Afrikaans
Akan
Albanian
Amharic
Arabic
Armenian
Azerbaijani
Basque
Belarusian
Bemba
Bengali
Bihari
Bosnian
Breton
Bulgarian
Cambodian
Catalan
Cebuano
Cherokee
Chichewa
Chinese (Simplified)
Chinese (Traditional)
Corsican
Croatian
Czech
Danish
Dutch
English
Esperanto
Estonian
Ewe
Faroese
Filipino
Finnish
French
Frisian
Ga
Galician
Georgian
German
Greek
Guarani
Gujarati
Haitian Creole
Hausa
Hawaiian
Hebrew
Hindi
Hmong
Hungarian
Icelandic
Igbo
Indonesian
Interlingua
Irish
Italian
Japanese
Javanese
Kannada
Kazakh
Kinyarwanda
Kirundi
Kongo
Korean
Krio (Sierra Leone)
Kurdish
Kurdish (Soranî)
Kyrgyz
Laothian
Latin
Latvian
Lingala
Lithuanian
Lozi
Luganda
Luo
Luxembourgish
Macedonian
Malagasy
Malay
Malayalam
Maltese
Maori
Marathi
Mauritian Creole
Moldavian
Mongolian
Myanmar (Burmese)
Montenegrin
Nepali
Nigerian Pidgin
Northern Sotho
Norwegian (Nynorsk)
Occitan
Oriya
Oromo
Pashto
Persian
Polish
Portuguese (Brazil)
Portuguese (Portugal)
Punjabi
Quechua
Romansh
Runyakitara
Russian
Samoan
Scots Gaelic
Serbian
Serbo-Croatian
Sesotho
Setswana
Seychellois Creole
Shona
Sindhi
Sinhalese
Slovak
Slovenian
Somali
Spanish (Latin American)
Sundanese
Swahili
Swedish
Tajik
Tamil
Tatar
Telugu
Thai
Tigrinya
Tonga
Tshiluba
Tumbuka
Turkish
Turkmen
Twi
Uighur
Ukrainian
Urdu
Uzbek
Welsh
Wolof
Xhosa
Yiddish
Yoruba
Zulu
@JadViE Studio - SystemTN Sub chuẩn khó phải chỉnh :P
Tây Du Ký 3: Nữ Nhi Quốc
Sư phụ.
Người hãy nhìn kỹ con đi.
Từ sau khi con đi theo người
người xem con gầy đến nỗi
không còn ra dáng một con lợn nữa rồi.
Người bảo đồng loại của con nhìn con thế nào đây?
Ta thấy con thế này tốt lắm.
Con nhìn lớp da này của con đi
nếu mà gầy đi á
thì cả người thanh thoát thon gọn như siêu mẫu luôn.
Con nhìn Ngộ Tĩnh đi,
tinh thần sung túc chưa kìa.
Sư phụ.
Sao cái gì ở nhân gian đều thành đôi thành cặp hết thế?
Ngộ Tĩnh, con hãy nhớ kỹ này.
Vạn pháp duyên sinh, giai hệ duyên phận
tất cả tùy duyên.
Sư phụ!
Lỡ như có một ngày tùy duyên nó lần đến đầu sư phụ
thì làm thế nào đây?
Vấn đề này...
để vi sư
lật lại kinh thư xem đã.
Thúy Lan à.
Không biết bây giờ nàng sống có tốt không.
Thúy Lan ~~
Bát Giới.
Con lại động tạp niệm rồi.
Mặt này con hãy học tập Ngộ Không đi.
Con xem nó hoàn toàn không có cái phiền phức này luôn.
Sư phụ.
Đại sư huynh thì hiểu cái gì chứ.
Người xem hắn dùng cái binh khí đó
mà người còn không hiểu sao?
Ý con là sao?
Lưu manh đó!
Chơi gậy đến mức...
Vừa rồi nói gì thế hả?
Nói lại lần nữa xem!
Đại sư huynh chơi gậy rất là hay.
Danh hiệu Mỹ Hầu Vương
thật đúng là không chê vào đâu được.
Còn cần ngươi nói sao?
Hôm nay đại sư huynh vui vẻ thế.
Ra ngoài cũng không thèm mặc quần luôn.
"Trất's lừ!"
Ta đi hóng mát,
bị trộm mất rồi.
Nếu để ta bắt được tên trộm đó
ta cũng sẽ tuột quần hắn ra
để hắn lõa lồ luôn!
Huynh nhìn đệ làm gì?
Đệ cũng có thích quần của huynh đâu.
Nực cười.
Ngộ Không.
Quần của con ở chỗ ta này.
Sư phụ!
Nếu người thích cái quần này
thì cứ nói với con.
Vừa rồi con nói
muốn tuột quần của ai?
Ngộ Không.
Ta thấy cái quần này bị rách một lỗ
nên đã may lại cho con đấy.
Con thử xem.
Đẹp quá đi.
Con thích, để con mặc!
Đại sư huynh!
Theo phán đoán của đệ thì hình như có yêu khí.
Không biết ngươi là thần thánh phương nào?
Bọn ta chỉ là ngang qua nơi này
ngươi không phạm ta, ta không phạm ngươi.
Nếu ngươi phạm ta
thì ta sẽ đập ngươi.
Ta là Thiên Bồng Nguyên Soái
ít nhiều ngươi cũng nể mặt ta chút
mà tránh ra đi,
hỡi thần sông bé bỏng của nơi này.
Hắn đã trả lời lại chưa?
Hắn nói gì hả?
Cút.
Đường chỉ có một.
Lão Sa!
Chèo qua đi!
Vâng!
Con cá to vãi!
Sư phụ!
Cẩn thận đấy, sư phụ!
Sư phụ!
Sư phụ đừng sợ!
