Afrikaans
Akan
Albanian
Amharic
Arabic
Armenian
Azerbaijani
Basque
Belarusian
Bemba
Bengali
Bihari
Bosnian
Breton
Bulgarian
Cambodian
Catalan
Cebuano
Cherokee
Chichewa
Chinese (Simplified)
Chinese (Traditional)
Corsican
Croatian
Czech
Danish
English
Esperanto
Estonian
Ewe
Faroese
Filipino
Finnish
Frisian
Ga
Galician
Georgian
German
Greek
Guarani
Gujarati
Haitian Creole
Hausa
Hawaiian
Hebrew
Hindi
Hmong
Hungarian
Icelandic
Igbo
Interlingua
Irish
Italian
Japanese
Javanese
Kannada
Kazakh
Kinyarwanda
Kirundi
Kongo
Korean
Krio (Sierra Leone)
Kurdish
Kurdish (Soranî)
Kyrgyz
Laothian
Latin
Latvian
Lingala
Lithuanian
Lozi
Luganda
Luo
Luxembourgish
Macedonian
Malagasy
Maltese
Maori
Marathi
Mauritian Creole
Moldavian
Mongolian
Myanmar (Burmese)
Montenegrin
Nepali
Nigerian Pidgin
Northern Sotho
Norwegian
Norwegian (Nynorsk)
Occitan
Oriya
Oromo
Pashto
Persian
Polish
Portuguese (Brazil)
Portuguese (Portugal)
Punjabi
Quechua
Romansh
Runyakitara
Russian
Samoan
Scots Gaelic
Serbian
Serbo-Croatian
Sesotho
Setswana
Seychellois Creole
Shona
Sindhi
Sinhalese
Slovak
Slovenian
Somali
Spanish (Latin American)
Sundanese
Swahili
Swedish
Tajik
Tamil
Tatar
Telugu
Thai
Tigrinya
Tonga
Tshiluba
Tumbuka
Turkish
Turkmen
Twi
Uighur
Ukrainian
Urdu
Uzbek
Welsh
Wolof
Xhosa
Yiddish
Yoruba
Zulu
Đại hội Karate quốc tế San Francisco - 1964
Hoan nghênh ngài Lý Tiểu Long tới từ võ quán Chấn Phiên.
Hong Kong, một tháng trước.
Diệp tiên sinh,
kết quả cho thấy khối u này là ác tính,
chứng tỏ đây là ung thư họng.
Tuy hiện giờ là giai đoạn đầu,
nhưng thuốc thông thường không khống chế được,
tốc độ xâm lấn của tế bào ung thư.
Các bệnh viện hiện giờ đều có hóa trị liệu,
có thể khống chế tế bào ung thư.
Ngài nên suy nghĩ xem.
Tất nhiên điều quan trọng nhất là cai thuốc.
Ngài không được hút nữa.
DIỆP VẤN 4 - HỒI KẾT Làm phụ đề và dịch phim: Toptabi.
Mã bộ phải đứng vững.
Xoay eo.
Đánh.
Như thế đúng rồi.
Làm 50 lần.
Không, như vậy không đúng đâu.
Cậu làm gì vậy?
Bình tĩnh lại nào.
Tôi chỉ nói điều mình nghĩ thôi.
Các chú hiểu nó nói gì không?
Chịu anh ơi.
Ở đây chả có gì hay đâu.
Bình tĩnh, chúng ta đều là đồng môn mà.
- Được rồi. - Nghe tôi nói đã.
- Tôi chả hiểu cậu nói gì. - Bình tĩnh nào.
- Đi đi. - Hãy nghe tôi nói.
- Cậu bị thần kinh à? - Biến đi.
Muốn ăn đập rồi mới đi phải không?
- Biến đi. - Đừng đẩy tôi.
Tôi bảo cậu biến đi.
Tôi bảo là đừng đẩy mà.
Cậu tới để phá võ quán.
Đánh đi.
Sư phụ.
- Sư công, tốt quá.
Gặp được người con mừng quá.
Con tên là Billy, đệ tử của Lý Tiểu Long.
Con có thứ này đưa người.
Sư phụ muốn người đến tham dự đại hội Karate ở Mỹ vào tháng sau.
Đây là vé máy bay sư phụ chuẩn bị cho người.
Còn đây là sách sư phụ viết.
Sư phụ muốn người đọc nó.
Tiểu Long,
nó thế nào?
Sư phụ sống rất tốt.
Sư phụ mở một võ quán ở Seattle.
Và con tới từ võ quán mới mở ở San Francisco.
Billy.
Hãy bảo Tiểu Long,
ta không có thời gian để đi.
Cảm ơn.
Cảm ơn.
Đưa nó cho sư công.
Trả tao quyển truyện, nó là của tao.
Không trả đấy.
Đừng đánh nhau.
Thầy ơi, Diệp Chính lại đánh nhau rồi.
Thầy mau qua đây đi.
Trả cho tao, trả tao.
Đừng đánh nữa, thầy tới này.
Diệp Chính đừng đánh nữa.
Diệp tiên sinh,
đây là giấy thôi học của Diệp Chính.
Chúng tôi không thể cho Diệp Chính học ở đây nữa.
Hiệu trưởng,
cho Diệp Chính một cơ hội nữa có được không?
Tôi đảm bảo cháu sẽ không phạm lỗi nữa.
Ngài cho cháu một cơ hội nữa,
để được ở lại học tiếp.
Đây không phải lần đầu em ấy đánh nhau.
Lần trước đã cho em ấy cơ hội cuối cùng rồi.
Nếu em ấy đã hiếu động thế,
đưa đi du học có lẽ thích hợp hơn.
Không có gì đáng ngại cả.
Là vết thương ngoài da thôi,
nhưng lần sau phải chú ý hơn.
Cảm ơn bác sĩ.
Giờ cô y tá sẽ băng lại cho em.
Người nhà của em đâu?
Bác sĩ.
Diệp sư phụ.
Lâu rồi không gặp.
Cháu là Tiểu Minh, con của dì Sáu.
Hồi trước võ quán của ngài ở trên sân thượng nhà cháu mà.
Sau vì cháu bướng quá,
mẹ cho cháu sang Mỹ du học.
Giờ mới quay lại,
rồi làm việc tại bệnh viện này.
Một mình ra nước ngoài sinh sống,
cháu thật độc lập.
Cũng không có gì.
Diệp sư phụ.
A Chính không việc gì đâu, ngài cứ yên tâm.
- Gặp ngài sau. - Cảm ơn cháu nhé.
A Chính, mở cửa đi.
Diệp sư phụ.
Ba béo à, mời vào.
Chuyện gì vậy?
Nước Mỹ xa xôi,
sao bảo đi là đi luôn vậy?
Tôi đến San Francisco,
tìm trường học cho A Chính.
Tốt quá.
Gần đây chú Tám cũng cho con trai đi du học,
học xong về nước làm,
công việc sẽ tốt hơn.
- Mời ngồi. - Vâng.
Làm cốc trà nhé.
Đừng có khách sáo.
A Chính.
Chào bác đi.
Nó gật đầu chào tôi rồi.
- Uống đi. - Cảm ơn.
Ba béo.
Những ngày tôi không ở nhà,
phiền anh qua thăm nom A Chính.
Phiền gì đâu.
Khi tôi mà đến đấy,
tôi sẽ gọi điện về lúc 10h tối bên này mỗi ngày.
