Lần đầu anh gặp em,

anh nói rằng,

"Nếu chỉ có một người duy nhất tin em, đó sẽ là anh."

Nhớ không?

Anh không cần lo cho tôi.

Dù sao tôi cũng không nghĩ đến anh.

Từ khi chúng ta sống riêng rồi.

Biệt thự bên hồ

Choi Soo-jin, biến mất

Bốn nghi phạm

Khi sửa chữa biệt thự

Khu nuôi dạy trẻ

Khu nuôi dạy trẻ

Người phụ nữ đó sống ở khu nuôi dạy trẻ sau trạm.

Bà ta hơi điên nên rất khó nói chuyện.

Yeun-hee?

Yeun-hee! Yeun-hee!

Yeun-hee! Yeun-hee!

Yeun-hee!

Yeun-hee!

Yeun-hee!

Yeun-hee!

Mở cửa ra, Yeun-hee.

Mẹ có vài điều muốn nói với con.

Mở cửa ra đi.

Yeun-hee.

Mẹ...

Mẹ...

Mẹ...

Xin lỗi...

Mẹ xin lỗi...

Mẹ xin lỗi...

Phòng Hiệu Trưởng

'Bi kịch cuối cùng'

Anh thấy sao về chuyện này?

Giống địa điểm, giống nhân vật, giống sự kiện.

Đoạn cuối thì không còn gọi là đạo văn nữa. Nó y chang nhau.

Với khả năng của Hee-soo, cô ấy có thể viết khác đi.

Cô ấy không sao chép một cách thô thiển như vậy.

Anh nghĩ vậy sao?

Vậy anh tin những gì Hee-soo đã nói à?

Ngay cả khi cô ấy thừa nhận mình đạo văn,

Tôi vẫn tin cô ấy.

Baek Hee-soo có bệnh. Anh không nên bỏ cô ấy lúc này.

Cô ấy tin rằng có thể tìm ra bằng chứng, chứng tỏ mình không đạo văn.

Nhưng thực tế thì không.

Khi sự thật không được tìm thấy,

người đó sẽ tìm cách quay về với thực tế.

Họ nhận thấy chính mình chỉ là nạn nhân.

Đợi...

Đợi một chút!

Đợi một chút!

Đợi một chút!

Đợi...

Đợi một chút! Tôi muốn hỏi cái này!

Chuyện về Choi Soo-jin! Là con gái bà à!

Có gì đó ở căn nhà đó phải không?

Bà biết chuyện gì đó phải không?

Soo-jin...

Cậu đã tìm ra cái tôi cần chưa?

Tôi đang lo chuyện đó cho cậu đây.

Nếu có gì tôi sẽ báo.

Đợi đã, có cái này.

Thông báo mất tích về Choi Soo-jin, 1988.

Nhưng đã bị hủy.

Bị hủy à?

Chỉ có 2 lý do để giải thích.

Hoặc đây là tin giả, hoặc cô ấy đã được tìm thấy.

Có thể cô ấy chết thì sao?

Thì phải có báo cáo tử vong chứ.

Nhưng như thế này thì cô ấy chưa chết.

Anh biết cô ấy à? Có cần tôi kiểm tra thêm gì không?

Yêu cầu triệu tập

Yeun-hee, giờ mẹ phải làm việc.

Nếu con cứ cư xử kỳ lạ như vậy thì mẹ không làm được.

Con muốn trừng phạt mẹ sao?

Không ăn nữa lên lầu.

Sao cô lại ở đây?

Con khốn này ở đây để nguyền rủa chúng ta.

Con khốn đó đâu?

Con khốn kia!

Mày đi chết đi!

Mày đã giết bà ấy!

Tao đã thấy mày giống bọn giết người mà lại?

- Con khốn kia! - Chuyện gì thế?

- Không đáng đâu! - Anh ở yên đó.

Bà Song chết bởi vì nó!

Nhà văn gì chứ.

Bà ta là người tốt nhất thị trấn này!

Bốn nghi phạm

Con khốn!

Đeo mặt nạ

Bốn bóng đen đeo mặt nạ

Bà ấy bị bệnh tâm thần.

