All language subtitles for Sahsiyet.E03.Vie

af Afrikaans
ak Akan
sq Albanian
am Amharic
ar Arabic
hy Armenian
az Azerbaijani
eu Basque
be Belarusian
bem Bemba
bn Bengali
bh Bihari
bs Bosnian
br Breton
bg Bulgarian
km Cambodian
ca Catalan
ceb Cebuano
chr Cherokee
ny Chichewa
zh-CN Chinese (Simplified)
zh-TW Chinese (Traditional)
co Corsican
hr Croatian
cs Czech
da Danish
nl Dutch
en English Download
eo Esperanto
et Estonian
ee Ewe
fo Faroese
tl Filipino
fi Finnish
fr French Download
fy Frisian
gaa Ga
gl Galician
ka Georgian
de German
el Greek
gn Guarani
gu Gujarati
ht Haitian Creole
ha Hausa
haw Hawaiian
iw Hebrew
hi Hindi
hmn Hmong
hu Hungarian
is Icelandic
id Indonesian
ia Interlingua
ga Irish
it Italian
ja Japanese
jw Javanese
kn Kannada
kk Kazakh
rw Kinyarwanda
rn Kirundi
kg Kongo
ko Korean
kri Krio (Sierra Leone)
ku Kurdish
ckb Kurdish (Soranî)
ky Kyrgyz
lo Laothian
la Latin
lv Latvian
ln Lingala
lt Lithuanian
loz Lozi
lg Luganda
ach Luo
lb Luxembourgish
mk Macedonian
mg Malagasy
ms Malay
ml Malayalam
mt Maltese
mi Maori
mr Marathi
mfe Mauritian Creole
mo Moldavian
mn Mongolian
my Myanmar (Burmese)
sr-ME Montenegrin
ne Nepali
pcm Nigerian Pidgin
nso Northern Sotho
no Norwegian
nn Norwegian (Nynorsk)
oc Occitan
or Oriya
om Oromo
ps Pashto
fa Persian Download
pl Polish
pt-BR Portuguese (Brazil)
pt Portuguese (Portugal)
pa Punjabi
qu Quechua
ro Romanian
rm Romansh
nyn Runyakitara
ru Russian Download
sm Samoan
gd Scots Gaelic
sr Serbian
sh Serbo-Croatian
st Sesotho
tn Setswana
crs Seychellois Creole
sn Shona
sd Sindhi
si Sinhalese
sk Slovak
sl Slovenian
so Somali
es Spanish
es-419 Spanish (Latin American)
su Sundanese
sw Swahili
sv Swedish
tg Tajik
ta Tamil
tt Tatar
te Telugu
th Thai
ti Tigrinya
to Tonga
lua Tshiluba
tum Tumbuka
tr Turkish
tk Turkmen
tw Twi
ug Uighur
uk Ukrainian
ur Urdu
uz Uzbek
vi Vietnamese
cy Welsh
wo Wolof
xh Xhosa
yi Yiddish
yo Yoruba
zu Zulu

Original subtitles

Hãy nhớ lại...

Nhưng thưa bác sĩ, tôi vẫn nhớ mọi chuyện.

Người ta thường đãng trí khi mắc bệnh Alzheimer.

Nhưng cuối cùng thì tôi sẽ quên hết, đúng không?

Tất cả ký ức, trải nghiệm của tôi sẽ bị xóa bỏ, chúng sẽ biến mất.

Tôi sẽ ra sao đây? Tính cách của tôi sẽ ra sao?

Ông Agah hòa nhã, tử tế lại trách mắng người hầu bàn.

Tôi không thể tin được.

Tôi đã lựa chọn cô trong số 50 cô gái.

Không phải vì bố cô là cảnh sát.

Cô cảm thấy thế nào khi là người phụ nữ duy nhất

làm việc ở Cục điều tra án mạng với 140 nhân viên khác?

Vui như chưa từng được vui.

