Afrikaans
Akan
Albanian
Amharic
Arabic
Armenian
Azerbaijani
Basque
Belarusian
Bemba
Bengali
Bihari
Bosnian
Breton
Bulgarian
Cambodian
Catalan
Cebuano
Cherokee
Chichewa
Chinese (Simplified)
Chinese (Traditional)
Corsican
Croatian
Czech
Danish
Esperanto
Estonian
Ewe
Faroese
Filipino
Finnish
Frisian
Ga
Galician
Georgian
German
Greek
Guarani
Gujarati
Haitian Creole
Hausa
Hawaiian
Hebrew
Hindi
Hmong
Hungarian
Icelandic
Igbo
Indonesian
Interlingua
Irish
Italian
Japanese
Javanese
Kannada
Kazakh
Kinyarwanda
Kirundi
Kongo
Korean
Krio (Sierra Leone)
Kurdish
Kurdish (Soranî)
Kyrgyz
Laothian
Latin
Latvian
Lingala
Lithuanian
Lozi
Luganda
Luo
Luxembourgish
Macedonian
Malagasy
Malay
Malayalam
Maltese
Maori
Marathi
Mauritian Creole
Moldavian
Mongolian
Myanmar (Burmese)
Montenegrin
Nepali
Nigerian Pidgin
Northern Sotho
Norwegian
Norwegian (Nynorsk)
Occitan
Oriya
Oromo
Pashto
Persian
Polish
Portuguese (Brazil)
Portuguese (Portugal)
Punjabi
Quechua
Romanian
Romansh
Runyakitara
Russian
Samoan
Scots Gaelic
Serbian
Serbo-Croatian
Sesotho
Setswana
Seychellois Creole
Shona
Sindhi
Sinhalese
Slovak
Slovenian
Somali
Spanish
Spanish (Latin American)
Sundanese
Swahili
Swedish
Tajik
Tamil
Tatar
Telugu
Thai
Tigrinya
Tonga
Tshiluba
Tumbuka
Turkish
Turkmen
Twi
Uighur
Ukrainian
Uzbek
Vietnamese
Welsh
Wolof
Xhosa
Yiddish
Yoruba
Zulu
TƯƠNG DẠ 2
Tập 35
Chưởng giáo đại nhân,
Quang Minh bất diệt, chính đạo vĩnh tồn.
Một Đường quốc không tin Quang Minh
lại có thể đứng sừng sững ngàn năm không đổ
trên thế gian.
Trước đây
là vì họ có Phu Tử,
có Kinh thần trận Phu Tử thiết lập,
nhưng giờ thì sao?
Phu Tử đã đi,
Kinh thần trận đã hủy,
nhưng vẫn không thể công phá Đường quốc.
Rốt cuộc là ông trời không còn quan tâm đến
con dân Tây Lăng ta
hay là chúng ta
vẫn luôn lừa mình dối người.
Nói lời mê hoặc,
nhiễu loạn lòng người.
Đây chỉ là thử thách của Quang Minh chính đạo thôi.
Quang Minh
là đạo đời này Diệp Hồng Ngư ta theo đuổi.
Quang Minh không sai,
theo đuổi cũng không có lỗi,
có sai
thì chỉ là người mượn Quang Minh mưu đoạt lợi ích,
mượn chính đạo tranh đoạt quyền lực.
Diệp Hồng Ngư,
ngươi đừng tưởng bản tọa không dám trừng phạt ngươi.
Trời nổi giận của Chưởng giáo đại nhân đâu?
Vì sao Chưởng giáo đại nhân không dùng Quang Minh thần huy
trừng phạt bản tọa?
Là vì không còn gì để nói
hay là vì
trận chiến với tông chủ Ma Tông,
ngài bị thương nặng,
hao tổn tu vi?
Vị trí Chưởng giáo là chính đạo ban,
kẻ thực hiện chính đạo có thể bảo vệ vinh quang của Chưởng giáo,
còn làm trái
thì bắt buộc phải chịu sự phán quyết của Quang Minh.
Diệp Hồng Ngư.