Bà ấy đâu có bình thường.

Tránh ra!

Thôi đi.

Tất cả các người đã làm chuyện này sao?

Tất cả...

Các người còn che dấu điều gì?

Cô ấy nói gì kìa!

Thôi đi!

Chúng tôi không có lý do gì để giữ cô lâu hơn.

Các người đã giết cô ấy.

Ra khỏi thị trấn này trước khi có chuyện!

- Các người đã giết Soo-jin! - Chan-shik, đưa cô ấy đi đi.

Các người đã giết cô ấy! Các người đã giết cô ấy!

- Các người đã giết cô ấy! - Cô Baek, thôi đi!

Các người đã giết Soo-jin!

Các người đã giết Soo-jin!

Sao mày không ở lại Seoul mà đến đây làm gì?

Cậu biết Choi Soo-jin, phải không?

Thị trấn này trở nên ồn ào cũng vì cô.

Cô còn buộc tội chúng tôi nữa.

Đừng quay lại đây. Nếu cảnh sát trưởng tìm thấy...

Nói đi!

Có thật là cô ấy đã đến Seoul không?

Cô ấy đã dự định đến Seoul với tôi sau khi chúng tôi tốt nghiệp.

Nhưng một số gã ở Seoul đến.

Cô ấy đã yêu một gã trong số đó và theo hắn.

Bác Yang khi đến Seoul để tìm con trai.

đã thấy cô ấy ở trên đường.

Bác ấy nói bụng cô ấy giờ đã to như cái núi.

và cô ấy đã mỉm cười với bác.

Tôi ghét cô ấy nhiều lắm.

Nhưng tôi có thể làm gì bây giờ?

Giờ chúng tôi đã có cuộc sống riêng rồi.

Cô Baek.

Người ở đây đều thật thà và lương thiện.

Tôi biết cuốn truyện của cô là hư cấu.

Nhưng đừng làm phiền đến chúng tôi.

Mình đã làm cái quái gì thế này?

Hee-soo, giờ em ở đâu?

- Có người đã chết vì em. - Gì?

- Bởi vì em. Bởi vì em. - Hee-soo! Hee-soo!

Chết vì em.

Chuyện gì thế? Em ở đâu?

Có phải Soo-jin chết rồi sao?

Anh biết em thương Yeun-hee mà?

Có thể em đã đọc cuốn sách đó.

Anh sẽ đến ngay, đừng cúp máy.

Giờ em không tin vào chính bản thân mình nữa.

Anh sẽ đến ngay. Em ở đâu?

Em không tin vào bản thân mình nữa.

Đeo kẹp bướm

Này!

Lâu quá không gặp!

Bác sĩ Park!

Trông cậu chả thay đổi gì cả.

Tôi đã nói cậu trốn đi rồi mà.

Tối nay làm chứ?

Tôi phải đi họp vào ngày mai.

Tôi cũng không thể ở lại. Mai tôi phải thi chuyên ngành.

Giả bộ hả. Mày mà bận cái quái gì?

Tôi nói thật mà.

Mẹ kiếp, chuyện này tự dưng lại đến.

Nhưng nhờ chuyện này

mà làm cho những thằng bạn chúng ta quay về nhà.

Mấy thằng nhóc của cậu thế nào?

Ông bà già đưa chúng vào trung học rồi.

Tôi mong được trưởng thành như chúng.

Này!

Tính đi tham quan hả?

Nơi này vẫn ghê ghê như ngày nào.

Cậu định làm gì khi lấy nó lên?

Nói nhiều quá đi.

Ồ, hú hồn!

Thôi đi, mẹ kiếp.

Tôi đã nói là ném xuống hồ đi. Chúng ta đã phạm sai lầm.

Bởi ai?

Chuyện này cũng do sự lên xuống của các hồ tự nhiên lúc đó.

Phải rồi, giáo viên vật lý?

Nhưng nhà văn đó có biết gì về cô ấy không nhỉ?

Sao nhà văn ấy biết về căn phòng đó?

Sao tao biết.

Chỉ chúng ta làm chuyện đó thôi mà?