Bố à, con sắp ly hôn rồi.

Chấm dứt rồi, con không thể chịu đựng anh ấy nữa. Con sẽ quay về cùng Deva.

Không phải tôi, Naimhan. Tôi chưa hề làm gì nên tội.

Mà là anh. Anh và bọn họ.

Tất cả các người.

Nevra, sao cô lại cất công đến đây?

Chả mấy khi rồng đến nhà tôm!

Anh biết tôi bằng cách nào?

Ai mà chẳng biết cô.

Cô nổi như cồn.

Mà thôi.

Cần gặp tôi có chuyện gì à?

Nếu là chuyện trong khả năng, thì bọn tôi sẽ giúp.

Anh sẽ bị ung thư đấy.

Tại sao anh lại đốt trụ sở tòa án?

Tôi không đốt.

Anh bị bắt vì tội đấy.

Tiếng xấu thì đồn xa.

Tôi sẽ được tuyên vô tội sau lần xét xử đầu tiên thôi.

Tôi biết,

nhưng anh đã phóng hỏa tòa án trước đó rồi.

Bảy năm về trước.

Lần đó khác. Tôi đã thụ án rồi.

Anh biết người này không?

Nhìn kỹ đi. Hắn có tên trong hồ sơ lưu tại trụ sở tòa án đó.

Nhiều người đã chứng kiến phiên xét xử hắn ta.

Không biết. Chưa thấy hắn bao giờ.

Vâng.

Người này có tội gì?

- Giết một thẩm phán. - Ái chà.

Tôi đã từng có ý định đây rồi,

nhưng sau đó lại thôi. Chả bõ công sức.

Không làm nữa.

Nhưng anh đã phóng hỏa trụ sở tòa án hồi anh còn làm chấp hành viên ở đấy.

Đó chỉ là một văn phòng tòa án thôi, cô em ạ.

Tòa nhà có thể bị thiêu rụi, bị ngập nước, thậm chí bị đổ sập.

Chứng cứ biến mất.

Hồ sơ vụ án không cánh mà bay.

Để tôi nói cho cô biết điều này, cô em.

Nhất định người đó đã tìm thấy một người cũng mặc cảm tội lỗi như tôi,

cho hắn ta một ít tiền, để hắn châm một que diêm.

Nghe này, cô em.

Thị xã nơi tôi sống có hai món "đặc sản".

Là vùng trồng nho đen ngon nhất, và là nơi lòng người thâm sâu khó lường.

Tòa nhà đó cứ cách 5 đến 10 năm lại cháy rụi một lần, tại sao lại thế?

Nếu cô có gan thì đi mà tìm kẻ chủ mưu đã thuê người phóng hỏa ấy.

Rồi đưa người đấy ra xét xử. Tôi sẽ đứng ngoài la hét phản đối.

Nhưng người đó sẽ được thả trước khi tôi kịp dứt lời!

Phiên tòa sẽ chỉ còn mình cô thôi!

Thưa bị cáo và cũng là nguyên cáo, Nevra Elmas!

Muốn biết biểu cảm của cô khi đó không?

- Cháu làm gì vậy? - Ông đã tỉnh rồi.

Nhưng sao ông lại ra khỏi giường?

Ông còn tháo ống truyền dịch ra nữa.

Lại đây.

Phải báo cho các y tá biết. Họ đã dặn phải gọi cho họ khi ông tỉnh lại.

Xe ô-tô để đâu?

- Xe nào ạ? - Tất nhiên là xe của ông. Nó ở đâu?

Đã được kéo đi rồi. Họ đã đưa địa chỉ nhận xe.

Cảnh sát đã đưa cho mẹ một mảnh giấy có ghi địa chỉ trên đó.

Lấy mảnh giấy đó đi. Chúng ta sẽ lấy lại cái xe.

- Bây giờ ư? - Đúng.

Nhưng ông vừa ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt.