Được.
Không cần gọi về đâu.
Con không nghe điện của bố đâu.
Yên tâm đi.
Tôi sẽ ở đây đúng giờ bảo nó nghe điện.
Phải rồi, anh cũng đừng nhân từ quá.
Chiều quá nó hư rồi.
Không đâu, phải vậy mà.
Cho nên tôi muốn cho nó đi,
để nó tự trải nghiệm cuộc sống độc lập.
Cũng đúng.
Con sẽ không đi đâu.
Nếu bố thích thì đi một mình đi.
Muốn nói gì con ra đây nói được không?
Con nhất định không đi đâu cả.
Bố ép con cũng chả ích gì đâu.
Con nói với bố bao lần rồi.
Con vốn không thích đi học.
Muốn học cũng không học được.
Không học thì con định làm gì?
Con có thể dạy võ.
Con thích đánh võ.
Ai cho con dạy?
Sao không để con dạy võ?
Không phải bố cũng dạy võ sao?
Hay là bố nói với đám đồ đệ kia,
rằng học võ không ích gì đâu.
Đủ rồi đấy.
Nếu mà không ai học thì có cạp đất thôi.
Nói một đằng làm một nẻo.
Bố toàn cho rằng điều con làm là sai.
Người khác cướp truyện của con,
là con sai.
Nó không cướp được cũng là con sai.
- Con muốn theo bố học võ cũng là con sai. - Đủ rồi đấy.
Bố lúc nào cũng đúng, con lúc nào cũng sai.
Bố chưa bao giờ ủng hộ con cả.
Nếu mẹ còn sống, mẹ chắc chắn ủng hộ con.
Ra ngoài, không cãi nữa.
Đi ra, ra ngoài.
Ra ngoài mau, đi ra.
Nó vẫn là trẻ con, từ từ mà dạy.
Đừng tức giận vậy.
Ba béo.
Làm phiền anh rồi.
Nào.
Ngồi đi.
Thưa quý khách,
chúng ta sắp đến sân bay San Francisco.
Hiện tại là 11 giờ 15 phút sáng.
San Francisco.
Anh Vấn.
Anh Vấn.
- Bao năm rồi không gặp. - Vâng.
- Ngồi máy bay lâu vậy chắc mệt lắm. - Vẫn ổn.
Xe của tôi đỗ bên ngoài.
Đi thôi.
Để tôi xách giúp anh.
- Cảm ơn. - Đi thôi.
Tính ra cũng 7, 8 năm rồi ta chưa gặp nhau.
Phải, 7, 8 năm rồi.
À anh Căn này,
sao anh lại tới Mỹ?
Không phải đâu.
Tòa báo cử tôi đến làm phiên bản Bắc Mỹ.
Nơi đây người Hoa càng ngày càng nhiều.
Rất nhiều người đưa con cái tới đây học.
Giờ A Chính qua là đúng lúc đấy.
Không biết thư giới thiệu nhập học,
tổng hội Trung Hoa đã soạn xong chưa?
À, tôi liên hệ xong rồi.
Nhưng hội trưởng Vạn nói muốn gặp anh trước.
Nên khi đến phố người Hoa,
chúng ta vào tổng hội Trung Hoa trước.
Hội trưởng Vạn ở nơi này lâu chưa?
Mấy đời nhà hội trưởng Vạn đều sống ở đây.
Ông nội ông ấy là người Hoa, tới đây hồi cơn sốt đào vàng.
Nên hội trưởng Vạn rất chăm lo cho người Hoa nơi này.
Vào thôi.
Chú Quý.
Chú Quý, chú Quý, chào chú.
Chào Lương tiên sinh.
Để cháu giới thiệu, vị này là Diệp sư phụ.
- Chào chú Quý. - Hân hạnh quá.
Hội trưởng Vạn đến chưa?
- Diệp sư phụ. - Đến rồi.
La sư phụ.
Lâu lắm rồi mới gặp.
Ngài không nhìn nhầm đâu, là tôi đây.
Ngài cũng tới đây à?
Tôi sang đây với người nhà mấy năm rồi.
Đúng rồi, lần này ngài tới,
có phải cũng định di dân qua đây không?
La sư phụ, anh Vấn không muốn di dân.
Chúng ta ngồi xuống rồi nói chuyện.
Được, xin mời.
- Mời ngài. - Xin mời.
Các vị sư phụ, để tôi giới thiệu,
vị này là Diệp Vấn sư phụ.
Xin chào các vị sư phụ.
Ngồi xuống đã rồi nói chuyện.
Ngồi đi.
Để tôi giới thiệu.
Các vị đang ngồi đây, đều là sư phụ của phố người Hoa.
Lưu sư phụ, phái Thái Lý Phật.
Trần sư phụ, phái Ưng Trảo.
Hàn sư phụ, phái Bạch Hạc.
Triệu sư phụ, Thất Tinh Đường Lang.
Tưởng sư phụ, Hình Ý Môn.
Lôi sư phụ, Bát Quái Chưởng.
Đàm sư phụ, Đàm Gia Thoái.
Tôi thì không cần giới thiệu vì ngài quen rồi.
Chúng ta đều là bạn cũ rồi.
Vị cuối cùng này là,
Vạn sư phụ, phái Thái Cực Quyền, hội trưởng tổng hội Trung Hoa.
Hội trưởng Vạn.
Lần này thật sự cảm tạ ngài vô cùng.
Diệp sư phụ.
Đừng cảm ơn tôi vội.
Nghe danh ngài đã lâu.
Ngài đã tới đây,
thật đúng lúc.
Tôi có một việc muốn nhờ Diệp sư phụ giúp đỡ.
Việc gì vậy?
Phố người Hoa chúng tôi tại San Francisco,
trước giờ có một quy định,
đó là tất cả võ quán,
không dạy võ thuật cho người tây.
Lý Tiểu Long, đồ đệ của ngài,
không chỉ dạy võ cho người tây,
mà còn viết một cuốn sách,
dùng tiếng anh giải thích võ thuật Trung Hoa.
Diệp sư phụ đã đến đây rồi,
thì hãy giúp chúng tôi giải quyết xong vấn đề này trước.
Một mình cậu ta,
có thể đại diện cho võ thuật toàn Trung Hoa không?
Đồ đệ của ngài,
thái độ quá kiêu ngạo.
Cậu ta còn nói,
muốn đến tham dự đại hội Karate.
Đây rõ ràng là đối địch với chúng tôi.
Rõ ràng đối địch với chúng tôi.
Đúng vậy đấy.
Tôi xem qua quyển sách này rồi.
Sách rất hay.
Thật ra dạy võ cho người tây có vấn đề gì đâu?
Diệp sư phụ,
đã từng nghe câu chuyện về Đông Quách tiên sinh chưa?
Một con sói,
bị thợ săn vây bắt.
Gặp được Đông Quách tiên sinh.
Kết quả là được Đông Quách tiên sinh cứu.
Rồi cho vào trong túi của mình.
Sau khi thợ săn đi khỏi, việc đầu tiên con sói này làm khi ra,
đó là ăn thịt Đông Quách tiên sinh.
Thứ súc sinh,
chỉ biết vong ân phụ nghĩa.
Phải rồi.
Vùng Quảng Đông các ngài có một câu như nào ý nhỉ.