Giờ có chuyện vui rồi đây.

Bị khóa rồi?

Có cách gì không.

Còn đứng đó hả? Tìm cái gì để mở nó ra đi!

Chưa đi hả?

Đợi tao đi chắc?

Tôi đi đây.

Nè, nhớ tìm cái gì để mở cửa đấy.

Được rồi, để tôi đi kiếm.

Ngu như hắn mà sao thành thầy giáo nhỉ?

Kiếm cách thôi.

Mẹ nó, đau thật.

Một, hai...

Nó ở đây phải không?

Đợi đã! Hình như là vậy.

Đợi đã!

Mày nghe gì không?

Đừng nói nữa. Khiên đi.

Không, tao có nghe gì đó.

Mày mất trí hả?

Nhanh lên quay lại đây mau.

Anh xin lỗi phải đi công chuyện khi em đang mang thai.

Anh hát ru nhé?

Nó phải được biết ba nó chứ?

Mình đang làm cái quái gì trong căn nhà này nhỉ?

Nơi mình đã từng sống.

Jang Sung-tae, nhanh lên!

Được rồi tao đến đây.

Mày là ai?

Gì thế này?

Mày là ai?

Mẹ kiếp!

Bắt nó!

Nhanh lên bắt nó!

Mày còn đợi gì hả?

Nè!

Ai thế nhỉ?

Mở cửa ra!

Tránh ra!

Có phải cô đến vì cuốn sách không?

Mẹ kiếp, đau đầu thật sự rồi đó.

Giờ làm gì đây.

Tao điên lên rồi đây!

Không làm gì sao!

Nó ra ngoài rồi!

Dừng lại đó!

Chuyện gì thế?

Bình tĩnh! Bình tĩnh!

Một, hai...

Đi mà bắt con khốn đó đi!

Ở kia kìa!

Đâu?

Đó kìa!

Đồ vô dụng!

Mẹ mày!

Không sao chứ? Không sao chứ?

Để đó tao!

Đây! Đây này!

Giúp với!

Cô Baek! Máu!

Chuyện gì thế?

- Giúp tôi với. - Chuyện gì sao?

Bọn người kia đang đuổi theo tôi!

Chúng đến kìa! Chúng ta đi thôi!

Chúng ta đi thôi!

Họ đâu có nguy hiểm!

Tôi đã bảo cô rời khỏi đây ngay đi mà.

Chan-shik, ăn gì chưa?

Cảnh sát trưởng đang tìm anh đó.

Có thật em sẽ đến Seoul không?

Đó là chuyện em đã nói với anh rồi mà?

Khi thành nhà văn nổi tiếng, Em sẽ quay lại đây...

Anh không hiểu em đang làm gì nữa?

Anh nói anh sắp tốt nghiệp, sẽ sớm thôi.

Anh chả giống đàn ông chút nào.

Về với mẹ đi.

Đừng thử kiên nhẫn của anh.

Em nghĩ anh để em đi vậy sao?

Làm gì thế?

Anh sao vậy?

Cô biết gì không?

Cô làm tôi khó nghĩ quá,

Tôi không hiểu sao cô biết mọi chuyện.

Mà chỉ có tụi tôi biết.

Làm cách nào hả?

Làm cách nào?

Cô hiểu tại sao tôi làm việc đó phải không?

Mày đã làm gì với Soo-jin?

Cô không biết sao?

Sau khi đã viết hết nó ra sách hả?

Nhưng trong sách cũng có vài chỗ khác.

Chuyện về cô ấy diễn ra như thế nào nhỉ?

Tao không thể trùm cái này vào đầu.

Chúng ta còn đợi lâu không?

Để hắn đó.

Hắn muốn có thời gian riêng tư.

Tình yêu ấy mà.

Tình yêu hả? Thật không đó.

Mày sao thế?

Này.

Tao đang đói.

chịu hết nổi rồi.

Đợi tín hiệu đi.

Đi nào.

Đẹp đôi nhỉ!

Mày là ai?

Mày là ai!?

Dậy nào!

Bọn mày làm gì thế?

Mày điên hả? Cẩn thận chứ.