Họ đã chuyển ông sang phòng đấy, ông cứ nửa tỉnh nửa mê.

- Thì sao? - Ông đã lẩm bẩm gì đó nghe không rõ.

Như thế nào? Ông đã nói gì?

Một con mèo tên là Munir hay sao ấy. Ông cứ hỏi nó ra sao.

- Ông đã hỏi bọn cháu đã cho nó ăn chưa. - À.

Ông à. Ông không nhớ gì à?

Ông nhớ tại sao ông lại đến bệnh viện không?

Ông đã chụp X-quang động mạch vành.

Nhớ mà. Ông nhớ rõ.

- Đi nào, đi lấy cái xe thôi. - Ông định lấy xe đi đâu ạ?

Ông không thể bỏ xe ở chỗ đấy. Đó là vật kỷ niệm của Mebrure để lại.

Đó là xe của bà cháu. Đi nào.

Từ từ thôi. Lối này.

- Đầu ta lại đau rồi. - Xin chào, thưa ông.

Chào con trai. Đi chầm chậm thôi.

- Vâng, ông sao thế? - Đầu óc ông cứ quay cuồng.

Bác sĩ đã dặn nên đi bộ, nhưng đi bộ có ích gì chứ?

Ông quên dép... Chúng ta đi đâu vậy?

- Chúng ta sẽ lấy chìa khóa. - Ông à...

Nhân cách

Bố à.

Bố dậy rồi à? Con sẽ kêu y tá đến.

- Thôi mẹ à. Y tá đã biết rồi. - Thế à?

Họ đã dặn ông phải nghỉ ngơi. Bác sĩ sẽ kiểm tra ông vào ngày mai.

Bố khỏe mà, con yêu.

Bố làm chúng con sợ thót tim.

Bố định làm gì vào lúc đêm hôm khuya khoắt như vậy?

Ở tận đầu bên kia thành phố.

Bố rời nhà mà không báo với chúng con.

Lúc đó bố định đi đâu?

Bố không biết nên kể với con như nào nữa.

Giá mà bố có thể nói cho con biết sớm hơn.

Con có quyền được biết.

Đôi lúc con người ta

đột nhiên thay đổi tính tình.

Làm những chuyện mà họ chưa bao giờ nghĩ tới.

Có lúc bố không thể nhận thức được hành vi của bản thân.

Tự hỏi không biết có phải mình đã làm chuyện gì không.

Và đúng thế thật.

Đến lúc nhận ra thì sự đã rồi.

Sớm muộn gì con cũng sẽ biết tin này thôi.

Bố không cần nhờ ai, mà chỉ muốn tự mình nói cho con biết thôi.

Và rồi...

Đó là quyết định của con, con gái.

Bố là bố của con. Và là ông của cháu.

Đừng quên điều đó nhé, được không?

Ông đang yêu, con gái ạ.

- Bố đang yêu ư? - Bố có bạn gái.

Tối hôm đó bố đã ở nhà cô ấy.

Bố đang trên đường về nhà.

Bố đang trên đường về...

Bố đang nói gì vậy?

- Hai chúng ta đã làm chuyện ấy đến tận sáng. - Eo ơi! Gì cơ?

Chìa khóa vẫn cắm kìa, anh bạn!

- Cậu biết lái xe à? - Chúng ta sẽ không lái.

- Thế làm gì? - Chúng ta sẽ lái theo kiểu phá xe.

Ngồi xuống đi. Con làm bố chóng hết cả mặt.

Thế trụ sở tòa án thế nào?

- Ai đã phóng hỏa? - Có vẻ là một băng nhóm tội phạm.

Tôi đã nói gì nào?

Bọn ta đã cá cược.

Đừng ăn mừng vội. Vẫn chưa chắc chắn đâu.

Bố nghĩ Tufan là người phóng hỏa.

Nhưng cái gã đó, chả biết nói sao nữa...