“ĂN CHÁO ĐÁ BÁT"
Kỳ thực đâu có nghiêm trọng vậy.
Diệp sư phụ,
ngài là người khách tha hương,
không sinh sống ở đây,
ngài không hiểu đâu.
Thế này đi.
Hãy uống cốc trà này.
Rồi chúng ta sẽ là người nhà.
Thư,
tôi sẽ viết giúp ngài.
Thưa các vị sư phụ,
cùng Vạn sư phụ, Vạn hội trưởng,
tôi nghĩ mọi người đã hiểu nhầm Tiểu Long.
Thật ra Tiểu Long,
chỉ muốn phát huy võ học của Trung Quốc chúng ta.
Tôi cho đó là một việc tốt.
Thích ngược dòng để tạo danh tiếng.
Xem ra đúng là thầy nào trò nấy.
Đại diện cho võ thuật Trung Hoa,
sư đồ các người có bản lĩnh này không?
Sắp vỡ rồi.
Anh Vấn, dừng đi.
Làm phiền mọi người rồi.
Xin lỗi.
Xin lỗi các vị.
Xin lỗi Vạn hội trưởng.
- Cảm ơn nhé. - Anh Vấn.
Vừa nãy thật sự xin lỗi anh.
Không ngờ lại thành ra vậy.
Chuyện không liên quan tới anh.
Anh Căn,
đến trường xin học có bắt buộc cần thư giới thiệu không?
Bắt buộc.
Chúng ta đều từ nơi khác đến.
Trường học ở đây chỉ chấp nhận người có danh vọng trong vùng.
Cho nên nhất định phải có thư giới thiệu mới được.
Yên tâm.
Tôi còn quen một vài bạn ngoại quốc.
Có lẽ sẽ giúp viết thư được.
Tốt quá.
Tôi không làm phiền nữa, anh đi nghỉ đi.
Để tôi tiễn anh.
Đi cẩn thận nhé.
Chào anh Vấn.
Làm phiền anh rồi.
Xin chào, bạn muốn gọi đi đâu?
Hong Kong.
842
639
Ok, đợi chút.
Alo, lô, lô.
Diệp sư phụ à, Ba béo đây.
Nghe thấy rồi sếp Ba, nghe rõ lắm.
Vậy sao?
Chỗ anh như nào?
Nghe người ta nói bên đấy không khí trong lành.
Phải rồi, A Chính đang làm gì vậy?
Phiền anh bảo nó nghe điện với.
A Chính ơi, lại nghe điện thoại.
Mau ra nghe điện thoại.
Gọi điện đường dài đắt lắm đấy.
Nó không chịu nghe điện thoại.
Anh đừng giận.
Tuổi thanh xuân mà, ngỗ nghịch.
Nói chuyện quan trọng đã nhé.
Vợ tôi nghe người ta nói có mấy thuốc,
Hong Kong không có, nhưng bên đấy có.
Anh mua giúp tôi một ít, để giữ sức khỏe được không?
Không vấn đề gì.
Thế anh lấy bút ghi lại đi.
Tên thuốc tiếng anh.
Tôi đọc chầm chậm, anh ghi lại nhé.
Ờ, thuốc đầu tiên là,
L - I - U - Q - I - D
Bố à.
Sao tới muộn nữa vậy?
Hôm nay mệt lắm.
Vừa nãy mới làm xong bài tập.
Ngủ ở nhà một lúc mới tới đây.
Tập cổ vũ không thấy mệt,
mà hễ tập võ là con lại mệt à hả?
Tập cái mình thích thì không mệt.
Con nói gì cơ?
Không nói gì cả.
Tập nào.
"Lâu tất ảo bộ"
"Dã mã phân tung"
Thấp vai.
Khom khuỷu.
Ôm tròn.
Nhìn xem con luyện gì thế hả?
Tập như này,
làm sao tham dự đêm hội Trung Thu đây?
Biểu diễn như nào hả?
Chúa ơi, cái này nhàm chán quá.
Đã nói bao lần rồi,
lúc ở nhà,
phải nói tiếng trung.
Chào ngài Wright, hôm nay ngài thế nào?
Tôi tưởng mình sẽ gặp sếp cậu.
Thật ra không phải sếp cử tôi tới.
Tôi có chút việc nhờ ngài giúp đỡ.
Được, tôi có thể giúp gì cậu?
Đây là Diệp Vấn, bạn của tôi.
Ngài khỏe không?
Anh ấy đang tìm trường cho con học ở Mỹ.
Nên có lẽ ngài giúp được anh ấy,
bằng việc viết một bức thư giới thiệu.
Cậu nói chuyện với tôi chút được không?
Cậu Lương này,
hiện giờ rất nhiều người đều muốn tới đây,
để có cuộc sống tốt hơn.
Cậu được như này là do may mắn.
Và cậu thành công vì đã chọn đúng ông chủ.
Nhưng người bạn của cậu đây,
Anh ta là bậc thầy về võ thuật Trung Hoa.
Nghe này,
tôi không biết rõ về cậu lắm,
và càng không biết gì về anh ta.
Làm sao tôi biết được anh ta không phải tù trốn trại?
Như những người di dân phạm pháp khác,
mà bị trục xuất khỏi phố người Hoa mỗi ngày.
Tôi nghĩ ngài đang có định kiến.
Không phải tất cả người Hoa đều là tội phạm đâu ngài Wright.
Nghe này con trai,
lý do duy nhất để cậu có thể đứng trên đất nhà tôi,
và lãng phí thời gian quý báu của tôi,
là bởi vì ông chủ của cậu.
Tôi làm việc này vì bạn tôi,
không phải cậu, hiểu chứ?
Anh Vấn.
Xin lỗi nhé.
Không sao cả.
Luôn có cách khác mà.
Đánh đẹp lắm, rất đẹp.
Tôi thích cú đá đó.
Phải, cú đó thật điên rồ.
Cái này được sắp đặt trước.
Hoa chân múa tay thôi.
Lừa đảo.
Chúc ngon miệng.
Chúc mừng con nhé, Tiểu Long.
Buổi biểu diễn tối nay vô cùng đặc sắc.
Cảm ơn sư phụ.
Cảm ơn con đã mời ta tới Mỹ.
Người đừng khách sáo.
Thật ra việc ta tới Mỹ lần này,
là để giúp A Chính xem,
có thể tìm được trường để học không.
Con cũng biết,
xin nhập học cần có thư giới thiệu.
Người nói như vậy,
nghĩa là đám người tổng hội Trung Hoa, không giúp người viết thư.
Con có một đồ đệ,
là luật sư.
Có lẽ cậu ta giúp được thầy.
Cứ yên tâm.
Thế nhờ con vậy.
Sư phụ.
Lại đây.
Đồ đệ của con cả đấy.
- Sư công. - Sư phụ.
Hartman, ngồi đây.
- Xin chào. - Thật là tuyệt.
Sư phụ.
Cậu ta tên Hartman.
Cậu ta là sĩ quan trong quân đội,
uy phong lắm.
Hartman thích võ công Trung Quốc lắm.
Cậu ta thường nói là muốn phổ biến võ Trung Quốc vào trong quân đội.
Ở Mỹ,
đại đa số đều chưa tiếp xúc với võ học Trung Quốc.
Sau khi học Vịnh Xuân,
con phát hiện ra thuyết công thủ theo đường thẳng,
có hiệu quả thực chiến cao.