Được rồi. Tao sai.

- Sai gì hả? - Mày sao thế hả?

Tao sai rồi!

Mày không thể đến Seoul khi gãy chân nhỉ?

Tao sẽ giết mày !

Đánh này!

Chết đi!

Đánh tao này!

Thôi đi!

Để tao giết nó!

Thôi đi!

Chan-shik...

Chuyện gì thế này?

Không phải tao.

Tao không làm.

Giờ chúng ta làm gì nào?

Nếu chúng ta khiêng cái xác đi,

thì con đó cũng biết hết rồi.

Thì giết quách con khốn đó đi!

Mày muốn giết người nữa hả?

Mẹ kiếp.

Thôi đi.

Hãy giải quyết từng cái một.

Nhiều chuyện lắm anh à.

Anh biết thị trấn chúng tôi đã ra sao với cô nhà văn đó không?

Cô ấy bảo với tôi là xuống đưới này và giờ thì không liên lạc được.

Tôi đã nói với anh mấy lần rồi? Cô ấy về Seoul rồi.

Thế thì chỉ chỗ cho tôi đến biệt thự.

Cái anh này.

Chào.

Anh chàng này từ Seoul đến để tìm cô nhà văn.

Mấy người tìm kiếm gì ở vùng quê này nhỉ.

Bọn thành phố ai cũng như nhau.

Ông là cảnh sát trưởng?

Tôi đã nghe kể về nhà văn.

Tôi định ngăn cô ta khi cô ấy viết về thị trấn này.

Đúng là làm chuyện vô nghĩa.

Về Seoul nhé.

Chắc cô ấy đang ở nhà đó.

Chuyện này không lạ sao?

Tớ nghĩ đã quên hết mọi chuyện.

Nhưng trí nhớ bỗng ùa về khi đến đây.

Thôi im đi!

Tao nhớ rõ mọi chuyện dù đã 20 năm.

Tao nhớ khuôn mặt của Soo-jin.

Thậm chỉ cả tiếng cô ấy nói.

Soo-jin thật đẹp.

Giờ cô ấy trông sao nhỉ?

Thôi đi!

Cậu cũng nhớ phải không?

Mày im đi!

Mày muốn tao khùng hả? Thằng khốn!

Thôi đi!

Thôi gì?

Thôi đi?

Chân ta gãy cũng vì con khốn đó!

Tao sẽ đi thi đấu trong tháng tới.

Giải quốc gia đó!

Tao cũng muốn kết thúc nhanh chuyện này để đi về nhà.

Phải không nào?

Chó chết thằng khốn.

Thằng què chó chết.

Chuyện gì thế này?

Mày nghĩ tao già lắm sao.

Không đâu bọn khốn.

Ta xếp thứ 4 năm 1992 giải quyền anh hạn nhẹ cấp Châu Á đó.

Mẹ nó!

Không có ở đây! Nhưng đúng chỗ mà!

Sao không có nhỉ? Sao không có nhỉ?

Nói đi.

Sao cô biết nhỉ?

Có phải cô đạo văn như người ta đã nói?

Hay cô thực sự thấy Soo-jin?

Nhưng điều đó thật vô lý.

Nói đi!

- Cô muốn làm tôi điên hả? - Chan-shik!

Chan-shik, cô ấy ở đây!

Cô ấy ở đây!

Thằng khốn, cậu nói gì vậy hả?

Soo-jin ở đây!

Cô ấy về là vì mình! Chuyện quái gì thế này?

Tất cả cũng vì con này.

Chân tao gãy cũng vì nó! Tao sẽ giết nó!

Thằng khốn!

Mày dám làm thế với cô Baek à!

Chết này thằng khốn!

Không phải lúc để đánh nhau đâu!

Thôi đi!

Tránh ra!

Nhìn hả mày?

Còn nhìn hả?

Thằng khốn!

Cái xác mất rồi!

- Gì? - Tao nói rồi mà!

Soo-jin vẫn còn sống!

Mày nói sao hả?

- Soo-jin thế nào? - Bọn ngu.

cô ấy đang ở đây!

Cứu với!

