Afrikaans
Akan
Albanian
Amharic
Arabic
Armenian
Azerbaijani
Basque
Belarusian
Bemba
Bihari
Bosnian
Breton
Bulgarian
Cambodian
Catalan
Cebuano
Cherokee
Chichewa
Chinese (Simplified)
Chinese (Traditional)
Corsican
Croatian
Czech
Danish
Dutch
Esperanto
Estonian
Ewe
Faroese
Filipino
Finnish
French
Frisian
Ga
Galician
Georgian
German
Greek
Guarani
Gujarati
Haitian Creole
Hausa
Hawaiian
Hebrew
Hindi
Hmong
Hungarian
Icelandic
Igbo
Indonesian
Interlingua
Irish
Italian
Japanese
Javanese
Kannada
Kazakh
Kinyarwanda
Kirundi
Kongo
Korean
Krio (Sierra Leone)
Kurdish
Kurdish (Soranî)
Kyrgyz
Laothian
Latin
Latvian
Lingala
Lithuanian
Lozi
Luganda
Luo
Luxembourgish
Macedonian
Malagasy
Malay
Malayalam
Maltese
Maori
Marathi
Mauritian Creole
Moldavian
Mongolian
Myanmar (Burmese)
Montenegrin
Nepali
Nigerian Pidgin
Northern Sotho
Norwegian
Norwegian (Nynorsk)
Occitan
Oriya
Oromo
Pashto
Persian
Polish
Portuguese (Brazil)
Portuguese (Portugal)
Punjabi
Quechua
Romanian
Romansh
Runyakitara
Russian
Samoan
Scots Gaelic
Serbian
Serbo-Croatian
Sesotho
Setswana
Seychellois Creole
Shona
Sindhi
Sinhalese
Slovak
Slovenian
Somali
Spanish
Spanish (Latin American)
Sundanese
Swahili
Swedish
Tajik
Tamil
Tatar
Telugu
Thai
Tigrinya
Tonga
Tshiluba
Tumbuka
Turkish
Turkmen
Twi
Uighur
Ukrainian
Urdu
Uzbek
Vietnamese
Welsh
Wolof
Xhosa
Yiddish
Yoruba
Zulu
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
Nhật kí Mất tích thân mến,
vậy là...
bố tôi cũng như tôi,
và nó đã hủy hoại ông.
Chắc tôi phải lựa chọn.
Hoặc là tôi tự nhốt mình, tách khỏi thế giới và biến mất,
để thứ này hủy hoại cả tôi,
hoặc thay vào đó...
tôi có thể làm bánh kếp.
Việc gì phải chán đời vì chuyện vớ vẩn này?
Không đời nào. Không phải tôi. Lần này thì không.
Bánh kếp cũng là quà tạ lỗi lý tưởng...
Chào em.
...cho đứa em trai bị thâm mắt
vì bạn ăn nói ngu ngốc.
Chị đang uống cà phê à?
Ừ. Uống không?
Vẫn giận chị à?
À thực ra vẫn khá đau,
nhưng may cho chị,
Veronica Thompson lại thích những người mạnh mẽ.
Cậu ấy tặng em hình dán.
Tốt lắm, Ngố.
Em sẽ không bao giờ giặt bộ đồ ngủ này.
Còn nữa, chị làm bữa trưa cho em.
Chị cắt lớp viền của bánh kẹp rồi.
Để em biết rằng chị chu đáo với em.
Chị ổn chứ?
Chị đang vui như Tết đây, Ngố.
Tôi nghĩ mấu chốt là khi tôi bắt đầu thấy buồn,
tôi chỉ cần quyết định mặc kệ đời.
Tôi càng mặc kệ đời thì càng đỡ bị nổi đóa.
Cứ tích cực nhé, Syd.
Thế là xong.
TRƯỜNG TRUNG HỌC WESTINGHOUSE BỘ MÔN GIÁO DỤC THỂ CHẤT
Tớ không nghĩ cậu chạy ác thế.
Thật ra, tớ chưa từng thấy cậu chạy.
Chúa ơi, thế là tệ nhất đấy.
Này, về chuyện ở thư viện.
Lẽ ra tớ không nên nhờ cậu giúp ăn cắp bất cứ gì, Dina.
Tớ thật ngu ngốc.
Sự thật là, và tớ biết điều này nghe có vẻ điên rồ, nhưng...
đại khái là tớ bị ảo giác.
- Chết tiệt. - Hay gì đó, tớ không rõ.
Tớ hoảng lên.
Đây chính là điều điên rồ
cậu nên kể với tớ, Syd.
Tớ ở đây vì thế mà.
Tớ không hiểu. Tớ từng biết tất cả về cậu.
Tớ còn biết bữa trưa cậu ăn gì.
Giờ thì như tớ không biết gì.
Chắc là tớ nên nói với cậu.
Hôm nay, tớ ăn một quả táo,
một ít bơ đậu phộng, sữa sô-cô-la
và ba hộp kẹo Nerds.
Dina.
Ơi.