Diệp Hồng Ngư ta,
Tây Lăng Tài Quyết Ti Đại thần quan,
vào mùa đông Đại Trị năm 3449,
dẫn trăm vạn trọng giáp kỵ binh Tây Lăng
chinh chiến Thanh Hạp, Đường quốc,
lại không địch nổi bảy người của Thư Viện,
thua không còn manh giáp, nhục nhã quay về,
vì thế,
bản tọa vô cùng xấu hổ.
Nhưng bản tọa cho rằng,
thiên hạ phạt Đường đến nay đã hơn ba mươi ngày,
các chiến tuyến đã rơi vào thế giằng co.
Hôm nay,
bản tọa tự nguyện đến Đường quốc
đàm phán với Đường quốc,
tạm dừng chiến sự,
để chúng sinh thiên hạ
tránh khỏi cảnh chiến tranh,
giành lại Quang Minh.
Các thần quan
thấy thế nào?
Tài Quyết Đại thần quan nói rất đúng.
Không sai.
Tài Quyết Đại thần quan
nói rất đúng.
Tây Lăng ta tuân theo Quang Minh chính đạo
là phải khiến con dân trên thế gian
có được sự bình yên và quang minh.
Ban nãy
là bản tọa thiếu suy nghĩ.
Tài Quyết Đại thần quan, Diệp Hồng Ngư,
bản tọa lệnh cho ngươi
đến Đường quốc đàm phán.
Lập tức lên đường.
Đi đi.
Xin tuân lệnh của Tài Quyết Đại thần quan.
Diệp Hồng Ngư ngang ngược như thế,
Chưởng giáo không những không phạt cô ta,
còn để cô ta nghị hòa với Đường quốc.
Những gì Diệp Hồng Ngư nói
cũng không phải là không có lý.
Nhưng bây giờ cả Tây Lăng
chỉ có Tài Quyết Ti là chỉ đâu đánh đó,
vốn không xem Chưởng giáo ra gì.
Hơn nữa, thuộc hạ sợ Diệp Hồng Ngư và người của Thư Viện
thông đồng với nhau,
tương lai,
chúng ta phải làm thế nào?
Cô ta là Đạo si,
ta là Chưởng giáo,
nếu điểm này cũng không nhìn thấu
thì ta còn làm Chưởng giáo gì nữa.
Yên tâm.
Tin là tình hình này
sẽ không kéo dài quá lâu.
Đường cô nương buồn bã không vui,
có phải đang nhớ đến tiểu thập nhị không?
Ai nhớ huynh ấy chứ?
Ta chỉ đang lo lẩu tự sôi
không làm ra mùi vị như huynh ấy.
Chỉ cần dùng xốt lẩu đặc chế Bì Bì để lại
thì mùi vị sẽ giống như trước thôi.
Tươi ngon cay nồng.
Nhưng vẫn thua thập nhị sư đệ làm một chút.
Bây giờ,
có người rất nhớ Trần Bì Bì.
Ai nhớ huynh ấy chứ?
Huynh ấy đi lâu như thế
mà chẳng có tin tức gì.
Không nhớ là không nói thật rồi.
Nhớ thì nên làm.
Làm?
Làm thế nào?
Tìm.
Tức là
đến Tri Thủ Quan tìm à?
Chân trời góc bể.
Chân trời góc bể.
Tang Tang,
ta có thể đến chân trời góc bể tìm nàng,
nhưng nàng và thầy cùng lên trời
thì ta biết đi đâu để tìm nàng đây?
Tiểu sư đệ,
dạo này đệ cứ buồn bực không vui,
còn hay ngẩng người,
cứ như vậy không tốt đâu.
Đệ không sao.
Làm phiền sư huynh lo lắng rồi.
Tiểu sư đệ,
đệ thật sự không sao?
Đệ rất ổn,
chỉ là không quen lắm thôi.
Không có thầy,
không có...
Tang Tang.
Ngươi muốn hỏi gì?
Tang Tang thật sự đã chết rồi sao?
Đúng vậy.