Con muốn giới thiệu cho cấp trên biết.
Sư công, người thấy thế nào?
Việc tốt mà.
Chào anh võ Kung Fu.
Tôi đã thấy cậu ở giải tối nay.
Thứ võ của cậu thật nhảm nhí.
Tôi chả coi ra gì.
Cậu muốn sao?
Anh muốn thử không?
Hartman.
Ra ngoài giải quyết đi.
Tôi sẽ dạy cậu bài học.
Và cả cậu nữa.
Sư phụ.
Chuyện như cơm bữa,
con quay lại ngay.
Ê cu.
Cánh cửa không đánh trả đâu.
Nhưng tao thì có.
Sư phụ.
Cậu luật sư đồ đệ của con đã viết xong thư giới thiệu.
Chắc không vấn đề gì đâu.
Cô khỏe không?
Xin chào, anh khỏe không?
Tôi khỏe.
Tôi có cuộc hẹn với hiệu trưởng.
Anh là Diệp Vấn phải không?
Vâng.
Anh có đủ giấy tờ cần thiết chưa?
Đủ rồi.
Được, hãy đi theo tôi.
Mọi người rõ cả chưa?
Ai chưa rõ thì nói thầy biết.
Thầy Spencer.
Em hãy nói đi.
Hôm nay hiệu trưởng rất bận.
Bà ý đang họp.
Nên anh không phiền đợi chút chứ?
Vâng, không vấn đề gì.
Được.
1,2,3,4,5,6,7,8.
Làm tốt lắm các em.
Được rồi, cuộc thi kết thúc.
Và cô đã quyết định,
Nhã Nam, em sẽ là tân đội trưởng đội cổ vũ,
của buổi thi đấu trên sân khách vào giữa học kỳ này.
Làm tốt lắm.
Bạn ý không xứng đáng.
Bạn ấy tự ý thay đổi bước nhảy.
Bạn ý ăn gian.
Bạn ấy nên bị loại.
Cô chưa từng nói là không được thay đổi bước nhảy.
Và cô không cố định bước nhảy.
Nên cô hoan nghênh mọi ý tưởng.
Bài nhảy của Nhã Nam rất đặc sắc.
Em ấy cũng rất tuyệt.
Chúng ta đều có mục tiêu chung.
Vì sao ta không thử cùng nhau cố gắng?
Làm tốt lắm.
Tan học.
Anh Vấn, xin lỗi vì để anh đợi.
Không sao. Anh Vấn, xin lỗi vì để anh đợi.
Tôi bận dự cuộc họp quan trọng.
Không sao cả.
Mời anh vào.
Người viết bức thư này là luật sư của anh à?
Thật ra cậu ấy là học trò của học trò tôi.
Vậy anh là giáo viên phải không?
Tôi là một người thầy.
Tôi dạy võ công Trung Quốc.
Võ thuật Trung Quốc.
Thầy giáo thể dục à?
Na ná vậy.
Như anh đã biết thì,
đây là một trường tư thục nổi tiếng.
Tôi có thể coi bức thư này như một lời giới thiệu,
nhưng anh cần phải có sự giới thiệu từ tổng hội Trung Hoa,
vì họ là người bảo đảm,
cho việc không nợ tiền học.
- Tuy nhiên, - Tôi hiểu.
nếu anh có thể đóng góp cho trường mười nghìn đô,
để trở thành người trong ban giám đốc tài trợ,
thì chúng tôi có thể miễn thư giới thiệu,
và nhận con anh vào ngay.
Vừa nhắc con quỷ đó xong.
Này con khốn.
Có kịch xem rồi.
Mày nghĩ mày nhảy đẹp à?
Mày trông như con khỉ vàng ý.
Bọn tao không nghe theo mày đâu.
Ở Mỹ, loại như mày chỉ phục tùng thôi,
không được chỉ đạo đâu.
Cậu muốn gì? Hãy để tôi yên.
Nếu mày không vừa ý,
thì quay về châu Á đi.
Đây là đất của bọn tao nhiều thế hệ rồi.
Bọn mày muốn gì ở chúng tao chứ?
Giờ tôi biết tại sao họ gọi cậu là đồ tóc vàng ngu ngốc.
Mỹ là nước di dân.
Người da đỏ mới là người Mỹ đích thực.
Tổ tiên cậu cướp đất của họ.
Đồ da trắng.
Mày vừa gọi tao là gì cơ?
Là nó đó.
Tóm lấy nó.
Tao đố mày ở lại đội cổ vũ đấy.
Mày nghĩ mày để tóc dài,
là mày có thể như tao à?
Đừng hòng trở thành tao.
Mày quay lại đây ngay.
Quay lại mau, mày chạy đâu thế?
Bắt được nó rồi.
Tao sẽ cắt trụi tóc mày,
vì đầu mày đầy rận.
Bắt lấy nó.
Đóng cửa lại.
Đừng nhúng vô ông già.
Ông cũng muốn thử à?
Dừng lại.
Đừng.
Đừng.
Đừng đánh, đừng đánh nữa.
Bọn tôi xin lỗi.
Rời khỏi đây thôi.
Cháu tên Nhã Nam, tên chú là gì vậy?
Gọi chú là chú Diệp đi.
Chú Diệp, chú cầm giúp cháu cái này.
Chú Diệp nhìn phía sau hộ cháu,
xem có chỗ nào không đều,
thì chú cắt hộ cháu.
Xong rồi.
Cảm ơn chú.
À đúng rồi, chú Diệp,
lúc nãy cháu thấy chú bị cửa kẹp, không sao chứ?
- Không sao. - Để cháu xem nào.
Không sao mà.
Tý về nhà cháu có rượu xoa bóp,
hiệu nghiệm lắm.
Thế chuyện hôm nay ở trường,
có xảy ra thường xuyên không?
Đây không phải lần đầu.
Nhưng cháu không sợ tụi nó.
Người nhà cháu không biết à?
Biết chứ.
Nhưng bố thường xuyên bảo cháu nhẫn nhịn.
Ông ấy dữ lắm.
À mà chú Diệp tới trường cháu làm gì vậy?
Chú tới xin nhập học cho con trai chú.
Thế chắc chú gặp bố cháu rồi.
Ông ấy là Vạn hội trưởng của tổng hội Trung Hoa.
Chú từng gặp bố cháu rồi.
Thế chắc chắn là ông giúp chú viết thư rồi.
À đúng rồi, chú Diệp,
con trai chú khi nào nhập học vậy?
Sau khi vào học chắc chắn chưa quen,
cháu có thể giúp bạn ý.
Thật ra bố cháu không viết thư giúp chú.
Tại sao vậy?
Chú có phải người ngoại quốc đâu.
Không lẽ bố cháu có định kiến với người ngoại quốc à?
Đúng vậy.
Bố cháu thường bảo,
người ngoại quốc đối xử tệ với người Hoa chúng ta,
họ chỉ biết kì thị và ức hiếp chúng ta.
Bố nói hồi còn trẻ sang đây cùng ông nội,
thì nơi đây đã thế này rồi.
Người Hoa chúng ta ở nơi đây,
luôn bị đối xử bất công.
Nên bố đã thành lập tổng hội Trung Hoa.
Chính là để bảo vệ người Hoa chúng ta.
Con yêu à.
Xảy ra chuyện gì vậy?
Ôi lạy chúa.