Tớ đã nghĩ, vì cậu và Brad đã gì đó,
mà tối nay có vũ hội, có lẽ chúng ta...
Năm nay tớ không thích tham gia nhiều.
Được thôi. Không vấn đề gì.
Hình như đó là người thứ ba mời tớ hôm nay.
Tớ hãnh diện lắm, nhưng Chúa ơi, giờ tớ chán ngấy bọn con trai rồi.
Ừ, tớ cũng vậy.
Stan thì sao?
Stan và tớ, bọn tớ...
là bạn bè thì tốt hơn.
Nếu cậu ấy quyết định nói chuyện lại với tớ.
Các cậu sẽ không đi cùng đến ngày hội trường à?
Chà...
liệu cậu có muốn đi cùng tớ không?
Trừ khi ngày hội trường là dành cho người như...
Người như thế nào?
Những người có tinh thần.
Hôm nay, tinh thần tớ cao chót vót, Dina.
Làm thôi!
Đợi đã, chúng ta không ăn diện, đúng không?
Cậu phải chơi hết mình đi, Syd.
Đúng vậy.
Ngày hội trường.
Bố nhớ mà, phải không?
Nam sinh thanh lịch năm 1991.
Họ vẫn treo ảnh bố trong giảng đường.
Rồi giờ nó có ích lợi gì không?
Giờ con lớn rồi.
Có phải thế không?
Anh bạn, trận đó ta thắng.
Chúng ta thua 28 điểm.
Vẫn thế thôi.
Vậy, cậu muốn làm gì?
Cứ coi như tối nay sẽ đầy sửng sốt.
Được rồi.
Chà!
Syd.
Con mặc váy.
- Mẹ giúp con... - Được chứ.
...cài khuy đằng sau nhé?
Con biết không?
Bố mẹ hôn nhau lần đầu là ở vũ hội của trường đấy.
Bố! Ở vũ hội à?
Mẹ biết, thật khó tưởng tượng, nhưng bố con nhảy đẹp lắm.
Đó là năm thứ hai của mẹ,
và mẹ đi cùng anh chàng học năm cuối, Charlie Murray.
Bác ấy có kiểu tóc hất sành điệu lắm.
Mẹ khá chắc là bác ấy dùng nhiều keo xịt tóc.
Hãy nói là cuối cùng bố đấm vào mặt người đó.
Ồ, không hẳn.
Mẹ không quen người bạn nào của Charlie,
và họ nghĩ mẹ chỉ là cô học sinh năm hai ngu ngơ,
nên bác ấy bỏ mẹ để đi với hội kia.
Và bố con,
bố con thấy mẹ đứng chơ vơ một mình,
tiến đến và mời mẹ nhảy.
Trước khi mẹ đồng ý,
bố mẹ nhìn nhau và không hiểu sao,
bố mẹ biết ngay.
Xong rồi.
Trông con xinh lắm.
Cảm ơn mẹ.
Con đã thật hỗn láo.
Đúng thế.
Chỉ là…
vì con nhớ bố.
Ừ.
Mẹ cũng vậy.
Chào chị D.
Chị Syd sẽ ra ngay, nhưng mời chị vào.
Vào ngồi đi.
Được rồi.
Em lấy gì cho chị nhé? Trà, cà phê?
Cà phê rang cháy.
Chị nhìn mặt em hả, chị D?
Khá ngầu, nhỉ?
Chị nên thấy thằng kia.
Syd, cậu...
Tớ chơi hết mình, nhỉ?
Đúng đấy. Hoành tráng luôn.
Hai chị, nhớ này: không hút thuốc,
không uống rượu,
về nhà trước 8:00.
Là 7:45 rồi.
Quan trọng nhất, Syd.
Gì thế Ngố?
Vui vẻ nhé.
Được rồi, tớ có một câu hỏi.
Bí mật sâu kín, đen tối nhất của cậu là gì?
Gì cơ?
Ý tớ là, cậu biết đấy...
cậu có bị mụn ở chỗ khó nói, hay...
Kinh quá.
Ừ.
Kinh thật.
Muốn hút không?
Cần sa là ma túy cửa ngõ.
Rồi, tiếp theo là gì?
Nấm ảo giác, rồi thuốc lắc,
cô-ca-in, ma túy crack, rồi dùng heroin,
rồi xăng, hít phải nó,
rồi chết.
Hi vọng thế, Mercedes.
Được rồi.
Uống nước quả không?
Chắc chắn rồi.
Ta có thể ra nhảy.
Được rồi.
Nhà hát tuyệt nhất thị trấn nhỉ?
Tớ khá chắc chắn cậu nói rõ sẽ không đến đây.
Tớ không định đi.
Cậu không lo bị theo dõi sao?
Không ai theo dõi tớ, Stan.
Do tớ tưởng tượng ra thôi.
Tớ nên nói với cậu là tớ sẽ đến.
Syd, tớ biết chúng ta không phải một cặp, hay yêu nhau,
hay gì đó, và thế cũng chẳng sao. Tớ...
Cậu phải biết là tớ...