Có con ở đây rồi!
Sư phụ!
Sư phụ!
Ngộ Không!
Đại sư huynh!
Đại sư huynh!
Đệ không sao,
đừng lo cho đệ!
Sư phụ!!!!!
Sư phụ!
Người không sao chứ?
Không sao.
Đi đường vất vả
bám nhiều bụi đất hồng trần
mong thí chủ thông cảm.
Ngươi...
là...
nam nhân?
Vậy thí chủ cảm thấy
bần tăng còn có thể là một...
người khác sao?
Cô là ai vậy?
Bệ hạ.
Sao người đi lâu như thế mới về?
Lần sau chúng ta không giấu được nữa đâu.
Bảo họ lui xuống đi.
Lui xuống cả đi!
Vâng.
Bệ hạ sao thế?
Các ngươi đoán xem
ta đã nhìn thấy gì?
Thấy gì cơ?
Hôm nay ta...
nhìn thấy nam nhân rồi.
Không thể nào!
Sao Nữ Nhi Quốc có thể xuất hiện thứ độc vật như thế chứ?
Thật sự luôn đấy.
Ta còn nói chuyện với bọn họ nữa cơ.
Tướng mạo thế nào?
Tướng mạo à...
Mắt to,
hai mí,
lúc cười lên
rất rạng ngời,
rất thân thiết.
Ta hiểu rồi.
Bệnh rồi!
Bệ hạ bệnh rồi!
Xem ra phải mở điển tịch của tổ tiên ra rồi.
Nam nhân là loại độc đứng đầu trong các loại độc.
Nếu sau khi gặp nam nhân xong
mà cảm thấy tim đập, chân run, người mềm nhũn
thì tức là đã bị trúng phải
chú ngữ độc dược tình yêu của nam nhân rồi!
Nói tiếp đi!
Sau đó thì...
Thì làm sao?
Hết rồi!
Hết rồi?
Hết thuốc cứu rồi.
Trên đó viết mỗi thế thôi sao?
Chỗ này bị thiếu mất một góc.
Chú ngữ này
vô cùng hung mãnh
chỉ tấn công vào tim tủy,
hầu như là do nam nhân truyền cho nữ nhân.
Quốc sư ma ma.
Nữ vương tổ tiên từng nói
trong vạn sự vạn vật
chỉ có nam nhân
là độc ác nhất,
nói dối như hát hay.
Nếu trúng phải độc dược tình yêu
thì sẽ đứt từng khúc ruột,
khóc cạn nước mắt mà chết.
Nếu muốn giải độc này
thì phải cắt đứt mọi căn nguyên,
phải giết chết bọn họ.
Giết?
Giết.
Giết đi.
Hôm nay người mệt rồi
mau về phòng nghỉ ngơi đi.
Người đâu!
Đi đi.
Đi thăm dò đi.
Vâng.
Bát Giới đâu rồi?
Lão Sa!
Bát Giới đâu?
Sư phụ!
Nhị sư huynh... đâu rồi?
Nhìn gì thế cưng?
Cùng tắm đi.
Được thôi!
Thật tốt quá!
Sư phụ.
Cứu con!
Sư phụ!
Cứu con!
Ngộ Không, tuyệt đối không được động thủ!
A Di Đà Phật.
Lôi đi!
Nhìn đi, đây chính là nam nhân đấy.
Toàn bộ đều là nữ nhân.
Mẹ ơi, đáng sợ quá đi!
Xin hỏi thí chủ, nơi này...
Tây Lương Nữ Quốc.
Ê!
Ở chỗ các cô
không có một giống đực nào hả?
Ngươi điếc à?
Nữ Nhi Quốc!
Không biết
bọn ta phạm phải tội gì?
Nam nhân!
Tội chết!
Buồn cười vãi!
Nhìn cái gì?
Bệ hạ đến.
Hươu?
Là cô ta!
Cô gái kia!
Đừng có dùng
ánh mắt đó nhìn sư phụ ta nữa!
Nghe thấy chưa hả?
Ngộ Không!
Không được vô lễ.
Tâu bệ hạ!
Hôm qua Trưởng tế tư nhìn thấy nước sông Tử Mẫu xao động bất an
dự đoán sẽ có độc vật giáng thế.
Đúng như dự đoán
ta đã bắt được bốn con độc vật này
và một con ngựa đực.
Khẩn mong bệ hạ phán quyết.
Tuyệt đối không thể tin lời yêu hoặc!
Bệ hạ!
Bọn ta chỉ là đi nhầm vào nơi này
tuyệt đối không phải là độc vật.
Còn dám giảo biện?
Bằng chứng ở đây
xem các ngươi sau khi nhìn xong
còn lời gì để nói!
Tổ tiên tiên đoán rằng
sẽ có một hòa thượng
dẫn theo một con khỉ,
một con lợn,
và một mãng hán toàn thân xanh lè đến đây.
Sự xuất hiện của bọn chúng sẽ khiến Nữ Nhi Quốc của chúng ta diệt vong!
Bức vẽ này là chứng cứ!
Ôi chộ ôi.
Chộ chộ ôi.
Thật sự là giống vãi luôn.
Ôi chộ ôi.
Mọi người xem này.
Mọi người xem đi!
Vẽ ta vẽ giống cực kỳ luôn.
Cái này rõ ràng là vẽ một con dơi mà.
Đó không phải là dơi lợn sao?
Đây mà là khỉ á?
Rõ ràng là con gián mà.
Gián khỉ.
Ngộ Không.
Loại gì đây nhỉ?
Đừng ầm ĩ nữa!
Lôi ra ngoài giết đi.
Vâng!
Khoan đã!
Khoan... đã.
Ý của bệ hạ là
ngài muốn đích thân thẩm vấn
rồi giết cũng không muộn.