Chuyện gì đã xảy ra?
Con bé người Trung Quốc.
Em muốn anh về nhà ngay.
Becky bị đánh.
Em ước anh không đi công tác xa.
Mẹ con em cần anh.
Về nhà ngay, được chứ?
Bố à.
Đây là chú Diệp bạn con.
Bố thường bảo người Hoa phải tương trợ nhau.
Cho nên, bố viết thư giới thiệu giúp chú ấy đi.
Con lại đây.
Lại đánh nhau à?
Không có.
Nhã Nam.
Con biết là bố ghét nhất kẻ nói dối.
Bố hỏi lại con lần nữa.
Con đánh nhau phải không?
Không.
Bọn nó đố kỵ con.
Vì con làm đội trưởng.
Bọn nó cắt tóc con, còn gọi người đánh con.
Con phải nhịn sao đây?
Bố muốn con nhẫn nhục,
thế con tập võ để làm gì?
Con im mồm đi.
Vạn sư phụ.
Con gái ngài bị người ta ức hiếp.
Cô bé tự vệ không có gì sai.
Diệp sư phụ.
Vẫn câu nói đó.
Ngài không sống ở đây.
Nên ngài chẳng hiểu đâu.
Để tôi nói ngài biết,
chúng tôi sống ở đây,
nơi đây là nhà.
Đám người ngoại quốc này lúc nào cũng muốn,
đuổi chúng tôi đi.
Thậm chí muốn đuổi cả phố người Hoa đi.
Ngài đã hiểu chưa?
Ngài từng thử ra khỏi phố người Hoa,
trực tiếp đối thoại với họ,
để tìm sự thay đổi chưa?
Ngài đang dạy tôi sao?
Nhã Nam.
Cháu cũng có thể thay đổi.
Diệp Vấn.
Nếu muốn lấy thư,
đừng thông qua con gái tôi.
Hãy dựa vào bản lĩnh thật của ngài,
mà đánh thắng tôi.
Sao vậy?
Bị thương từ trước à?
Nhã Nam, Nhã Nam.
Con có sao không?
Con không sao bố à.
Nhã Nam, Nhã Nam.
Nhã Nam.
Bố à.
Con ở đây.
Con không sao.
Diệp Vấn.
Xem ra chúng ta phải phân thắng bại vào đêm hội trung thu rồi.
Thật ra phân thắng bại,
thật sự quan trọng thế sao?
Liệu chúng ta có nên dùng võ thuật Trung Quốc,
để thay đổi định kiến của người ngoại quốc với người Hoa chúng ta không?
Tôi đưa con ngài về là muốn bảo vệ cô bé.
Chứ không phải đến lấy thư.
Bố luôn cho rằng điều con làm là sai.
Bố lúc nào cũng đúng, con lúc nào cũng sai.
Bố chưa bao giờ ủng hộ con cả.
Nếu mẹ còn sống chắc chắn mẹ sẽ ủng hộ con.
Alo.
Điện thoại đường dài Mỹ.
À đúng, bên này trả tiền, cảm ơn.
Ok.
Alo, Diệp sư phụ.
Sếp Ba.
A Chính đâu?
Nó vừa xuống tầng mua đồ ăn đêm rồi.
À phải rồi, việc anh làm đến đâu rồi?
Thuận lợi không?
Có chút vấn đề.
Có lẽ phải mấy hôm nữa tôi mới về.
Mấy hôm nữa về cũng tốt rồi.
Thế chúc anh thuận lợi, bình an trở về.
Làm phiền anh rồi.
Tạm biệt.
Ừ, tạm biệt.
Căn cứ thủy quân lục chiến Mỹ.
Động tác nhanh lên.
Các cậu là chiến binh.
Các cậu là những cỗ máy chém giết.
Ra dáng đàn ông đi.
Đánh mạnh lên.
Phải xứng với huy chương.
Đừng lề mề nữa.
Mau lên.
Chứng minh cho tôi thấy.
Nhanh lên.
Đánh đi.
Thầy ơi em xin hàng.
Cậu vừa nói cái gì?
Có phải tôi vừa nghe thấy cậu nói xin hàng?
Có phải không?
Cậu biết châm ngôn của ta là gì không tân binh?
Ra trận giết địch, sẵn sàng hy sinh.
Cậu có hiểu nghĩa những từ đó không?
Đau lắm thưa sếp.
Đau lắm phải không?
Vậy cơn đau là vấn đề.
Gần đây trong doanh trại có tin đồn.
Nói rằng tôi phân biệt chủng tộc.
Tôi không phân biệt chủng tộc.
Tôi không ghét cậu vì màu da cậu.
Tôi ghét cậu vì cậu là thằng hèn da màu.
Cút ra cho tôi.
Jackson, đến lượt cậu.
Sĩ quan Hartman.
Cậu có thể giải thích cho tôi,
thiết bị này là gì không?
Đây là hình nộm Vịnh Xuân.
Dụng cụ tập luyện Kung Fu.
Giống như bao cát nhưng dành cho võ Trung Hoa.
Để tôi hỏi cậu câu này.
Cậu bị đập đầu khi rơi khỏi giường sáng nay phải không?
Cậu nghĩ mình đang ở chỗ quái nào?
Nơi này có giống viện bảo tàng,
để bảo tồn thứ đồ cổ Trung Quốc của cậu không?
Vịnh Xuân coi trọng ứng biến và phản ứng.
Giống như thủy quân lục chiến.
Tôi đã luyện tập trong nhiều tháng,
và thấy có thể ứng dụng trong thực chiến.
Tôi chắc chắn tập luyện Vịnh Xuân sẽ có ích,
cho quân đội chúng ta trên chiến trường.
Cậu chắc chắn phải không?
Vậy thứ Kung Fu nhảm nhí này có thể giúp ta giết địch?
Cậu định nói thế phải không?
Xuất sắc đấy sĩ quan.
Cậu đúng là thiên tài.
Đem thứ này ra khỏi doanh trại tôi mau.
Ngài không biết gì về võ công Trung Quốc.
Nghe lệnh.
Thôi được rồi sĩ quan Hartman.
Tôi sẽ để cậu chứng minh lời nói của mình.
Nếu cậu có thể đánh bại Colin trong một trận đấu công bằng,
thì tôi sẽ xem xét,
cho phép bạn gái người gỗ của cậu ở lại doanh trại.
Thế đã rõ chưa?
Đập nó ra bã đi Colin.
Xuất sắc, đánh đẹp lắm.
Mọi người thấy chưa?
Đây chính là Karate.
Võ công Trung Quốc của cậu chỉ để gấp quần áo thôi.
Nó không thuộc về doanh trại của tôi.
Bây giờ, vì sự ngu ngốc của sĩ quan,
hôm nay tất cả người Trung Quốc chạy thêm ba mươi vòng.
Và bản thân của sĩ quan,
sẽ chạy thêm tiếp 30 vòng nữa.
Đã rõ chưa?
Tốt lắm.
Tiếp tục tập luyện.
- Cháu có tin tốt báo cho chú Diệp đây. - Gì vậy, Nhã Nam?
Cháu giả mạo chữ ký à?
Chú yên tâm, cháu ký giống hệt bố cháu.
Chắc chắn không ai phát hiện ra đâu.
Thật không hiểu nổi bọn trẻ các cháu bây giờ,
làm mà không nghĩ đến hậu quả.