Gì ạ?

Gã đó không phạm tội gì từ lúc ra tù.

Thì hắn có thù hằn gì với tay thẩm phán đó chứ?

Biết chết liền.

Để bố nói cho mà nghe.

Nếu không tìm thấy mối liên hệ giữa nạn nhân và kẻ sát hại,

thì đó là kẻ giết thuê rồi, con ạ.

Hắn đang làm thay người khác.

Tôi nghe.

Ở đâu?

Tôi tới ngay.

Lại một cái xác nữa à?

Gặp lại bố sau.

Ừ.

Ai đời nhắn tin lại chỉ viết một câu cụt lủn cơ chứ?

Thằng khốn đó phải học cách viết đi. Này Nevra!

Gì hả bố?

Hắn gửi tin cho con đấy.

- Thì sao ạ? - Thì "đáp trả" hắn đi.

Bác sĩ sẽ đến để kiểm tra ông sau nửa tiếng nữa.

Hy vọng ông ấy đến sớm để cho ông về. Ông mệt lắm rồi.

Cứ nằm giường cả ngày, chả có gì làm.

Cháu cũng không đem cái gì cho ông đọc.

Mẹ cháu đâu rồi?

Chắc đang ăn rồi ạ.

- Cháu có tiền không? - Có ạ.

Mua cho ông cái gì đó để đọc đi.

- Vâng, nhưng... - Quanh đây chắc phải có hiệu sách.

Cháu sẽ chờ bác sĩ đến.

Thôi khỏi. Cháu đi ngay đi.

- Để cháu đưa ông về phòng đã. - Ông tự đi được.

Cháu đi đi.

- Nhưng ông muốn cháu mua cái gì? - Thì...

Quyển sách có nhan đề "Cuộc sống bận rộn". Mua đi.

- Vâng. - Đi đi.

- Chúc ông chóng khỏe. - Cám ơn.

Ốm đau khốn khổ thật.

Tôi mong ông chóng khỏe.

Tôi cũng...

Ông ấy không tỉnh dậy đâu.

À.

Vâng.

Thế thôi.

Chúc một ngày tốt lành.

- Tôi tới để thăm ông ấy. - Thật thế ư?

Sao ông quen ông ấy?

Tôi chỉ tin tưởng cô ấy. Vì Nevra hiểu tôi.

- Họ là anh em cháu à? - Vâng.

Mấy đứa hay làm gì?

- Họ thích đập đá. - Hiển nhiên rồi.

- Và họ còn làm diều. - Cái xe đậu ở chỗ này à?

Không. Ở đằng kia ạ.

Được rồi, nhóc. Dẫn thằng bé đi.

- Nhất định đã bị theo dõi. - Ừ.

Một vỏ đạn nữa, thưa sếp.

Lần đầu hắn chỉ bắn một phát. Giờ hắn lại bắn sáu lần.

À, lần đầu hắn còn bắn xuyên qua bể cá nữa.

Nạn nhân có hai vết đạn.

Thị lực của hắn tự nhiên kém đi à?

Danh tính của nạn nhân.

Nhấc máy đi.

Tốt lắm. Các anh đã tìm thấy vệt bánh xe.

Cả dấu vân tay nữa. Làm tốt lắm.

Nạn nhân tiếp theo sẽ tìm thêm dấu chân nữa chứ?

Chúng tôi đã phát lệnh truy nã toàn quốc rồi.

Truy tìm có tác dụng gì?

Hắn vẫn thản nhiên giết người.

Nếu hắn sợ bị tóm,

thì hắn đã chẳng để lại một đống dấu vết như này.

Hắn biết mình sẽ không bị bắt.

Vì thế cách duy nhất để bắt hắn là:

Tìm ra động cơ hắn sát hại những người này.

Nếu không thì chả khác nào mò kim đáy bể.

Cầm lấy.

Cô, vào phòng của tôi.