Lôi đi.
Sư phụ.
Chỉ cần người đồng ý
con có thể đi nói chuyện riêng với bọn họ.
Sư phụ.
Chỉ cần người hạ lệnh một tiếng
con có thể xông ra ngoài
khiến cho nơi này trời điên đất đảo luôn.
Đại sư huynh!
Sư phụ nhất định sẽ không đồng ý đâu.
Ngộ Không.
Còn chờ gì nữa?
Mau lên!
Muộn như thế này rồi mà bệ hạ còn đến đây
là muốn gặp hắn đúng không?
Ừ.
Không phải.
Ta chỉ muốn nhân lúc Quốc sư ma ma chưa giết bọn họ
hỏi rõ về vấn đề độc dược đó thôi.
Nào.
Cho ta xem sĩ khí của các ngươi đi.
Khí thế như hồng.
Xuất phát!
Đi!
Sư...
Đi nào!
Bay!
Sư phụ!
Người không sao chứ?
Từ từ thôi.
Bát Giới.
Giúp cái đi.
Sư phụ!
Xem ra có người
đã thi pháp tạo kết giới ở nơi này rồi.
Quả nhiên là không ra được.
Vậy chúng ta phải làm thế nào?
Chúng ta trở lại
tìm cô gái kia hỏi cho rõ ràng.
Con biết bệ hạ đang ở đâu!
Ngộ Tĩnh.
Chúng ta đây là đang trở về chỗ cũ sao?
Sư phụ!
Bệ hạ ở đây này.
Đây là do ai làm?
Quá tàn nhẫn!
Đừng nháo nữa!
Chúng ta bị người ta tập kích rồi sao?
Là ai làm thế?
Chắc chắn là do bọn chúng làm!
Mọi người.
Thời khắc kiểm tra thủ đoạn đến rồi.
Ai có bản lĩnh gì
thì lôi hết ra.
Nhất định phải hỏi cho được cửa ra của Tây Lương Nữ Quốc này!
Ngộ Không.
Thế con cảm thấy
vi sư có bản lĩnh gì?
Sư phụ.
Người chẳng có tí bản lĩnh gì cả.
Vừa rồi bọn ta...
đã bị tập kích.
Có phải...
do các ngươi làm không?
Không phải bọn ta làm đâu.
Ta phải đích thân thẩm vấn các ngươi!
Ngươi nhìn cái gì mà nhìn?
Ta nhìn ngươi đấy, sao nào?
Sư phụ ngươi đã nói rồi
ngươi còn dám đánh ta sao?
Ngươi nhìn thêm lần nữa xem nào!
Ta nhìn ngươi nữa đấy, sao nào?
Sư phụ ngươi đã nói rồi
ngươi còn dám đánh ta sao?
Thích đọ độ ác đúng không?
Ta không thích đại thúc.
Đừng phí sức nữa.
Ta thật sự không có hứng thú với ngươi.
Hai chúng ta không giống nhau.
Giờ thì không còn khác nhau nữa rồi chứ?
Nếu thua thì ngươi phải nói thật đấy.
Tới đi cưng.
Có phải ta thắng rồi không?
Từ từ!
Lại đi!
Lại thua ư?
Ta đã cô phụ sư phụ, (cô phụ: từ Hán Nôm - phụ lòng)
cô phụ đại sư huynh...
Cơ bắp quá~
Mới...
cơ bắp thôi.
Đến chết ta còn không sợ mà phải sợ ngươi ư?
Thế ngươi chết thử một lần đi ta xem!
Có bản lĩnh thì ngươi chết thử ta xem trước đi!
Được!
Không biết tự lượng sức mình.
Nữ Vương tổ tiên khi còn sống từng nói
trong vạn vật của thế gian
chỉ có nam nhân là độc ác nhất,
nói dối như hát hay.
Đầu tiên là họ lừa nữ nhân đến tay
sau đó thì ép buộc bọn họ sinh con
Sau khi sinh con xong thì bỏ rơi họ.
Cuối cùng là lại ra ngoài tìm nữ nhân khác.
Có phải là thế không?
A di đà phật.
Bệ hạ.
Thực ra tiểu tăng...
không giống với loại nam nhân mà thí chủ nói lắm.
Chính là câu nói này!
Quốc sư ma ma nói rồi.
Nam nhân nào cũng sẽ nói lời nói dối này.
Xem ra
ngươi cũng giống như bọn họ.
Nếu bệ hạ đã không tin tiểu tăng
thì cần gì phải đến tìm tiểu tăng?
Bởi vì...
Bởi vì ta nhớ ngươi.
Nhưng họ nói đây là bệnh.
Phải trị.
Phải trị?
Bệ hạ.
Vậy ngài
đã uống thuốc chưa?
Đây là độc dược tình yêu,
không thuốc nào giải được.
Thế nên
ngươi đã trúng độc chưa?
Thế ngươi có nhớ ta không?
Bệ hạ.
Thực ra đối với ngài mà nói
tiểu tăng thật sự không có gì tốt cả.
Ta là người xuất gia
có rất nhiều chuyện không thể làm được.
Còn có rất nhiều giới luật phải tuân theo.
Ví dụ như?
Ví dụ...
tiểu tăng ăn chay.
Ta cũng ăn chay này.
Ngày nào tiểu tăng cũng phải dậy rất sớm.
Trước giờ ta cũng không ngủ nướng.
Tiểu tăng không gần nữ sắc.
Ta cũng không gần nữ sắc!
Bệ hạ.
Ngài hãy thả bọn ta đi đi.
Chỉ đường ra cho bọn ta,
để bọn ta lên đường đến Tây Thiên đi.
Ngươi ghét ta lắm sao?
Ta không ghét ngài.