Này chú làm gì thế?
Cháu tốn bao công sức đấy.
Cháu có nghĩ mình làm như này,
bố cháu sẽ không vui không?
Cháu kệ.
Dù sao bố cũng đâu quan tâm cháu vui hay buồn.
Vì sao cháu lại nói vậy?
Chú thấy bố rất quan tâm đến cháu.
Bố quan tâm đến bản thân thôi.
Lúc nào cũng bắt cháu tập võ,
rồi còn đi biểu diễn tại đêm hội trung thu.
Là bố cháu thích.
Chứ có phải cháu đâu.
Nếu cháu không thích Thái Cực Quyền,
thì hãy nói với bố đi.
Nói rồi.
Mà bố cháu có nghe đâu.
Trong mắt bố cháu làm gì cũng sai.
Người khác bắt nạt cháu, cháu đánh lại,
là cháu sai,
cháu thích đội cổ vũ, thích nhảy cũng là cháu sai.
Cháu làm gì cũng sai, bố vốn không ủng hộ cháu.
Cháu không tin người bố nào cũng vậy.
Ít nhất thì,
chú Diệp không như vậy.
Cái...
đội cổ vũ kia có phải ước mơ của cháu không?
Cũng không hẳn.
Là cháu thích nhảy nên nhảy thôi.
Chú Diệp, chú giỏi võ vậy,
cũng vì chú thích võ thuật phải không?
Chi bằng đêm hội trung thu,
cháu hãy nhảy cổ vũ đi.
Ừ nhỉ, sao cháu không nghĩ ra chứ.
Ý này hay đấy.
Chú Diệp tới xem cháu biểu diễn chứ?
Ừ.
Tốt.
Đi học đi.
Vâng.
Chào cháu.
Chào chú.
Cuối cùng anh cũng trở về. Cảm ơn nhé Andrew.
Anh tới Washington rồi Gabrielle,
anh đã về sớm nhất có thể,
Becky sao rồi?
Nó suýt bị hủy dung nhan bởi một cô gái người Hoa ở trường.
Em không hiểu sao nhà trường lại cho người Hoa vào học.
Anh định sẽ thế nào?
Cục di trú định xử lý bọn mọi người Hoa này thế nào?
Xử lý chúng đi, đuổi chúng về nhà.
Becky con yêu, là ai làm?
Vạn Nhã Nam.
Nó là con gái của hội trưởng hiệp hội từ thiện Trung Hoa.
Nó nói như vậy.
Phố người Hoa.
Bố sẽ xử vụ này.
Ấn tượng lắm.
Vậy ra đây là võ công Trung Quốc.
Vâng thưa ngài.
Nó thật lợi hại, thật sự lợi hại.
Cảm ơn ngài.
Quyển sổ tay này có giới thiệu giản lược,
và đây là bản dịch tôi đã chuẩn bị.
Thật ra thưa ngài,
có một sự kiện võ thuật diễn ra ở phố người Hoa trong lễ trung thu.
Nếu ngài cho phép,
tôi muốn quay phim lại rồi nghiên cứu,
để chúng ta có thể tìm hiểu sâu hơn.
Phố người Hoa à?
Vâng thưa ngài.
Tôi phê chuẩn.
Đừng để lãng phí thời giờ của tôi.
- Chắc chắn không rồi thưa ngài. - Được.
Vào đi.
Thưa ngài.
Hãy tha lỗi cho sự làm phiền của sĩ quan này.
Cậu làm cái quái gì ở đây vậy?
Làm việc của lính hải quân lục chiến.
Đủ rồi.
Chúng ta hãy xem xem có thể,
đưa võ công Trung Quốc,
vào trong luyện tập đấu tay đôi không.
Sĩ quan Hartman sẽ đến phố người Hoa để nghiên cứu.
Tôi muốn cậu cũng bắt đầu học hỏi từ quyển sổ tay này.
Này cầm đi.
Không có chuyện gì nữa.
Chào ngài.
Chú ý thân dưới, tân binh.
Đánh mạnh lên Cleese.
Thầy hướng dẫn.
Lại tôi bảo.
Cúi chào.
Trung sĩ.
Anh biết tôi luôn tin rằng,
Karate là môn võ tay đôi mạnh nhất.
Chắc chắn vậy.
Nhưng cậu biết thằng khốn Hartman đâm sau lưng đó đã làm gì không?
Nói đi.
Hắn đã thuyết phục chỉ huy của ta rằng,
thứ Kung Fu nhảm nhí đó hiệu quả hơn huấn luyện Karate của ta.
Tôi cần anh sửa chữa lại điều đó Colin.
Để tôi cho đám người đó,
thấy sự lợi hại của Karate thực chiến.
Tôi sẽ cho bọn Kung Fu lừa đảo đó tắt điện.
Tốt lắm.
Chào trung sĩ.
Tiếp tục nào.
Bắt đầu.
Hay lắm.
Hay lắm.
Sư công.
Chú Diệp.
Chú đến muộn rồi.
Cháu để dành chỗ cho chú,
ở bên cạnh chỗ những sư phụ kia.
Không cần đâu.
Chú đứng đây được rồi.
Chú qua đi, bên đó đẹp hơn.
Thôi cháu quay về,
chuẩn bị lên biểu diễn đi nhé.
Quay về đi.
Vâng ạ, cháu đi đây.
Chú Quý.
Cháu mặc bộ này lên sân khấu á?
Vâng.
Thế bố cháu đâu?
Cháu không đi cùng bố à?
Không ạ, cháu đến từ sớm mà không thấy bố.
Có lẽ bố cháu tới muộn.
Kính gửi Diệp sư phụ.
Ngài Vạn Tông Hoa.
Chúng tôi là cục di trú Mỹ.
Chúng tôi muốn đưa ngài về thẩm vấn,
về việc người cư trú bất hợp pháp ở phố người Hoa.
Hay lắm.
Hay lắm, hay lắm.
Đồ đệ tôi được chứ.
Ai đưa đám người ngoại quốc tới diễn vậy?
Đâu có.
Làm cái gì vậy?
Ai mời vậy?
Xuống đi, xuống đi.
Xuống, xuống đi.
To gan thật.
Dám tới phố người Hoa gây rối.
Này người Trung Quốc.
Các người có thể đập vỡ chỗ gạch này bằng Kung Fu không?
Đồ hèn.
Xuống đi.
Để chú đi tìm bố cháu.
Tôi tên là Colin Frater.
Đai đen Karate Kyokuten tứ đẳng.
Tôi đến đây để cho lũ khốn da vàng các người,
thấy sự lợi hại của thực chiến.
Hãy đấu với tôi bằng thứ võ múa may đó đi.
Các người dám không?
Nói gì thế hả, xuống đi.
Lẽ nào lại vậy.
Để ta xuống đánh với cậu.
Chú Quý.
Hội trưởng Vạn xảy ra chuyện gì vậy?
Xảy ra chuyện gì là sao?
Vừa nãy tôi thấy hội trưởng Vạn,
bị đám người cục di trú,
giải lên xe đưa đi rồi.
Đánh cho nhanh đi.
Ông phải biết tôi không nương tay đâu.
Cậu ép ta giết cậu phải không.
Ra tay đi.
Thế ta cũng không nương tay đâu.
La sư phụ.
Lẽ nào lại vậy, sàn đấu nhỏ thế.
Mau dìu ta.