Mày ra ngoài coi thử.

Tao hả?

Không ai biết chúng ta đến đây, thằng ngu!

Ra ngoài nhanh lên!

Cậu gọi tôi có chuyện gì thế!

Cậu đang làm gì thế?

Có thật là nhà văn đã về Seoul không?

Chúng tôi đã đưa cô ấy ra khỏi thị trấn. Chắc cô ấy hoảng quá nên về Seoul rồi.

Thế còn chuyện biệt thự?

Chan-shik đến chỗ đó rồi.

Chắc cậu ấy về sớm thôi.

Chắc cậu ấy sẽ về đây để tránh bão tuyết.

Ai đang đến. Im nào.

Mày điên hả!

Sao lại mang hắn vào đây?

Hắn đang kiếm cô ấy.

Giờ chúng ta làm gì nào?

Làm gì với chúng đây?

Chúng đã thấy mặt chúng ta.

Thấy hết chúng ta!

Không sao chứ?

Là mày đúng không?

Chính mày đã dời cái xác phải không?

Dấu nó ở đâu?

Nói mau nếu không phải hối tiếc đấy

Ở đâu hả?

Sao tao phải trả lời mày?

Mẹ kiếp!

Mày dấu ở đâu hả?

Động não đi.

Khốn thật!

Cô Baek!

Cô đừng làm thế. Chúng tôi không phải người xấu

Có phải cô đã dời cái xác không?

Chả lẽ xác chết biết đi hả?

Thế Soo-jin của tôi ở đâu?

Thằng biến thái.

Cô Baek, đừng thế chứ.

Trước giờ mày vẫn ngu như vậy hả thằng kia!

Giống như cha mày, mày cũng chỉ là đồ bã đậu!

Thằng khốn!

Thằng ngu như chó.

Gì hả!

Thằng khốn!

Mày là bác sĩ ở Seoul hả, và thằng kia là giáo viên nữa chứ!

Ai đã sống ở đây vì tụi mày?

Mày muốn mang xác ra ngoài hả?

Đi thì mang này!

Thế còn mang cái gì nữa hả?

Tuần tới con tao chào đời.

Mày sẽ nói gì với nó.

Những chuyện chúng ta đã làm hả?

Thôi đi! Thôi đi!

Thôi đi thằng khốn!

Cuộc sống chúng ta thế này là do ai?

Tất cả chuyện này là do ai?

Mày nghĩ tao ngu hả?

Máu...

Khốn thật...

Mọi người điên hết rồi.

Tao đi đây.

Điên rồi.

Làm ơn giúp tao với.

Dậy đi.

Dậy nhanh lên.

Hee-soo, em đi đi.

Đi gọi cảnh sát đi.

Đợi đã.

Nhanh lên.

Cô Baek.

Nhanh đi!

Đợi đã.

Cô Baek.

Nhanh nào!

Cô Baek!

Cô Baek, đợi chút nào.

Em ơi...

Cô Baek, tôi không làm gì đâu.

Cô Baek.

Cô Baek!

Soo-jin chết là do tai nạn.

Và bạn tôi cũng vậy.

Cô Baek, cô biết tôi không làm chuyện đó mà.

Cô Baek!

Cô Baek!

Tôi nói rằng bác Yang đã thấy Soo-jin ở Seoul!

Nhưng tôi không chủ tâm.

Cô Baek!

Cô Baek...

Sao cô lại chạy chứ?

Tôi đâu có làm gì!

Sao lại cứ thế với tôi chứ?

Cô Baek!

Làm ơn nghe tôi.

Khi bác Yang thấy cô ấy, tôi vẫn tin cô ấy còn sống.

Nếu cô chịu nghe câu chuyện của tôi...

Cô Baek!

Đợi đã.

Tôi không chủ tâm mà.

Cô Baek, Soo-jin ở đâu?

Soo-jin ở đâu?

Sao cô cứ làm khó tôi thế?

Chuyện gì thế này?

Chan-shik!

Chan-shik!

Chan-shik, mở mắt ra đi con!

Mở mắt ra đi con!

Chan-shik! Đừng rời xa bố!