Hôm nay tôi đã nói chuyện với công tố viên.

Anh ta không muốn cô nhúng tay vào vụ này nữa.

Anh ta yêu cầu tôi không cho cô tham gia vụ này nữa.

Tôi đã nói, "Cũng được, nhưng có lẽ Nevra trên lời nhắn của hung thủ là một người khác."

Anh ta nói, "Chúng ta phải thận trọng."

Anh ta hỏi Nevra có gì khác so với những người khác.

Tôi đã nói sự khác biệt đó với tôi rất quan trọng.

Tôi nói với anh ta cô là một sĩ quan cảnh sát cừ khôi.

Tóm lại, anh ta bảo tôi nên làm điều cần thiết.

Cô hiểu thế nghĩa là sao không?

Nếu cái người tên Nevra mà tay sát nhân đang nói đến...

là Nevra đang ngồi ở phía đối diện ngay lúc này,

cô cũng biết rõ câu trả lời rồi, đừng nói với tôi là

cô không thể làm cảnh sát được nữa.

Tôi hiểu, thưa ngài.

Tốt.

Tốt lắm.

Ra đi.

Cám ơn ngài.

Tôi có một ý tưởng.

Mẹ tức điên lên mất thôi.

Ông ấy đi đâu rồi?

Ông còn bỏ điện thoại lại nữa.

Ông ấy cũng đâu biết dùng.

Sách gì mà lại bắt con đi mua gấp gáp thế?

Con chịu.

"Cuộc sống bận rộn", của Nukhet Coban.

Xin chào. Đây có phải phòng của Agah không?

Agah, con à.

Con có kế hoạch gì chưa?

Bộ phận chỗ tôi có một ông tên là Zekai.

Rất nhã nhặn.

Ông ấy có một đứa con trai mắc bệnh viêm phổi.

Rất nghiêm trọng.

Các bác sĩ nói cậu bé không sống được lâu. Zekai còn biết làm gì đây?

Ông ấy mất hết niềm tin vào bác sĩ.

Ông đấy đến viếng các mộ thánh, cúng lễ.

Cậu bé mà các bác sĩ tin rằng sẽ chết, đã hồi phục một cách diệu kỳ.

Dĩ nhiên, Zekai lại đến vái lạy.

Ông ấy đã hứa sẽ giúp chín người nghèo hạnh phúc.

Vì con trai ông ấy lúc ấy 9 tuổi. Dù sao thì...

Ông ấy đến một vùng nghèo khó.

Đã chuẩn bị tiền bạc rồi.

Ông ấy bắt đầu ban phát tiền.

Khiến chín người nghèo hạnh phúc.

Người nghèo thứ mười đến bên cạnh và nói, "Tôi cũng nghèo."

Zekai nói ông ấy đã hết tiền, nhưng người kia không chịu tin ông ấy.

Người đó nói, "Ông đã ban phát của cải, nhưng tiền của tôi đâu?"

- Và đâm Zekai một nhát. - Ôi trời.

Thật đáng thương tâm.

Đúng vậy.

Nhưng chắc ông hiểu sự tình của cái người thứ mười kia.

Tất nhiên.

Ông cho mọi người tiền, nhưng đến lượt người này thì...

Đôi lúc cũng xảy ra mà. Ý tôi là...

Đó là tội ác, nhưng người đó không phải tội phạm.

Xin chào.

Ông Agah? Ông làm gì ở đây thế?

- Sao hỏi thế? - Mọi người đang tìm ông đấy.

- Zuhal đã về chưa? - Ai cơ?

- Tôi đi đây. - Ông không định ở lại à?

- Agah, nhớ đến thăm tôi! - Còn khuya. Tại ông mà tôi quên đấy.

Chào Ates? Anh nói chuyện được không?

Ừ, tôi đang ở chỗ làm. Ở cục.

Tôi có chuyện gấp lắm. Anh tới đây được không?