Tang Tang chết rồi.
Vậy cô ấy thật sự là thiên nữ sao?
Có lẽ
nàng ấy đại diện cho trời.
Ta biết,
lúc ta ở đây,
mọi người đều không nhắc đến Tang Tang,
lại đều muốn biết ta nghĩ sao về nàng.
Hôm nay ta nói với mọi người.
Dù người khác nghĩ thế nào
thì Tang Tang cũng sẽ trở lại.
Ta nhất định phải khiến nàng ấy quay lại.
Nhất định là thế.
Tiểu Đường,
ta muốn nói với ngươi,
ta nợ thập nhị sư huynh rất nhiều ân tình,
thậm chí còn nợ huynh ấy một mạng,
tương lai nếu cần đến ta
thì ta nhất định sẽ liều mạng làm.
Đa tạ tiểu sư thúc.
Thầy nói,
trời không sập được đâu.
Phải.
Trời không sập được.
Đúng vậy, thầy nói đúng.
Trời tất nhiên không sập.
Thầy,
người và Tang Tang lên trời,
trời của con đã sập rồi.
Mọi người đừng nhìn ta nữa.
Đúng vậy,
mọi người đừng nhìn tiểu sư đệ nữa.
Nếu thầy ở đây
thì thầy sẽ nói gì?
Nên đánh cờ thì đánh cờ,
nên nấu cơm thì nấu cơm.
Lão cửu, lão thập,
thổi tiêu đi, gảy đàn đi.
Mọi người nên làm gì thì làm việc đó đi.
Phải.
Nên làm gì thì làm việc đó.
Đi thôi.
Đi thôi.
Nào, sư đệ.
Đa tạ sư huynh, sư tỷ.
♪ Thời gian như thoi đưa, xuân đi thu đến ♪
♪ Than thở hoa nở hoa tàn ♪
♪ Tâm sự của ai chôn vùi bởi tháng năm ♪
♪ Nếu giấc mơ này giống một chú chim ♪
♪ Không bay qua được biển rộng ♪
♪ Sợ sau khi trời sáng ký ức sẽ trống rỗng ♪
♪ Cho dù tình yêu là sự tồn tại yếu ớt nhất ♪
♪ Cũng nguyện xua tan hết sương mù ♪
♪ Ai đang đợi chờ ai... ♪
Thiếu gia,
huynh vừa nói thật hay.
Sau này chúng ta
không cần phải đợi một trận chiến
như lúc ở Vị thành
và hồ Nhạn Minh nữa.
Chúng ta cũng có thể sống thật tốt,
uống rượu, ăn thịt
như thầy,
hay như các sư huynh, sư tỷ
ở hậu sơn
làm một kẻ khờ nhàn rỗi, không lo sự đời.
Ý của muội là
người của hậu sơn Thư Viện chúng ta
đều là một đám khờ?
Tiểu nha đầu này,
xem ta xử lý muội thế nào.
Ta đi trước đây.
Muội từ từ đu đi.
Thiếu gia, thiếu gia,
huynh thả muội xuống đi.
Thiếu gia, thiếu gia.
Cuộc sống thế này thật thoải mái.
Tang Tang,
sau này chúng ta không về Lão Bút Trai nữa,
cũng không về hồ Nhạn Minh nữa,
chúng ta sống ở hậu sơn
cùng các sư huynh, sư tỷ.
Tốt quá.
Cuối cùng chúng ta cũng có một mái nhà đích thực rồi.
Sau này,
muội sẽ nuôi ngỗng cho nhị sư huynh,
giặt đồ, nấu cơm cho mọi người.
Vậy ta sẽ chăn bò cho thầy,
trải giấy, mài mực cho tam sư tỷ.
Đi, đi chăn bò. Đi.
Tang Tang.
[Quán mì]
Một đời người, hai huynh đệ,
một bát mì,
nợ huynh một quả trứng,
ta thay Tang Tang bù cho huynh.
Ta biết ngươi sẽ quay lại.
Thế nên huynh cũng quay lại?
Lâu rồi không gặp.