Ai tiếp theo?
Thằng tây khốn kiếp.
Để tôi.
Cố lên.
Sư phụ.
Triệu sư phụ.
Triệu sư phụ không sao chứ?
Tôi đánh không thương tiếc đâu thưa cô.
Không cần nương tay.
Lo cho bản thân mình đi.
Tưởng sư phụ.
Sư phụ.
Đủ rồi đấy.
Diệp sư phụ đánh hay lắm.
Diệp sư phụ.
Chú Diệp cố lên.
Tuyệt, tuyệt lắm.
Chú Diệp, chú giỏi quá.
Lợi hại quá, chú giỏi quá.
Lợi hại quá.
Chú Diệp giỏi nhất.
Nhã Nam.
Nhã Nam.
Không ổn rồi.
Nghe dì Ba nói,
bố cháu bị người của cục di trú đưa đi rồi.
Ngồi xe tôi.
Đi nào.
Cục di trú Mỹ.
Chúng tôi điều tra lại vụ việc liên quan đến tổng hội.
Chúng tôi nghi ngờ những người Trung Quốc này,
ngụy tạo thân phận.
Và ông đã giúp họ,
bằng cách viết những thư giới thiệu giả mạo.
Cho nên ông là đồng phạm của những người di dân phi pháp này.
Tôi bị hãm hại.
Ông biết không?
Tôi sẽ bắt tất cả mọi người,
ở tổng hội trong tối nay.
Ông và tổng hội của mình,
sẽ biến mất mãi mãi.
Bệnh viện hải quân lục chiến Mỹ.
Anh ấy bị gãy xương sườn, nhưng sẽ ổn thôi.
Võ Trung Quốc cái quái gì.
Tôi sẽ xử lý chúng theo cách của mình.
Đêm hội trung thu đã kết thúc,
những người Trung Quốc đó chắc chắn đã về tổng hội.
Ba mươi phút nữa đến tổng hội, bắt tất cả mọi người.
Gọi cho vợ đi anh em.
Chúng ta làm khuya.
Chúng ta đến phố người Hoa,
và bắt tất cả người Trung Quốc trong tổng hội.
Lần hành động này không hợp lý thưa sếp.
Im mồm đi, nhiều chuyện.
Làm theo lệnh.
Anh Vấn.
Xin thứ lỗi.
Có ai ở đây không? Tôi cần giúp đỡ.
Chuyện gì?
Để tôi xem.
Quá giờ làm việc rồi, không được ở đây.
Bố tôi là Vạn Tông Hoa bị bắt nhầm.
Tôi cần gặp ông ý ngay.
- Billy. - Không cho cô vào được.
Sư công.
Billy.
Giúp bọn ta được không?
Con ước mình có thể.
Bố cô bé, ngài Vạn Tông Hoa,
đã xảy ra chuyện gì?
Con cũng không biết.
Nhưng hãy nghe lời khuyên của con,
tối nay tránh xa khỏi tổng hội.
Tối nay đừng đến đó.
Được chứ, vì bọn con sẽ khám xét nơi đó tối nay.
Con phải đi đây. Nhưng nhớ đừng đến đó.
Các vị sư phụ,
rốt cuộc ai kéo đám Karate đó tới đây,
vô duyên vô cớ gây sự?
Tôi thấy chắc chắn là họa do Lý Tiểu Long gây ra.
Rồi liên lụy đến chúng ta.
Chưa làm rõ đừng có nói bừa.
Cũng nhờ sư phụ cậu ấy giúp.
Alo.
La sư phụ, mọi người lập tức rời khỏi tổng hội Trung Hoa ngay.
Cục di trú sắp tới bắt người đó.
Ai vậy?
Là anh phải không?
Anh nói gì vậy hả?
Làm gì thế hả?
Xảy ra chuyện rồi.
Chỉ thế thôi sao?
Đây là võ Trung Quốc của các người sao?
Cái gã này đâu?
Hội trưởng của các người,
ông ta đâu?
Tôi không biết.
Nói đi không tôi bẻ gãy tay.
Cục di trú.
Ở cục di trú.
Ngoan lắm.
Đã xảy ra chuyện gì?
La sư phụ.
Diệp sư phụ.
Vừa nãy có gã ngoại quốc tới đây,
gặp ai cũng đánh,
như để trả thù.
Anh Vấn.
Người của cục di trú sắp tới rồi.
Chúng đi rồi.
Kiểm tra phía sau đi.
Tìm kỹ vào mọi người.
Tìm manh mối xem chúng đi đâu.
Sĩ quan.
Tôi đang tìm một người Trung Quốc tên Vạn Tông Hoa.
Ông ta đâu?
Anh tìm ông ta làm gì?
Tôi là Barton Geddes sĩ quan pháo binh,
đội thủy quân lục chiến năm, tiểu đoàn hai.
Một người của tôi bị tấn công ở phố người Hoa tối nay.
Vạn Tông Hoa,
là hội trưởng tổng hội Trung Hoa.
Tôi muốn đưa hắn về doanh trại mình tối nay.
Hắn khiến tôi mất mặt.
Đây là chuyện cá nhân.
Nên anh hãy hợp tác với tôi,
không thì tôi không khách sáo đâu.
Anh hiểu không?
Đưa hắn ra đây đi.
Không cần lo về hậu quả.
Đi theo tôi.
Ông chính thức bị giam giữ bởi hải quân lục chiến Mỹ.
Đừng để ông ta ở lại trong nước. Được chứ?
Huấn luyện viên Karate của tôi đã bị đánh bại tối nay,
bởi võ công Trung Quốc.
Ông đã đại diện cho võ công Trung Quốc,
thì phải có trách nhiệm với việc này.
Những người Trung Quốc này,
đều đã bị tôi đánh bại.
Ông là người còn lại duy nhất.
Tôi muốn đấu với ông.
Bố ơi.
Cháu làm gì ở đây vậy? Đi ra ngoài.
Chú là bố của Becky phải không?
Nghe này, tất cả là tại cháu.
Không liên quan gì đến bố cháu.
Cháu xin lỗi.
Cháu xin chú.
Hãy thả bố cháu ra.
Xin chú.
Nhã Nam.
Đứng dậy cho bố.
Nhã Nam.
Đứng dậy.
Đứng dậy.
Không cần phải quỳ trước những người ngoại quốc này.
Con làm đúng.
Khi không nhẫn nhịn được,
thì không cần chịu đựng nữa.
Tôi đấu với cậu.
Đi nào.
Đừng mà bố ơi.
Tiểu Long.
Sư phụ.
Cẩn thận.
Tôi muốn tất cả tân binh tập trung tại sân tập.
Vâng thưa trung sĩ.
Đặc biệt là sĩ quan Hartman.
Tập hợp, tập hợp.
Xếp hàng mau.
Mau lên, mau lên, mau lên.
Ra ngoài, ra ngoài mau.
Tốt lắm.
Nhanh lên nào.
Mau lên.
Đi nhanh lên, nhanh nữa lên.
Nhanh nữa lên.
Tay trái, gối trái, tay phải, gối phải.
Vâng thưa ngài.
Ngồi xuống, ngồi xuống.
Nhanh lên.
Tôi là người công bằng.