Không có gì phải lo. Đến đi. Tôi chờ.

- Xin lỗi. Tôi còn dở việc. - Tôi xin lỗi vì không thể đến đó.

Đến cơ quan của cô ấy.

Bọn họ không thích tôi đến đó.

Tôi không thể lảng vảng gần đó.

Của cô này.

Cám ơn.

Đồ lạnh đấy.

Tôi cũng giống cô.

Một người nghiện việc. Khiến cà phê lúc nào cũng lạnh ngắt.

Có thể trông bộ dạng của tôi không giống, nhưng tôi đã từng là

một nhà báo có hoài bão và lý tưởng.

Tôi cũng từng săn tin cho cảnh sát.

Tôi không thấy nhiệt huyết,

nhưng anh vẫn còn một chút lý tưởng sót lại.

Nếu không thì sao anh phải nỗ lực đến mức này chứ, đúng không?

Có lẽ tôi chỉ muốn gặp cô.

Có thể lắm chứ?

Vậy là một mũi tên trúng hai đích. Phải không?

Không hề.

Tôi vẫn mang trên mình lý tưởng,

và mỗi mũi tên nhắm tới mục tiêu khác nhau.

- Cái gì đây? - Một câu chuyện.

Anh đăng bài được không?

"Một nguồn tin từ người thi hành công vụ giấu tên."

- Chính xác. - Chà.

Tôi đã tiết lộ tin cho cô. Giờ cô lại đáp lễ.

Tôi thấy lãng mạn quá.

- Đăng càng sớm càng tốt. - Được.

Tôi sẽ đăng lên báo mạng.

Đã điều tra từ trụ sở tòa án chưa?

Rồi, nhưng là ngõ cụt.

Vậy thì tôi có thể chỉ ra một hướng điều tra hoàn toàn mới cho cô.

Tay thẩm phán đã chết đó...

Tất cả vụ xét xử của ông ta đều dính líu đến đường dây hối lộ.

Tin tức đấy ai cũng biết.

Có thể đã trả tiền để bịt miệng rồi.

Nếu cô để ý kỹ...

những người bị ông ấy xử oan,

thì có thể cô sẽ tìm được manh mối nào đó.

Nhưng lý lịch của ông ấy sạch không tỳ vết.

Thế có nghĩa là đã có lần,

ông ấy không nhận hối lộ...

Mà là hối lộ người khác.

Ông có thể tiếp tục uống thuốc. Không vấn đề gì.

Nhưng thưa ông, ông phải nói cho con gái ông biết.

Vâng, tôi biết rồi.

Tôi phải chấp nhận căn bệnh này đã.

Rồi tôi mới kể cho hai người họ.

Alzheimer là một bệnh nghiêm trọng.

Quá phù hợp với một người đứng tuổi như tôi.

Ông đã đi đâu lúc sáng nay?

Con gái ông đã rất lo lắng đấy.

Vào cái đêm tôi lên cơn đau tim,

tôi cảm thấy đau nhói ở ngay chỗ này.

Tôi đã nghĩ, "Agah, thế là hết. Mày sắp từ giã cõi đời này rồi."

Điều đầu tiên tôi nghĩ đến

là cuộc sống của con gái và cháu trai của tôi.

Hai người họ sẽ ra sao đây?

Quả là thú vị.

Chỉ cần ông không biết mình sắp chết,

ông sẽ không nhớ về những người mà ông bỏ lại phía sau.

Tôi đã gọi luật sư của tôi.

Bảo anh ta để lại toàn bộ tài sản cho họ.

Họ không cần phải lo việc phân chia tiền thừa kế.

Tôi đã bận bịu tính toán di sản thừa kế.

Tôi không muốn làm chúng nó buồn, và tôi không nói gì với chúng nó.

Mời vào.

Hãy bàn chuyện chính.

Ông sẽ ở lại bệnh viện thêm một ngày nữa.

- Được không? - Được.