Lâu rồi không gặp.
Mùa xuân Thiên Khải năm thứ 15,
ngươi và Tang Tang đến Đô Thành,
bây giờ là mùa đông Thiên Khải năm thứ 20,
thực ra chỉ mới 5 năm
mà cứ như 20 năm đã trôi qua.
Bây giờ nghĩ lại,
hình như chúng ta cũng chẳng quá thân.
Không sai.
Số lần gặp nhau không phải quá nhiều.
Lẽ nào huynh không thấy kỳ lạ sao?
Quay lại 20 năm về trước,
lúc đó tiên vương vẫn là thái tử,
ta và hắn gặp nhau lần đầu tiên ở Hồng Tụ Chiêu,
đánh một trận, [Quả cau Khẩu Vị Vương]
rồi đi uống rượu.
Từ đó ta đã trở thành Triều nhị ca.
Lúc đó ta vẫn là ông chủ nhỏ,
theo huynh đánh một trận ở Xuân Phong Đình,
rồi ăn một bát mì. [Lão Bút Trai]
Từ đó,
ta đã quen biết
Triều Tiểu Thụ nổi danh khắp nơi.
Gọi một tiếng ca,
ngươi không thiệt thòi.
Vâng.
Triều nhị ca.
Vị tiểu cô nương kia
còn quay lại không?
Dạo này không biết vì sao
ta luôn cảm thấy nàng ấy ở nhân gian,
mà còn cách ta ngày càng gần.
Tham kiến bệ hạ.
Tham kiến thái hậu.
Thập Tam tiên sinh,
Tây Lăng thần điện gửi thư đến,
Chưởng giáo muốn nghị hòa.
Nếu Tây Lăng muốn đàm phán,
vậy đàm phán thôi.
Đàm phán thế nào cũng được,
chỉ là
không thể chịu thiệt.
Theo tiên sinh,
phía Tây Lăng
chủ động yêu cầu nghị hòa vì nguyên nhân gì?
Không thể phủ nhận
Thư Viện
đúng là bị đánh rất thảm,
nhưng phía thần điện
còn phải trả giá nặng hơn.
Bọn họ muốn nghị hòa
không nằm ngoài dự đoán của ta,
thậm chí ta thấy
tin này còn đến hơi muộn.
Đúng vậy.
Bây giờ hai bên
đều cần thời gian trị thương.
Thế nên bệ hạ
không cần để ý đến thái độ của Thư Viện,
muốn đàm phán thế nào
thì đàm phán thế ấy.
Không sai.
Thời gian có lợi với chúng ta.
Nếu triều đình
đồng ý đàm phán nghị hòa với phía Tây Lăng,
phía Tây Lăng chắc chắn sẽ yêu cầu đàm phán với Thư Viện,
đến lúc đó,
do Thập Tam tiên sinh ra mặt
hay Đại tiên sinh ra mặt?
Thư Viện không thể ra mặt đàm phán,
ít nhất,
ta không thể.
Vì sao chứ?
Nếu Thư Viện ra mặt đàm phán,
tương lai sẽ không tiện rút lại lời.
Nếu ta ký tên
thì sau này không thể đánh nữa.
Thập Tam tiên sinh nói rất hay.
Tạ ơn bệ hạ.
Vết thương của Thập Tam tiên sinh không đáng ngại chứ?
Gần đây không đánh nhau,
có thừa thời gian dưỡng thương.
Thập Tam tiên sinh
nhất định phải bảo trọng,
sớm ngày khỏe lại.
Tạ ơn bệ hạ.
Tạ ơn thái hậu.
Ninh Khuyết cáo từ.
Không có gì đáng ngại.
Không có gì đáng ngại.
Truyền ý chỉ của trẫm.
Bảo ngự thiện phòng hầm một nồi canh xương
đưa cho Thập Tam tiên sinh.
Vâng.
Thế nào?
Nghị hòa.
Đã chọn người đàm phán chưa?
Bệ hạ còn quá nhỏ,
thân phận của thái hậu lại không tiện,
nếu Lý Ngư vẫn có thể chấp chính thì tốt rồi.