Tớ thực sự thích cậu.
Tớ cũng thực sự thích cậu, Stan…
rất thích.
Có điều là không phải theo kiểu đó.
Ừ.
Tớ biết là thế nào rồi cậu cũng sẽ nói thế.
Vậy cậu đến đây với ai?
Dina.
Cậu ấy có biết về cậu không?
Cậu ấy có biết về tớ không? Theo nghĩa nào?
Rằng cậu là siêu anh hùng.
Đúng rồi.
Chỉ cậu biết thôi.
Tuyệt.
- Với lại, tớ không phải siêu... - Nhảy với tớ điệu này nhé.
Xin cậu.
Đi nào.
Stan!
Dina, trông cậu như cây thông Nô-en vậy.
Cảm ơn cậu.
Chúa ơi.
Thầy Whitaker vẫn theo dõi ta.
Có lẽ đây là điều thú vị nhất trong đời thầy ấy.
Tớ không biết nữa.
Chúng ta là tội phạm bị truy nã. Sao dám công khai đứng đây?
Lộ diện. Quy tắc trộm cắp số một: chia thưởng rồi mạnh ai nấy trốn, nhỉ?
Thưởng nào?
Chúng ta chỉ coi thường ngôi trường trang nghiêm này.
Và coi thường chính mình.
Ôi không. Về nguyên tắc, tớ không thể. Xin lỗi, danh sách bài hát lộn xộn quá.
- Tớ quay lại ngay. - Ừ.
Anh ơi, em yêu cầu bài hát được không?
Chưa từng nghe đến Phù Thủy Máu á?
Cậu muốn nhảy không?
Chắc chắn rồi.
Chào tiểu thư.
Vậy...
ta chưa từng nói về cái đêm ở nhà Ricky.
Ừ, tớ xin lỗi về chuyện đó.
Không, đừng xin lỗi.
Tớ chỉ tự hỏi nụ hôn đó là thế nào.
Tớ rất bất ngờ.
Ừ.
Tớ rất xin lỗi.
Từ khi chuyện đó xảy ra, tớ cứ nghĩ mãi...
Tớ không phải là không thích nó.
Nói để cậu biết.
Ồ.
Được rồi.
Vậy.
Vậy...
Được rồi, các em yêu quý, xin hãy chú ý.
Đừng nói chuyện. Nhìn lên đây.
Tôi xin trân trọng giới thiệu nam nữ sinh thanh lịch ngày hội trường.
Jeff Butters và Julie Frasheski!
Chào Westinghouse!
Tuyệt! Các chàng trai đâu rồi?
Tớ phải bắt đầu từ đâu nhỉ?
Tớ muốn cảm ơn mẹ tớ vì đã gặp bố...
Nghe đây!
Cho em một chút.
Tớ muốn dành giây phút này để nói về một điều rất quan trọng
ảnh hưởng đến mọi người ở đây.
Sydney Novak!
Này Sydney.
Giơ tay lên.
Giơ tay lên.
Vẫy tay để mọi người thấy cậu.
Điều mà nhiều người không biết về Sydney,
là cậu ta viết lách giỏi lắm.
Cậu ta nói gì vậy?
Thật buồn cười
vì ai cũng gọi ngay tớ là thằng khốn,
nhưng khi tớ ở tầng dưới mây mưa với Jenny Tuffeild tại nhà Ricky,
đoán xem Sydney làm gì ở tầng trên.
Cậu ta hôn bạn gái tớ.
Đừng hiểu lầm tớ, con gái cũng say,
đôi khi họ hôn hít nhau,
và tớ rất ủng hộ, nhưng làm ả đồng tính chính hiệu,
lại là chuyện khác hẳn.
Ý tớ là Syd đang yêu Dina say đắm.
Hết trang này đến trang khác, cực kì thảm hại.
Im đi, Brad.
Và Chúa ơi,
đừng để tớ động tới vấn đề về ông bố.
Mọi người trong đời cậu ta đều nghĩ cậu ta là con vô tích sự.
Ý tớ là mọi người.
Này! Để cậu ấy yên!
Đó không phải là điều kì quặc nhất về Sydney...
Im đi!
...Novak.
Khốn nạn!
Im đi. Im ngay đi.
Nghe này.
- Sydney khẳng định mình có... - Im đi!
Tôi đã cố.
Tôi đã cố bình thường,
nhưng tôi sinh ra vốn không bình thường.
Cảm ơn bố.
Tôi không cố ý…
Tôi chỉ muốn cậu ta im miệng.
Thế thôi.
Có lẽ tôi nên bỏ chạy hay gì đó.
Trốn ở đâu đó,
nơi không ai tìm được tôi.
Không bao giờ.
Tôi nghĩ cuối cùng tôi cũng hiểu cảm giác cô đơn của bố tôi.
Ông là ai?
Tôi có nên sợ không?
Chúng mới nên sợ.
Bắt đầu thôi.
Biên dịch: Nhung Vũ
Can't find what you're looking for?
Get subtitles in any language from opensubtitles.com, and translate them here.