Thực ra cả đời này của ta
chỉ có một phương hướng
chính là đến Tây Thiên thỉnh kinh
rồi trở về giúp đỡ dân chúng thoát khỏi cảnh khổ nạn.
Cuốn thư tay này
ghi lại những điều tâm đắc và cảm ngộ của ta trong suốt chặng đường Tây tiến.
Bệ hạ đọc xong sẽ hiểu thôi.
Xin hãy giữ cẩn thận.
Đây là bản duy nhất
mượn rồi phải trả đấy.
Không cần trả lại đâu.
Tặng cho người ta đi.
Hào phóng vào.
Ngộ Không!
Con đến đây từ lúc nào vậy?
Ờ con...
đến lúc người nói ăn chay ấy.
Quà cũng cầm rồi.
Mau nói
đường ra ở đâu đi.
Ta không biết đường ra ở đâu.
Dân chúng của Nữ Nhi Quốc bọn ta trước nay chưa từng rời khỏi đây.
Cầm về, cầm về!
Nhưng ta sẽ nghĩ cách
giúp các ngươi tìm được đường ra.
Quốc sư đại nhân đến!
Quốc sư ma ma.
Ta đã thẩm vấn xong rồi.
Bệ hạ,
có phải ngài đã động lòng rồi không?
Đâu có.
Động lòng gì chứ.
Vậy thì tốt.
Vậy ngày mai
vi thần sẽ giết chết bọn chúng.
Ngài không có ý kiến gì chứ?
Không có ý kiến gì.
Lũ độc vật này đúng là nên giết.
Tốt!
Tốt!
Ngộ Không.
Nữ nhân mà.
Nữ Vương tổ tiên!
Bệ hạ đâu rồi?
Bệ hạ cảm thấy quá tàn nhẫn
nên không muốn xem.
Ồ.
Ta đã tráo đổi vũ tiễn hành hình.
Chút nữa các ngươi giả chết là được.
Sau khi xong việc thì tập hợp dưới núi Thánh Nữ nhé.
Ta đã sắp xếp rồi.
Lần này
thật sự không sao chứ?
Hành hình!
Ngộ Tĩnh!
Ngộ Tĩnh!
Sư phụ.
Mau chết đi.
Vi sư nên chết như thế nào?
Giả vờ giỏi phết như.
Woa, chết giống thật ghê luôn.
Nhìn ta đây này!
Sư phụ!
Sư phụ!
Giỏi lắm.
Tới đi!
Đợi đã!
Người đâu, đổi tên!
Đổi cái nào sắc bén vào.
Tại sao phải đổi tên?
Nam nhân đáng tội chết.
Ngoại hình xúc phạm người nhìn
tội nặng gấp đôi.
Ngươi có mắt nhìn không vậy hả?
Ta đây gọi là trắng mịn!
Phóng tiễn!
Ta kháng nghị!
Toi rồi.
Ném hết xuống huyền nhai.
Vâng.
Đừng lên tiếng.
Sư phụ.
Ngộ Không!
Bát Giới!
Không sao.
Nơi đây là sông Tử Mẫu,
là nơi bắt đầu mọi thứ của Nữ Nhi Quốc.
Sông Tử Mẫu?
Rất lâu trước đây
vào ngày đại hôn
tổ tiên của bọn ta
đã bị tên nam nhân phụ lòng hủy bỏ hôn ước.
Không chỉ có thế
tên nam nhân đó
còn muốn dồn ngài ấy vào chỗ chết.
Vì thế
tổ tiên mới đến nơi này
thiết lập kết giới
ngăn cách với thế gian.
Ta nhớ ra rồi.
Sau này
ngài ấy ghi lại
tất cả những thứ
mà ngài ấy nhìn thấy nghe thấy vào trong điển tịch của tàng thư các.
Chỉ duy nhất một trang là bị thiếu mất.
Rất có thể trang này
ghi chép cách rời khỏi Nữ Nhi Quốc.
Có nghĩa là
tổ tiên của các cô
đã gọi hai con tôm đến bảo vệ...
nơi này?
Thế tức là
tờ giấy rách đó
rất có thể
bị giấu ở đây?
Vậy chúng ta nên làm thế...
Ngộ Không!
Mau tìm đi!
Bức điêu tượng này
hẳn là dung mạo của tổ tiên các cô đúng không?
Đúng vậy.
Đây là thánh địa của ngài ấy.
Người ngoài không thể mạo phạm.
Vì thế các ngươi ở đây
tuyệt đối an toàn.
Ngộ Không!
Người nhìn này!
Tờ giấy rách mà các cô nói
là cái này à?
Chính là nó!
Bắt lấy này!
Bắt lấy nó!
Ta trốn nè ~
Ta chạy nè.
Ôi mệt quá.
Đau quá!
Tới đây đi.
Không bắt được ta đâu, lêu lêu.
Lắm người thế.
Ta trốn nè.
Ta bay nè ~
Xin hỏi
đường ra...
Con khỉ chết tiệt!
Con khỉ!
To đùng,
đánh hắn cho ta!
Đại sư huynh, đệ đến giúp huynh!
Có biến rồi, chạy thôi!
Bệ hạ!
Gậy Kim Cô!
Có biến rồi!
Chạy thôi!
Sư phụ,
đi mau!
Tìm được chưa?
Vẫn chưa.
Không bắt được đâu.
Ta trốn!
Đến đi!
Chạy này.
Ôi mệt quá.
Ra đây nào.
Bắn ~~~
trượt rồi!
Bệ hạ!
Không
bắt được ta đâu.
Lại...
trượt rồi.
Ta trốn
thoát rồi.
Trốn!
Mau chạy thôi.
Không trúng nè.
Cứu ta với, không chơi nữa.