Trên đường về Đô Thành,
ta nghe được không ít lời đồn về Lý Ngư và Hạ Thiên.
Họ nói thế nào?
Họ nói,
một khi chiến tranh kết thúc,
Hạ Thiên sẽ xử quyết công chúa.
Thái hậu sẽ không giết Lý Ngư,
nếu không thì Lý Ngư cũng sẽ không sống đến bây giờ.
Lý Ngư bị ngươi giam lỏng,
ngươi định xử lý thế nào?
Ta nhớ quan hệ giữa hai người rất bình thường.
Dù sao cô ấy cũng là con gái tiên vương yêu thương nhất,
mà cô ấy cũng gọi ta là Triều nhị thúc.
Sau khi chiến tranh kết thúc,
nếu mọi chuyện yên ổn
thì cô ấy sẽ vĩnh viễn bị giam ở phủ công chúa.
Làm sao mọi chuyện có thể yên ổn được.
Bây giờ người khắp thiên hạ đều biết
thái hậu là thánh nữ Ma Tông.
Mặc dù người Đường chưa từng phục Tây Lăng,
nhưng với Ma Tông
vẫn luôn có ác cảm.
Nhị ca,
rốt cuộc huynh muốn nói gì?
Nếu chiến tranh kết thúc
hoặc chiến sự chấm dứt
thì thuộc hạ trung thành với Lý Ngư
tất nhiên sẽ làm khó Hạ Thiên.
Bọn họ làm như thế
sẽ không có lợi cho Lý Ngư.
Trước đây ngươi rất thân với cô ấy,
ta không ngờ ngươi lại có thể lạnh lùng với cô ấy đến vậy.
Sau khi tiên vương qua đời,
Đô Thành đã có rất nhiều người chết,
ta không muốn nhìn thấy chuyện như thế nữa.
Cầu xin người tha cho chúng ta.
Tha cho chúng ta đi.
Tha mạng, tha mạng.
Đã trốn ngàn năm
mà vẫn bị người tìm được.
Các ngươi sống quá lâu rồi.
Đồ Tể.
Có.
Ngươi đến Tây Lăng
nói với Chưởng giáo Tây Lăng, Hùng Sơ Mặc
rằng ta muốn về Đào Sơn.
Tửu Đồ.
Có.
Ngươi đưa xe ngựa này đến Đường quốc,
giao cho Ninh Khuyết,
nói với hắn
tất cả cái chết trên thế gian
đều là tái ngộ sau thời biệt ly.
Vâng.
Đã nhớ chưa?
Nhớ rồi, nhớ rồi.
Nhớ rồi, nhớ rồi.
Vừa xảy ra chuyện gì thế?
Ban nãy,
cô ấy nói gì với ta?
Cô ấy nói với ông,
bảo ông đến chỗ Chưởng giáo Tây Lăng, Hùng Sơ Mặc,
nói với hắn
rằng cô ấy muốn về Đào Sơn.
Hình như cô ấy cũng đã nói gì đó với ta.
Cô ấy nói với ông,
mang chiếc xe ngựa kia
đến Đường quốc,
giao cho Ninh Khuyết.
Phải.
Phải.
Đúng là đã nói như thế.
Hình như còn nói gì đó nữa.
Tất cả cái chết trên thế gian
đều là tái ngộ sau thời biệt ly.
Không sai, không sai, không sai.
Đúng là đã nói thế.
Câu nói ấy có ý gì?
Lời của Hạo Thiên,
tất nhiên chúng ta không hiểu.
Sau khi gặp Ninh Khuyết,
ông cứ chuyển lời hệt thế là được.
Ông nói xem,
nếu quên thì làm thế nào?
Tửu Đồ à,
đã sống tạm bợ ngàn năm,
câu nói này
là quan trọng nhất.
Nếu ông quên mất
thì đi chết đi.
Không thể quên.
Không thể quên được.
Đúng là không thể quên được.
Vì sao phải chuyển tới Ninh Khuyết hai câu nói ấy?