Chuyện gì thế này!

Không, Chan-shik!

Chan-shik!

Chan-shik, mở mắt ra đi con!

Chan-shik!

Chan-shik!

Dừng lại!

Tôi xin lỗi.

Tôi không chủ tâm.

Họ đã giết Soo-jin.

Cô đã không chịu đi dù tôi đã báo trước.

Sao cô lại muốn góp nhặt những thứ chúng tôi đã cố quên?

Mọi người sống đâu cần nhớ đến chuyện ấy.

Tại sao vậy hả?

Ông biết chuyện này?

Thôi đi.

Nếu cô nói càng nhiều, thì mọi chuyện phức tạp hơn đó...

Sao ông biết được chuyện đó?

Cô không hiểu rồi.

Cũng quá trễ rồi.

Mấy thằng ngu đó sẽ sống tốt nếu chúng chịu thay đổi.

Vâng!

Công trình sẽ được khởi công vào tuần tới.

Anh đùa đó hả?

Nếu tôi không đồng ý thì sao.

Tao đã bảo bọn mày không được bén mảng tới đây mà!

Chan-shik!

Dọn nhà kho chưa con?

Tôi sẽ làm nó trước khi thanh tra đến.

Được rồi.

Anh nhớ phần quan hệ và mang phóng viên đến nghe

Được rồi

Bọn nhãi.

Cảnh sát trưởng... Cứu với...

Ai làm chuyện này?

Tôi không biết.

Một trong 4 người chúng nó.

Nếu cô muốn biết, thì chuyện là vậy đó.

Ông điên rồi!

Ông điên rồi!

Vậy nên, nếu cô quá tò mò...

Và muốn làm khó mình...

Thì cô nên biết thế nào là kiên nhẫn.

Chuyện đó đã 20 năm rồi

nhưng cô lại bới lên.

Đến nỗi mọi chuyện phải kết thúc thế này,

sao tôi có thể tha thứ cho cô chứ?

Hee-soo!

Hee-soo!

Hee-soo!

Hee-soo!

Khốn kiếp!

Hee-soo!

Yeun-hee, chúng ta cùng chơi nhé?

Hee-soo! Hee-soo!

Hee-soo! Hee-soo!

Myung-su!

Con trai tôi!

Sao mày lại ở đây hả con?

Hee-soo!

Hee-soo! Hee-soo!

Young-joon!

Anh không sao chứ?

Có cảm lạnh không?

Còn Hee-soo thế nào?

Đúng là vô lý thật!

Nhưng nếu tôi viết về chuyện Yoo Kwan-soo bị tra khảo thì sao,

có đạo văn không hả?

Đi chết đi!

Bọn chó.

Có thể rất khó có thể thay đổi phán quyết đạo văn.

Chả ai tin tôi.

Giờ chúng ta làm gì nhỉ?

Tôi không hiểu sao giờ mình ngu ngốc thế nhỉ.

Chào?

Là thật đó!

Thật 100% đó!

Em không sao chứ?

Phải nghe chính Soo-jin mới biết ai đạo văn.

Em từ chối biện minh.

Nhưng vẫn còn mà.

Em muốn viết lại câu chuyện này nhưng theo cách khác.

Có lẽ nhà văn và đứa con gái sẽ là nhân vật chính.

Và cũng có anh trong đó.

Em đã sẵn sàng chưa?

Đầu óc nhẹ nhàng rồi.

Hiếm có nhà văn nào đi thực tế như em.

Có lẽ em hợp làm nhà báo hơn.

Đó là những gì anh hy vọng ở em sao?

Cô có thừa nhận việc này không?

Vâng tôi đã đọc qua bản viết tay trong lần hội thẩm lần trước.

Tôi tin đó là bản thảo của Sim Jung-yoon.

Dù có phủ nhận hay không, nó cũng tương tự nhau.

Tôi không muốn vì tôi mà làm mất giá trị của tác phẩm.

Tôi hy vọng tòa đưa ra phán quyết tôi đạo văn hay không.

Can't find what you're looking for?
Get subtitles in any language from opensubtitles.com, and translate them here.