Không chơi nữa.
Đau, đau.
Ngươi đến đây thử xem!
Ta sẽ xé nát nó luôn!
Đau quá, thịt đọ má!
Đừng có xé!
Xin ngươi đấy, đừng xé.
Ta không chơi nữa.
Đừng xé ta!
Có được giấy của ta
ngươi cũng không có được
chữ của ta đâu!
Sư phụ!
Sư phụ!
Lên!
Đừng thế mà.
Ta sai rồi.
Thả ta ra đi.
Tiểu tử thối!
Còn dám đấu với lão Tôn ta?
Đừng có chơi lửa!
Sư phụ!
Sư phụ!
Chữ đây.
Chữ đây.
Trên này viết là
chỉ có biết tình là vật gì
thì cửa mới mở ra.
Vậy tình là gì?
Điều này...
Điều này tiểu tăng...
cũng không biết lắm.
Ta từng nghe qua một lời đồn.
Có người nói là
trong Tây Lương Nữ Quốc
cũng từng có một tình yêu xuất hiện.
Người con gái này phải lòng
một dòng sông.
Nhưng hai người họ chưa từng nhìn thấy đối phương.
Rốt cuộc bên ngoài Tây Lương Nữ Quốc có cái gì?
Nếu có thể
ta thật muốn đi ra ngoài xem xem.
Không biết
người đầu tiên ta gặp ở ngoài kia
sẽ như thế nào nhỉ?
Nếu có người có thể nghe thấy tiếng nói của ta
thì có thể trả lời lại không?
Ngươi là ai?
Tại sao ta không nhìn thấy ngươi
nhưng lại dường như có thể cảm nhận được ngươi?
Ngươi đang nghĩ gì?
Ta tin rằng
ngươi cũng cảm nhận được ta.
Nếu
ngày nào ta cũng đến đây tìm ngươi nói chuyện như thế này
ngươi sẽ luôn ở đây chứ?
Một người thì không tìm được cửa ra của Tây Lương Nữ Quốc,
người còn lại thì không tìm được cửa vào.
Nhưng con sông đó
lại dừng lại vì cô nương đó.
Từ đó
không còn tuôn chảy nữa.
Ai da!
Ai da!
Đau bụng quá!
Ôi ôi!
Sư phụ, người sao thế?
Hầu ca, cứu đệ với!
Rốt cuộc hai người làm sao thế?
Ta biết rồi!
Khi bọn họ ngã vào trong sông
đã uống nước của con sông này rồi.
Nước gì?
Chỉ cần uống một ngụm là có thể mang thai đó.
Nước của sông Tử Mẫu.
Chúc mừng các vị!
Các vị đã có bầu rồi!
Ngộ Không!
Vi sư có bầu?
Thế này cũng được sao?
Ta phải làm mẹ sao?
Đáng đời!
Làm thế nào đây?
Chúng ta phải ra ngoài,
cửa thì vẫn chưa tìm thấy
mà ba người các ngươi lại mang thai rồi!
Tại sao lại bất cẩn như thế chứ?
Làm thế nào đây?
Đại sư huynh!
Bây giờ là bọn đệ mang thai
chứ có phải huynh mang thai đâu.
Không sao, không sao.
Cũng đúng.
Ngộ Không!
Mau nghĩ cách đi.
Sư phụ.
Nhìn con thế này
giống như từng mang thai lắm sao?
Thực ra
cũng không phải là không có cách.
Phá Nhi Động.
Khỉ.
Ngươi phải nhanh lên!
Ba ngày sau
sư phụ và sư đệ của ngươi sẽ sinh đó!
Không có nhiều thời gian đâu!
Đừng lo!
Lão Tôn ta đi rồi về ngay!
Uyên ương cùng đậu bướm cùng bay
Khắp vườn xuân sắc ý người say
Cười nhẹ hỏi thánh tăng
Nhi nữ có đẹp không chàng?
Nhi nữ có đẹp không chàng?
Đại Thánh.
Ta có đẹp không?
Như Ý Chân tiên?
Bị dọa rồi à?
Nam nhân?
Ngươi mới là nam nhân ấy!
Ngươi có biết nói chuyện không vậy?
Người ta đã nói ta là nữ nhân đẹp nhất Nữ Nhi Quốc rồi mà.
Đáng ghét!
Sư phụ ta mang thai rồi.
Ta muốn tìm
tuyền thủy Lạc Thai Tuyền.
Có không?
Được thôi.
Đợi một chút.
Có đẹp không?
Ta phải đổ Âm tuyền vào Dương tuyền
rồi lại đổ Dương tuyền vào Âm tuyền.
Cứ thế lặp lại bảy, tám lần
rồi cho thêm cẩu kỳ, đại táo,
hành, tỏi...
bảy bảy bốn chín vị dược liệu quý hiếm
rồi sắc liên tiếp chín chín tám mốt ngày
là có thể luyện ra được một liều Lạc Thai Tuyền
cho một người dùng.
Tám mốt ngày?
Đúng thế.
Không được!
Có cách nào nhanh hơn không?
Có chứ.
Thế thì ta sẽ nhanh hơn một chút, đổ Âm tuyền vào Dương tuyền,
Dương tuyền và Âm tuyền
cứ thế lặp đi lặp lại nhanh hơn khoảng 7, 8 lần
rồi sắc trong chín chín tám mốt ngày nhanh hơn.
Có hàng có sẵn không?
Có chứ.
Có thật à?
Nhìn này.
Nhưng lại hết mất rồi.
Ngươi nói xem có tức không?
Ta biết quá trình này rất vất vả
nhưng khoảnh khắc
ngươi ôm đứa bé trên tay
ngươi sẽ phát hiện
mọi sự vất vả
đều là đáng giá.