Đây
không phải là lời ngươi muốn nói với Ninh Khuyết sao?
Cô làm như thế rất tàn ác.
Tàn ác?
Để chặt đứt ý hồng trần
ta bắt buộc phải làm như thế.
Vì sao cô lại phải hại chàng?
Tang Tang và Ninh Khuyết là bản mệnh của nhau,
tất nhiên cũng có liên quan đến ta.
Muốn chặt đứt trần duyên,
lại luôn có vướng mắc.
Chỉ có giết Ninh Khuyết,
thì ta mới có thể hoàn toàn xóa sạch
sức mạnh nhân gian Phu Tử rót vào người ta,
ngươi và ta mới có thể hợp làm một,
lên trời đánh bại Phu Tử.
Thế nên,
ta muốn hắn đến Đào Sơn.
Sau đó giết chàng?
Không.
Là chặt đứt.
Tửu Đồ và Đồ Tể, hai lão già đó
làm sao có thể đánh lại Ninh Khuyết
và người của Thư Viện được?
Đừng xem thường hai lão già đó,
người sống sót sau lần Vĩnh Dạ trước
chỉ có hai lão già đó thôi.
Phu Tử xây dựng Đường quốc,
thành lập Thư Viện,
hai người đó
lại có thể dễ dàng
hủy diệt mọi thứ.
Phu Tử lên Đào Sơn,
chặt đổ hoa đào khắp núi,
hai người đó
lại có thể san bằng cả Đào Sơn.
Vết thương của ngươi khi nào mới khỏi?
Không biết,
có lẽ rất lâu mới khỏi.
Vì sao lại lâu như thế?
Vì không dễ bị thương
nên bị thương sẽ không dễ khỏi.
Vết thương của sư huynh, sư tỷ
cũng không biết khi nào mới khỏi.
Ngươi là Thủ hộ giả của Kinh thần trận,
nếu mãi không thể bình phục
thì e là không tốt.
Ta biết,
Tây Lăng nhất định sẽ không chịu để yên,
bọn họ sẽ còn tới nữa.
Vậy đến lúc đó, chúng ta phải làm thế nào?
Huynh nghĩ sao?
Ta có một thanh kiếm.
Ta có một thanh đao.
Cùng lắm thì lại chiến thêm một trận thôi.
Giết thẳng tay.
♪ Ta đến từ núi sông ♪
♪ Muốn lấy mạng ngươi ♪
♪ Ta đến từ thảo nguyên ♪
♪ Muốn lấy mạng ngươi ♪
♪ Ta đến từ thôn trang nhỏ không người ♪
♪ Muốn lấy mạng ngươi ♪
Hoa gia
là vọng tộc Hà Bắc,
vẫn luôn một lòng trung thành với Đại Đường,
trong quân, trong triều đều có gốc rễ,
đặc biệt là ngũ đại doanh quận Cố Sơn
trước giờ đều do Hoa gia các người quản lý.
Tiên vương hậu không cần nhiều lời,
cứ giết ta đi.
Bản cung
không định giết ngươi.
Bản cung muốn cho ngươi một cơ hội,
đến quân Trấn Bắc tham chiến,
lấy công chuộc tội.
Hoa Sơn Nhạc,
thái hậu miễn cho ngươi tội chết,
còn bảo toàn danh tiếng của Hoa gia các người,
đã là tận tình, tận nghĩa.
Ngươi còn không tạ tội sao?
Tòng quân chinh chiến sa trường
vốn là việc nên làm.
Nhưng mạt tướng có một thỉnh cầu.
Mời nói.
Trước khi xuất chinh,
mạt tướng mong có thể cùng công chúa điện hạ
từ biệt trịnh trọng,
hoàn toàn chấm dứt.
Đi đi.
Lý Ngư dù sao cũng là người mang tội,
không thể gặp bất cứ ai.
Ngươi cứ từ biệt cô ấy ngoài cổng phủ công chúa đi.
Ông là ai?
Ta chính là người mà ngươi nghĩ đến.
Hóa ra truyền thuyết là thật.