- Rồi. Mong ông sớm bình phục. - Cám ơn.

Bố kêu chúng con ra ngoài.

Làm con không thể hỏi lúc bác sĩ còn ở cạnh bố.

Bố có chuyện gì bí mật mà không thể nói với bọn con?

Con biết chuyện bố lên cơn đau tim không, con gái?

Bố đã hỏi bác sĩ về đời sống tình dục từ giờ sẽ ra sao.

Giờ thì con biết rồi đấy.

Còn muốn nghe tiếp không?

Giá mà con có thể ở lại.

Không, con về nhà rồi nghỉ ngơi đi.

Mai chúng ta sẽ quay lại.

Hôm nay bố đã gọi điện.

Mãi mới chịu gọi.

Chắc ông ấy đã hiểu lỗi lầm của mình rồi.

Còn không có mặt mũi gọi cho mẹ nữa.

Thế ông ấy gọi cho con. Bố con nói gì?

Bố đã đâm đơn ly dị.

À.

Nhẹ cả người.

Thật đấy. Mẹ cảm thấy yên tâm rồi.

Ý mẹ là...

Thế cũng đỡ một mối lo rồi.

Mẹ vui lắm.

Rất sung sướng.

Rốt cuộc cũng hết nợ.

- Mẹ ổn thật không? - Sao lại không cơ chứ?

Chào bố.

Không phải tôi.

Đó là một người khác cũng tên là Nevra Elmas.

Hay như Firuz đã nói,

nhất định hắn đã thấy tôi trên tivi hoặc báo chí, rồi gửi tin cho tôi.

Có thể lắm. Nhưng câu hỏi quan trọng

không phải là gửi cho ai, mà là tại sao lại viết như vậy.

Tôi đoán hắn ta là người cô đơn.

Đến mức tâm thần bất ổn.

Không có ai nói chuyện cùng.

Dù có chủ động bắt chuyện cũng không ai nghe.

Hắn muốn được người khác lắng nghe đến mức,

hắn bất chấp cả công lý.

Nghi phạm chưa rõ danh tính

Ai có thể cô đơn đến thế chứ?

Zuhal? Con yêu?

Ông ơi?

Ông có sao không?

- Bình an ở cùng anh. - Chúc ông cũng may mắn.

Ông đến vào giờ này có việc gì không?

Tôi đến lấy lại xe. Họ đã kéo nó về chỗ này.

Hãy quay lại vào sáng mai.

Không. Mai thì không được.

Tôi từ bệnh viện đến đây. Tôi cần chở một người bệnh.

Tôi phải lái xe đến đấy, rồi qua nhà người ta nữa.

Chúc họ sớm khỏe lại. Ông đến từ đâu?

- Thưa ông. Ông cảm thấy khỏe hơn chưa? - Rồi.

Bọn tôi đã gọi xe cứu thương. Họ sẽ đến sớm thôi.

Sao thế?

Ông nói gì vậy?

- Ở trong xe. - Cái gì ở trong xe?

Trong cái túi...

- Trong đó có gì ạ? - Trong cái túi...

Thưa ông...

- Ông ơi. - Ở trong xe...

- Gì ạ? - Xe của ta.

Vụ giết người thứ hai là đề tài nóng hổi nhất trên bản tin thời sự trong nước.

Trong lúc lệnh truy nã toàn quốc đối với hung thủ có tên là Tufan Elibol đã được ban bố,

cảnh sát tin rằng hắn không hành động một mình,

và có thể hắn có hai hoặc ba kẻ tòng phạm.

Dựa theo nguồn tin từ một người thi hành công vụ giấu tên,

những vụ mưu sát này không có liên hệ gì với Tufan Elibol.

Thưa các bạn nghe đài, anh ta có thể chỉ là một nạn nhân.

Ê!

Đồ hèn nhát!

Tôi sẽ bắt ông phải trả giá!

Khốn nạn. Ê!