Ý của bệ hạ là
muốn ta sinh đứa bé này
ra ư?
Nếu ngươi đã muốn cứu rỗi thương sinh
thì sao có thể nhẫn tâm bỏ đứa bé này chứ?
Mỗi một sinh mệnh
không phải đều rất trân quý như nhau sao?
Sư phụ.
Con rất tuyệt vọng.
Ngộ Tĩnh,
con làm sao vậy?
Dâu của con rụng hết rồi.
Rất đẹp trai mà có đúng không?
Đúng vậy.
Bây giờ con vô cùng sầu lo,
không hề thoải mái,
không ăn thì là ngủ
sống như một con lợn vậy.
Huynh mắng ai vậy?
Đệ im đi.
Sư phụ.
Chú ý một chú tâm trạng của thai phụ.
Đừng có chạm vào ta.
Con không muốn sống nữa.
Thật ra ở đây
không phải là suối nước có thể bỏ thai,
nước bỏ thai thật sự nằm trong mắt ta
cần đại thánh dùng chân tình để làm ta cảm động
để ta làm rơi giọt lệ nóng hổi chân tình,
đó mới là nước bỏ thai ngài cần.
Đại thánh
đánh động (trái tim ) ta đi.
Đánh động rồi đó.
Đánh động
chứ không phải đánh đau.
Trái tim ấy
ngài phải đánh động trái tim ta đại thánh à.
Chân tình!
Chân tình ấy đại ca.
Chân tình gì chứ?
Một người đàn ông
và một người đàn bà ở bên nhau
thì có thể có chân tình gì?
Đồ ngu!
Đột nhiên có một loại
cảm giác rất hạnh phúc.
Rất hạnh phúc.
Chết rồi
Tiểu Đường,
Tiểu Đường con bé không có nhịp tim rồi.
vừa rồi con bé còn đạp ta đó
Không sao
chỉ là con bé ngủ mà thôi,
nhắm mắt lại
cảm nhận một chút nhịp tim của con bé.
Ngài sinh ra đi
ta nuôi giúp ngài.
Phải nuôi,
dù cho có khó
cũng là sinh mệnh của Tiểu Đường.
Đại thánh
các ngài đi Tây Thiên làm gì?
Đi Tây Thiên thỉnh kinh đó
độ chúng sinh.
Độ chúng sinh?
Thật vĩ đại quá
nhưng mà
đứa bé sắp bị bỏ đi
không phải cũng là chúng sinh sao?
Mỗi lần có người bỏ thai đi
ta đều ở đây thắp một ngọn nến,
để thắp sáng con đường phía trước cho những đứa bé bị bỏ đi.
Nếu như không uống nước bỏ thai
chúng ta sao có thể đi Tây Thiên?
Cũng đành vậy.
Vai ác này
để ta đóng.
Chỉ cần sư phụ có thể đi Tây Thiên thỉnh chân kinh
núi đao biển lửa, bị trời trừng phạt
chỉ ba chữ:
Tới.
Tới.
Tới!
Buông ra.
Đừng động.
Nước mắt sắp rơi xuống rồi.
Đại thánh
xin hãy chuyển lời tới sư phụ ngày
ta thật sự rất ngưỡng mộ ngài ấy,
ngài ấy có thể có ngài
sao ngài lại đẹp giai như thế?
Sư phụ
con lấy được nước bỏ thai rồi.
Sư phụ,
nước bỏ thai.
Ngộ Không,
vi sư có quyết định quan trọng muốn nói cho con.
Vi sư quyết định
sinh ra đưa bé này.
Sư phụ nghĩ kỹ chưa?
Vậy thì sinh đi.
Tốt quá rồi, sinh ra rồi.
Chúc mừng một chút.
Dừng!
Sư phụ,
trách nhiệm của lão tôn chính là phải bảo vệ sư phụ,
người không phải kẻ bình thường.
Mang theo một đứa bé
thì thỉnh kinh thế nào?
Bảo vệ người thế nào?
Giải!
Không còn rồi.
Vì sao ngươi lại thay ngài ấy làm chủ?
Đó là con của ngài ấy.
Cô không thể nào hiểu sư phụ hơn lão tôn đâu.
Nếu ngài ấy muốn thì sao?
Đâu phải chỉ ngươi hiểu ngài ấy?
Nói cho cô biết vậy
trong lòng sư phụ ta
chỉ một lòng thỉnh Tây kinh,
không nghĩ tới cái khác.
Đó không phải ta nói
cô không tin
thì cô hỏi phật tổ ấy.
Khi còn nhỏ
chủ trì của chùa nói với tiểu tăng,
khi tâm trạng sa sút
thì hãy chép kinh thư
chỉ cần viết chữ ngay ngắn
thì tâm tình sẽ an nhiên.
Yên tâm,
tiểu tăng không sao.
Thế gian nào vẹn cả đôi đường
Không phụ Như Lai chẳng phụ nàng
Biết sai mà vẫn làm tổn đức tu hành
trước giờ luôn vậy chẳng thông minh.
Đã sinh ra ta gian khổ thỉnh Tây kinh
sao còn sinh nàng hồng nhan khuynh thành?
Dáng hình nàng làm sao xóa được
cũng như quên mất họ tên mình?
Kể chi vương quyền phú quý
Sợ gì giới luật thanh quy
lưu luyến trăm chuyển ngàn hồi
mau đưa ta cao chạy xa bay.
Niệm làm chi thiện ác từ bi
đợi gì mà mòn mắt ngóng trông?
Mặc kiếp sau mục nát thành tro
đổi lấy kiếp này được ở bên chàng.
Thế gian nào vẹn cả đôi đường
Không phụ Như Lai chẳng phụ nàng
Biết sai mà vẫn làm tổn đức tu hành
trước giờ luôn vậy chẳng thông minh.