Thật sự có người sống từ lần Vĩnh Dạ trước
đến bây giờ?
Tiểu tử thối, câm miệng cho ta.
Ta nói ngươi nghe đây,
có người chuyển lời đến ngươi.
Thiên Nữ
sẽ trở về Đào Sơn,
ngươi hiểu rồi chứ?
Hùng Sơ Mặc đã hiểu.
[Tiệm Lương Phẩm]
Khách quan, ngài đến rồi à.
Sắp qua năm mới,
đi mua sắm Tết cả rồi.
Ngài xem khô heo mới ra lò này,
thịt heo thượng hạng được chọn kỹ,
hun khói theo cách bí truyền.
Khách quan,
ngài nếm thử đi.
Mùi vị không tồi.
Cho ta một phần.
Có ngay.
Khách quan, ngài nhìn bên này đi.
Hàng mới của tiệm Lương Phẩm,
mười hai hộp quà kinh điển,
vừa bắt mắt, vừa sang trọng,
có đủ loại đồ ăn vặt,
hay là khách quan cũng lấy một phần đi,
để cầu may mắn.
Lấy một phần đi.
Phải rồi,
giúp ta lấy thêm một ít táo giòn.
Táo giòn à?
Là mua cho phu nhân phải không?
Thật chu đáo.
Xin đợi một lát.
Khách quan đi thong thả.
Đi chơi đi.
Thật đẹp.
Rất đẹp.
Trong mắt huynh có tâm sự.
Rõ đến vậy sao?
Tâm sự của ta
đến từ thế sự,
ngổn ngang trăm mối,
không thể thanh tịnh.
Chủ yếu vẫn là nỗi mong nhớ trong ngày lễ Tết phải không?
Mong nhớ?
Ta vốn chưa từng nghĩ đến,
hóa ra mong nhớ một người
lại đáng sợ như thế.
Có thể là vì
lúc đó bọn họ đều ở bên ta,
chạm tay là tới,
không cần phải mong nhớ gì.
Nhưng bây giờ từng người bỏ ta mà đi.
Lão Mã,
Đường vương,
Sơn Sơn đều chưa từng được gặp.
Sơn Sơn
không thể
cùng huynh tưởng niệm họ.
Thậm chí Sơn Sơn còn chẳng biết
họ trông như thế nào.
Người cùng huynh trải qua
những chuyện này suốt những năm qua
đều là cô ấy phải không?
Huynh đang nhớ đến Tang Tang phải không?
Hai mươi năm rồi,
đây là lần thứ hai
nàng ấy không ở bên ta ngày Tết.
Lần đầu tiên là ta đến Hoang Nguyên tu luyện,
ở thành Thổ Dương gặp Hạ Hầu,
trong lòng ta toàn nghĩ đến việc báo thù,
mà Tang Tang
ngày Tết ấy vì ta
mà phải ở trong đại lao.
Lúc đó ta vốn không sợ mất đi,
vì ta biết nàng ấy ở đó.
Nàng ấy chưa từng rời khỏi ta.
Mà ta,
ta lại bỏ nàng ấy ở cái nơi gọi là nhà,
để nàng ấy vất vả đợi ta trở về.
Đây chính là rượu ngon nhất ở Đường quốc các người?
Thật gay mũi.
Cô sẽ thích thôi.
Lần nào về, thiếu gia cũng
mang rượu ngon nhất cho Tang Tang.
Thiếu gia biết Tang Tang thích uống rượu,
cũng biết luôn có một người
đợi chàng trở về.
Quên hắn đi.
Tất cả mọi thứ liên quan đến Ninh Khuyết
đều phải xóa sạch.
Không.
Ta muốn về nhà,
về nhà của ta và thiếu gia.
Nhà của ngươi ở trên trời,
ngươi không thuộc về bọn họ.
Ngươi là Thiên Nữ.
Ta là Tang Tang,
là Tang Tang của Ninh Khuyết.
Ngươi không phải là của hắn,
tất cả mọi thứ
đều phải thần phục ta.
Ninh Khuyết sẽ không thần phục bất kỳ ai.