Sĩ quan Hartman đã mong muốn,
đưa võ Trung Quốc vào chương trình huấn luyện của ta,
thì tôi cũng vui lòng hy sinh thời gian nghỉ,
để cho đại diện của võ Trung Quốc một cơ hội chứng minh,
rằng võ Trung Quốc thật sự hữu ích,
trong thực chiến.
Vạn sư phụ.
Ngài không cần chấp nhận lời thách đấu của anh ta.
Ta phải chấp nhận.
Nếu còn nhường cậu ta,
thì không phải người Trung Quốc nữa.
Không luật lệ gì cả.
Đánh gục thì thôi.
Quay lại tất cả cho tôi.
Vâng thưa ngài.
Vạn sư phụ, đừng đánh nữa.
Tôi vừa mới nhận ra,
ông và con gái mình khi quỳ xuống,
trông giống hệt nhau.
Đủ rồi.
Vạn sư phụ.
Vạn sư phụ.
Tôi không đáng được vỗ tay hay sao?
Những người da trắng này,
lúc nào cũng nhắm vào người Hoa chúng ta.
Tối nay chạy đến tổng hội Trung Hoa gây rối,
chúng càng ngày càng ngang ngược.
Đúng vậy đấy.
Đây không phải lần đầu,
cục di trú vô duyên vô cớ tới gây phiền phức cho ta rồi.
Phải đấy.
Ông nội tôi trước đây làm công nhân ở đây,
giúp họ xây đường sắt,
nối bờ Đông bờ Tây lại với nhau.
Đây vốn là công lao của công nhân người Hoa.
Nhưng mà chính phủ Mỹ,
lại không muốn thừa nhận công lao của công nhân người Hoa chúng ta,
còn thường xuyên tìm đủ lý do đuổi chúng ta đi.
Người da trắng tự cao tự đại.
Ở đây vốn dĩ không có công bằng.
Tiểu Long à,
trước kia chúng tôi,
Chuyện nhỏ vậy,
tôi không để trong lòng đâu, yên tâm.
Diệp sư phụ,
lần này vô cùng cảm ơn ngài.
Đừng khách sáo.
Chúng ta đều là người Trung Quốc.
Mọi người nên giúp đỡ lẫn nhau.
Tôi cũng luôn nói vậy.
Người Trung Quốc phải giúp đỡ lẫn nhau.
Đúng chứ, đúng chứ?
Đúng, đúng.
La sư phụ nói đúng lắm, nói phải lắm.
Alo.
Sư phụ,
tại đêm hội trung thu tối nay,
các sư phụ của phố người Hoa có xung đột với người của quân đội.
Vạn sư phụ,
bị trọng thương,
đang nằm viện.
Thằng tiểu tử thối này vẫn không nghe điện.
Alo.
Sếp Ba.
A Chính đâu?
Nó đang chơi với mộc nhân.
Diệp sư phụ, phí điện thoại đắt lắm.
Sếp Ba.
Tôi bị ung thư rồi.
Đùa hay thật đấy?
Thật ra tôi vội đi Mỹ,
vì tôi muốn xem nơi này,
có hợp với A Chính không.
Anh bảo nó nghe điện đi.
Cậu đợi nhé.
Bố cháu tìm cháu.
Ra nghe điện đi.
Cháu không muốn nghe điện của bố.
Cháu không nghe.
Cháu nghe rõ cho bác.
Bác chỉ nói một lần.
Bố cháu bị ung thư rồi.
Ông ấy đi Mỹ để tìm trường cho cháu.
Bố à.
A Chính.
Lần trước bố đánh con,
là bố đã sai,
bố xin lỗi.
Bố biết con thích học võ,
sau khi về bố sẽ dạy con.
Bố ơi.
Khi nào bố về?
Bố còn một việc cần xử lý.
Đợi làm xong việc,
bố sẽ về ngay.
Chào con.
Đưa ta đến doanh trại gặp cậu ta.
Chú Diệp.
Chú đừng đi.
Cháu không muốn chú cũng gặp chuyện.
Chú là người tập võ,
gặp chuyện bất bình,
chú nhất định sẽ đứng ra.
Đây chính là tâm nguyện của người học võ như chú.
Cho nên chú rất muốn làm việc này.
Giống như cháu rất thích nhảy vậy.
Nếu các cậu may mắn được tới Mỹ,
bước chân lên đất của chúng tôi,
thì cần phải biết về văn hóa của chúng tôi.
Hãy thấy thật vinh dự khi được ở đây.
Vô cùng vinh dự.
Bởi vì nước Mỹ,
là nước vĩ đại nhất và mạnh nhất trên trái đất này.
Vùng đất của sự ưu việt.
Và đó là sự thật không thể chối cãi.
Đã hiểu chưa?
Vâng thưa ngài.
Nhưng tối qua,
tôi phải làm một nhiệm vụ đáng tiếc nhưng cần thiết,
đó là chứng minh một chủng tộc kém hơn,
có thể và nên bị đánh bại như nào.
Tôi chắc mọi người đều đồng ý,
kết quả thật rõ ràng.
Nên đừng nghĩ về việc,
đưa văn hóa thấp kém của các cậu vào doanh trại của tôi nữa.
Đã rõ chưa?
Vâng thưa ngài.
Đồ khốn phân biệt chủng tộc.
Hãy nhìn quanh đi,
chúng tôi đều là văn hóa.
Sự ưu việt của anh chỉ là thù hằn và định kiến.
Đây là sư phụ Diệp Vấn.
Ông ấy đánh bại Colin tối qua.
Và ông ấy ở đây,
để dạy anh bài học.
Không luật lệ gì cả.
Đánh gục thì thôi.
Như này thôi à?
Trình độ thế thôi sao?
Đã thấy chưa?
Ông cũng chỉ là một thằng mọi vàng thôi.
Đứng lên.
Đánh đi.
Thế mới phải.
Đưa trung sĩ tới phòng y tế.
Johnson, Harris.
Nhanh lên, nhanh lên.
Diệp sư phụ,
bức thư này,
hơi muộn màng.
Xin lỗi vì làm ngài đợi lâu.
Tôi rất cảm kích.
Phải rồi.
Ngài và con trai khi nào qua đây?
Thật ra, trăng ở nước ngoài,
cũng không tròn cho lắm.
Chú Diệp ơi,
thuốc chú nhờ cháu mua hộ đủ cả đây rồi.
Cháu còn mua kẹo và sô-cô-la.
Sô-cô-la này cháu thích ăn nhất.
Con chú chắc chắn sẽ rất thích.
Cảm ơn cháu.
Có lòng đấy.
Bố ạ.
Con đã suy nghĩ kỹ.
Con thật sự không muốn đi Mỹ.
Con rất thích võ thuật.
Bố,
dạy con nhé.
Được.
Làm người quan trọng nhất là tự tin,
thì ở đâu cũng được.
A Chính.
Để bố tập một lần cho con xem.
Con quay phim lại.
Ngày 2 tháng 12 năm 1972,
nhất đại tông sư Diệp Vấn từ trần vì ung thư họng,
hưởng thọ 79 tuổi.
Quân đội Mỹ từ năm 1970,
đã mời các sư phụ ở phố người hoa làm khách mời,
truyền dạy võ công Trung Quốc,
năm 2001, hải quân lục chiến chính thức đưa võ công Trung Hoa vào chương trình luyện tập.
Làm phụ đề và dịch phim: Toptabi.
Can't find what you're looking for?
Get subtitles in any language from opensubtitles.com, and translate them here.