Đã sinh ra ta gian khổ thỉnh Tây kinh
sao còn sinh nàng hồng nhan khuynh thành?
Dáng hình nàng làm sao xóa được
cũng như quên mất họ tên mình?
Kể chi vương quyền phú quý
Sợ gì giới luật thanh quy.
Kéo bọn họ ra
đưa tên yêu tăng này đi.
Mẹ quốc sư,
ngài ấy không giống như người nghĩ.
Vi thần chỉ là không muốn nhìn thấy bệ hạ
xa rời di nguyện của tổ tiên
tiếp tục sai lầm.
Nhưng mà
nếu như từ khi mới bắt đầu
tổ tiên đã sai thì sao?
Vậy thì chúng ta cũng là một phần của sai lầm
vĩnh viễn đều là vậy.
Bệ hạ yên tâm
vi thần bảo đảm
chỉ là tạm thời bắt giam,
ta bảo đảm không làm hắn bị thương dù là chút xíu.
Tất cả vi thần làm
đều là vì bệ hạ.
Bệ hạ không cần lo lắng
tiểu tăng sẽ không sao đâu.
Không phải đi nhà lao sao?
Quốc sư đại nhân.
Đẩy hắn xuống dưới.
Các ngươi đưa ta đi đâu?
Đi!
Đẩy hắn xuống dưới.
Bệ hạ.
Đừng mà.
Ngày đó
ở trên đại điện
ta dâng lên tiên đoán của tổ tiên
có một đoạn
ta vẫn chưa nói ra,
nó nói
sẽ có một ngày
bệ hạ
sẽ rời khỏi Nữ Nhi quốc.
Không thể nào
bệ hạ là người được trời chọn,
là mạch máu của cả Nữ Nhi quốc
một khi con bé rời đi
thì vạn vật ở đây sẽ héo tàn.
Nữ Nhi quốc
cũng sẽ không còn tồn tại.
Đại sư huynh.
Tôn Ngộ Không
ngài thần thông quảng đại
xin ngươi hãy cứu bệ hạ đi.
Sư phụ ta đâu?
Cùng với bệ hạ
lái thuyền lên biển khổ
rời xa bờ rồi.
Biển khổ?
Biển khổ này lẻ loi cô độc
quay đầu không có bờ,
một khi khởi hành
thì định sẵn phiêu bạt tới cuối đời.
Trước giờ chưa có ai có thể sống sót ra khỏi đây.
Tiểu tăng
nhất định phải đưa bệ hạ quay lại bờ.
Sư phụ.
Bệ hạ.
Sư phụ,
sư phụ,
sư phụ.
Ta muốn uống ngụm nước.
Nước này đắng chát
uống rồi thì sẽ càng khát hơn.
Máu thịt của tiểu tăng
có thể khiến con người trường sinh bất lão,
nếu cô không chê bai
có thể cắn một miếng.
Bề ngoài của Tây Lương Nữ Quốc
rốt cuộc là dáng vẻ gì?
Bề ngoài đó
thật ra cũng là một biển khổ,
chỉ là trên biển khổ đó
ai cũng ngồi trên chiếc đảo cô đơn
mỗi một người
đều đang rơi lệ.
Vậy bọn họ sẽ trôi tới khi nào?
Chỉ cần tiểu tăng có thể thỉnh chân kinh
nhất định có thể đưa bọn họ về bờ.
Có điều
bề ngoài này trừ khổ nạn
cũng có niềm vui.
Đáng tiếc
một kiếp này
ta chẳng thể dẫn cô đi xem.
Không sao cả,
nếu có kiếp sau.
Được!
Nếu có kiếp sau.
Thật không ngờ
cổng lớn này
lại ở tận cùng của biển khổ.
Cửa mở rồi
tình vì vật gì đây?
Ta đi cung chàng.
Vậy Nữ Nhi quốc thì sao?
Ta từ bỏ vương quyền phú quý của ta
chàng bỏ mặc giới luật thanh quy của chàng.
Sư phụ.
Sư phụ.
Đi!
Sư phụ.
Ngộ Không.
Sư phụ.
Sư phụ.
Ngộ Không.
Không sao chứ?
Sư phụ.
Mau đi.
Đi thôi.
Sư phụ,
người thật sự mang cô ấy đi sao?
Đứa bé này
là mạch máu Nữ Nhi quốc ta có
ngươi trở thành quốc sư
sứ mệnh duy nhất của kiếp này
chính là nuôi dưỡng con bé thành người,
ngươi không được làm phụ thiên mệnh.
Ngươi ở đó không?
Hôm nay
là lần cuối cùng rồi,
ta không thể tới nữa,
bởi vì từ hôm nay
ta sẽ tiếp nhận sứ mệnh của chính mình,
ta phải dùng kiếp này
để bảo vệ một đứa bé.
Con bé
sẽ thành quốc vương của Nữ Nhi quốc.
Khi mà chúng ta vẫn đang chờ đợi tình yêu bắt đầu
thì hóa ra
nó đã đi tới hồi kết rồi.
Bồ tát.
Tổ tiên trên cao,
con dân Nữ Nhi quốc ta
nguyện bỏ ra ba ngàn sợi tóc
kết thành một chiếc đèn Trường Minh.
Thỉnh cầu,
tổ tiên linh thiêng
cứu giúp bệ hạ,
cứu giúp bệ hạ.
Đèn Trường Minh
bắt buộc đợi tới cháy hết
bệ hạ
mới có khả năng tỉnh lại.
Huyền Trang,
thế gian này
phàm là thứ có thể buông xuống
thì đều là những thứ con chưa từng nhấc lên.
Con lựa chọn
yêu một người
hay là yêu chúng sinh đây?