Cứ thử xem.
Bây giờ Tang Tang chỉ có một mình.
Không có ta ở bên cạnh,
Tang Tang phải làm thế nào?
Ta phải làm thế nào?
Thế nên huynh đến tìm ta?
Muội có thấy ta rất vô sỉ không?
Nếu lúc này huynh nói thích ta,
vậy thì rất vô sỉ,
nhưng ta biết huynh sẽ không nói.
Ngoài nàng ấy,
muội là người hiểu ta nhất.
Vậy huynh có hiểu ta không?
Có thể nói là hiểu,
cũng có thể nói là không hiểu.
Nhị sư huynh từng nói với ta,
muốn hỏi thiên đạo
thì chớ hỏi thế sự.
Nếu thế sự tìm đến đệ
thì đệ cứ chém một đao
như chém Quan chủ.
Nói thì dễ,
nào có đơn giản như thế.
Năm đó ta đến Đô Thành,
sau đó về Đại Hà,
thực ra cũng thấy có chút không cam tâm,
vì tường đỏ tuyết trắng
huynh từng nói thích,
ta vẫn luôn thích.
Năm đó muội đến Đô Thành,
nàng ấy đã chạy,
chạy không xa,
nên ta có thể bắt nàng ấy về.
Nhưng lần này nàng ấy đã chạy lên trời.
Quá xa.
Ta chẳng có cách nào cả.
Ta thích huynh,
huynh thích ta,
vậy là tốt lắm rồi.
Về phần những tham vọng khác,
trước đây
có lẽ còn có thể,
chứ bây giờ chắc là không thể.
Ta cũng sẽ không vì thế mà đau lòng.
Đây có lẽ là ý trời.
Có được là ta may mắn,
mất đi là do số trời đã định,
ai bảo cô ấy chính là trời chứ.
♪ Thời gian như thoi đưa, xuân đi thu đến ♪
♪ than thở hoa nở hoa tàn ♪
♪ tâm sự của ai chôn vùi bởi tháng năm ♪
♪ Nếu giấc mơ này giống một chú chim ♪
♪ không bay qua được biển rộng ♪
♪ Sợ sau khi trời sáng ký ức sẽ trống rỗng ♪
♪ Cho dù tình yêu là sự tồn tại yếu ớt nhất ♪
♪ cũng nguyện xua tan hết sương mù ♪
♪ Ai đang đợi chờ ai ♪
♪ Ai lại nhẫn tâm trách móc ♪
♪ Thời gian vội vã, đi đâu về đâu ♪
♪ Ta không oán trách, vì nàng mà rơi vào trần ai ♪
♪ Ta không sợ, cùng chàng vượt qua biển và núi ♪
♪ Nghe tiếng gió mưa ngoài ô cửa nâng ly tiêu sầu vui vẻ biết bao ♪
♪ Nỗi khổ khó trút ra ai hiểu được đây ♪
♪ Mặc thời gian vụt qua dùng cả kiếp đợi chờ ♪
♪ không sợ quá khứ và tương lai ♪
♪ Thời gian như thoi đưa, xuân đi thu đến ♪
♪ than thở hoa nở hoa tàn ♪
♪ tâm sự của ai chôn vùi bởi tháng năm ♪
♪ Nếu giấc mơ này giống một chú chim ♪
♪ không bay qua được biển rộng ♪
♪ Sợ sau khi trời sáng ký ức sẽ trống rỗng ♪
♪ Ta không oán trách, vì người mà rơi vào trần ai ♪
♪ Ta không sợ, cùng chàng vượt qua biển và núi ♪
♪ Nghe tiếng gió mưa ngoài ô cửa nâng ly tiêu sầu vui vẻ biết bao ♪
♪ Nỗi khổ khó trút ra ai hiểu được đây ♪
♪ Mặc thời gian vụt qua dùng cả kiếp đợi chờ ♪
♪ không sợ quá khứ và tương lai ♪
Can't find what you're looking for?
Get subtitles in any language from opensubtitles.com, and translate them here.