Mẹ nó.

Sao thế này!

- Cứu tôi! - Cậu đang làm gì thế?

Làm cái gì thế? Cậu phá cái thang máy bây giờ.

- Thôi đi. - Cứu tôi!

Dừng lại! Cậu sẽ chảy máu tay đấy. Đừng đập tay vào kính.

Cứu tôi với!

Cậu làm gì thế? Sao cứ hét toáng lên như vậy?

Mở ra. Tôi không nghe thấy cậu nói gì, mở ra.

Cầu xin ông. Tha cho tôi đi, tôi sẽ không báo với cảnh sát đâu.

- Tôi sẽ về nhà mà. - Rồi. Tôi đang định nói...

- Cầu xin ông. - Nếu cậu chịu cho tôi nói...

- Chỉ cần... - Im miệng đi!

Giờ thì...

Thợ máy đã nói rằng...

Khi thang máy bị kẹt giữa hai tầng,

hãy bấm nút thông báo sự cố một lần.

Nếu vẫn không di chuyển,

thì là sự cố chỉ thợ máy mới khắc phục nổi.

Tôi không thể giết cậu ở đây được.

Tôi sẽ xử lý xác cậu kiểu gì đây?

Cứu tôi với!

Vì vậy, để tôi nói cho cậu biết cách xử lý vấn đề này.

Tôi sẽ bấm cái nút này một lần.

Chỉ một lần thôi.

Nếu thang máy không xuống, cậu sẽ sống.

Tôi sẽ đến đồn cảnh sát, chỉ vậy thôi.

Nếu thang máy hoạt động thì sao?

Nếu nó chạy xuống thì sao?

Chà...

Thế thì...

Tôi sẽ làm cái việc mà tôi không mấy thích thú.

- Tôi sẽ phải giết cậu. - Ôi trời!

Cứu tôi!

Cứu!

Dù sao thì, tôi đoán hiện giờ Nevra đã nhận ra thủ đoạn của tôi rồi.

Giữ cậu lại cũng không có ích gì.

Thật thú vị.

Nhiều lúc không biết đâu mà lần.

Một bước ngoặt trong kế hoạch.

Thôi được.

Thế thì...

Cậu chuẩn bị tinh thần chưa?

Có ai nghe thấy tôi không?

Có ai không?

Lại đây. Đồ khốn.

- Cứu tôi! - Tôi sẽ bấm cái nút.

- Để xem điều gì sẽ xảy ra. - Có ai không!

Hoàn toàn may rủi.

- Có ai nghe thấy tôi không? - Tôi ấn đây.

Khốn kiếp thật.

Cứu!

Không!

Phải biết lo cho sức khỏe chứ.

Tập thể dục một chút cũng đâu mất gì.

Sao cậu lại vào thang máy?

Đi cầu thang chả tốt hơn à.

Thấy chưa?

Không tốt cho tim mạch đâu.

Sao mẹ không trả lời điện thoại?

Thế nên con mới đến đây à?

Vâng, thưa mẹ.

Mẹ thấy thế nào ạ?

Đẹp lắm đúng không?

Mẹ có phòng sáng sủa.

Con sẽ thường xuyên gọi cho mẹ.

Gọi hàng ngày.

Quản lý đã đến rồi, thưa bà.

Mẹ à, con sẽ nói chuyện với quản lý rồi quay lại sau.

Được không?

- Mấy thứ này cho bà ấy dùng. - Vâng.

Đừng lo lắng. Chúng tôi sẽ chăm sóc bà ấy chu đáo.

- Cám ơn. Cô sẽ ở lại đây à? - Vâng. Tôi sẽ giúp bà ấy quen dần với nơi này.

Mẹ à, con sẽ sớm quay lại.

Agah ơi là Agah.

Ông đã làm gì thế này?

Can't find what you're looking for?
Get subtitles in any language from opensubtitles.com, and translate them here.