Nhớ lấy,
ngày mà con khoác áo cà sa lần nữa
mới là lúc
con lên đường thỉnh Tây kinh.
Nhớ lấy!
Chàng nhớ ta không?
Bồ tát.
Cài!
Định!
Ngộ Không.
Chúng ta cứ mang theo áo cà sa này đi Tây Thiên
thời gian lâu rồi
có lẽ mẫu tình cảm này
sẽ nhạt nhòa đi.
Tới khi đó
người nhất định có thể khoác lại áo cà sa này.
Nếu như thời gian thật sự là một phương thuốc tốt
vậy thế gian này
sẽ không có nhiều khổ nạn không chữa nổi như vậy,
không nỡ biệt ly.
Sao chàng chưa đi?
Cuối cùng nàng cũng tỉnh rồi.
Ta mơ một giấc mộng.
Ngươi đợi ta 20 năm?
Đèn tắt rồi.
Đèn Trường Minh tắt rồi.
Bệ hạ có khả năng tỉnh rồi.
Đi thăm bệ hạ.
Không thể nào,
không thể nào.
Vạn vật đều có thiên mệnh
ngươi đi tìm biển lớn đi.
Đừng mà,
đừng mà.
Sư phụ.
Bệ hạ.
Mẹ quốc sư.
Bệ hạ.
Bệ hạ không sao chứ?
Con của ta.
Ta vĩnh viễn cũng sẽ không rời xa bệ hạ đâu.
Xin ngươi đi cho.
Sư phụ.
Sư phụ,
sư phụ.
Sư phụ.
Lên!
Lên!
Phật tổ,
chúng sinh bị hại chết ở biển khổ,
xin người nói cho đệ tử
đệ tử nên cứu độ chúng sinh thế nào?
Thần sông Vong Xuyên
20 năm nay
chấp niệm của ngươi sâu nặng,
hôm nay còn phạm tội khủng khiếp hơn,
ngươi có biết sai?
Thần sông
quay đầu là bờ.
Ta mơ một giấc mộng,
ta mơ thấy
chàng nuôi mái tóc dài
đôi ta từ từ già đi,
nhưng mà
chàng không hạnh phúc.
Thần sông Vong Xuyên
tiểu tăng hiểu rõ tất cả nỗi thống khổ trong lòng người,
thật ra
cửa vẫn luôn ở đó
không thoát ra được
sau cùng đều là do chúng ta.
Sinh ra vạn vật
tình, chính là nguyên nhân
chúng ta tới với thế gian, luân hồi không dứt.
Chúng ta từ trong đó lĩnh hội ra tình yêu
cuối cùng có thể trở thành vĩnh cửu.
Phần tình cảm này nói cho ta
yêu một người và yêu chúng sinh
không có khác biệt,
ta bằng lòng vì ngài mỗi ngày niệm kinh ngàn lần
cho tới Đại Lôi Âm Tự
ta sẽ tôn vinh người trên đàn tế
chiếu sáng phật quang,
chúc người sớm ngày
tu thành chính quả.
Thế gian nào vẹn cả đôi đường
không phụ Như Lai chẳng phụ nàng,
biết sai mà vẫn làm tổn đức tu hành
trước giờ luôn vậy chẳng thông minh.
Đã sinh ra ta gian khổ thỉnh Tây kinh
sao còn sinh nàng hồng nhan khuynh thành?
Dáng hình nàng làm sao xóa được
cũng như quên mất họ tên mình?
Kể chi vương quyền phú quý
sợ gì giới luật thanh quy.
Tạm biệt.
À không,
sau này có ngày gặp lại.
Nếu có kiếp sau.
Mặc kiếp sau mục nát thành tro
đổi lấy kiếp này được ở bên chàng.
Các đồ nhi
phía trước là nơi nào thế?
Núi,
núi này tới núi kia.
Núi gì vậy?
Hỏa Diệm Sơn.
Ôi trời,
núi này bỏng chân lắm.
Xuất phát.
Chạy tới đây này.
Thật ngại quá.
Đại sư huynh và Nhị sư huynh của ngươi đâu?
Bọn họ đi trước
bảo ta qua đây từ biệt với các cô.
Không phải chứ, sao lại như vậy? Không có thành ý gì cả.
Nhị sư huynh có lời nhắn nhủ tới cô
muốn ta
thành thật
chân tình
niệm cho cô nghe.
Muội muội à
tha thứ cho ta không từ mà biệt,
công đức của ta vẫn chưa đủ
lần này đi Tây Thiên
đừng chờ đợi ta,
ngoài ghi nhớ
hình bóng mỹ nam của ta ra
thì những cái khác
hãy quên đi nhé.
Cầu xin muội đó.
Thật ra
ta vẫn thích bộ dáng vốn có của huynh.
Là như thế sao?
Cô ấy không phải nói ngươi
mà là nói nhị huynh của ngươi.
Thật ra bộ dáng màu xanh của ngươi
cũng rất đẹp giai.
Có điều ngươi một trang y phục thế này là muốn làm gì?
Nói ra
sợ các cô chạy mất,
ta chính là đại tướng Cuốn Rèm.
Đại tướng Cuốn Rèm?
Đó là làm gì vậy?
Cuốn Rèm cô cũng không biết?
Đó là mỗi lần Ngọc đế đi qua
ta sẽ giúp ngài ấy cuốn rèm lên,
cuốn rèm.
Ngươi thật là tài hoa!
Vậy không phải là canh cửa sao?
Chức vị này rất quan trọng.
Đúng vậy, quan trọng biết bao.
Ngươi thật đẹp giai.
Có dịp sẽ gặp lại.
Can't find what you're looking for?
Get subtitles in any language from opensubtitles.com, and translate them here.