All language subtitles for The Taking of Tiger Mountain (2014) 1080p DD+5.1 BluRay 4.00GB [Action,Adventure,History,China]

af Afrikaans
ak Akan
sq Albanian
am Amharic
ar Arabic
hy Armenian
az Azerbaijani
eu Basque
be Belarusian
bem Bemba
bn Bengali
bh Bihari
bs Bosnian
br Breton
bg Bulgarian
km Cambodian
ca Catalan
ceb Cebuano
chr Cherokee
ny Chichewa
zh-CN Chinese (Simplified)
zh-TW Chinese (Traditional)
co Corsican
hr Croatian
cs Czech
da Danish
nl Dutch
en English
eo Esperanto
et Estonian
ee Ewe
fo Faroese
tl Filipino
fi Finnish
fr French
fy Frisian
gaa Ga
gl Galician
ka Georgian
de German
el Greek
gn Guarani
gu Gujarati
ht Haitian Creole
ha Hausa
haw Hawaiian
iw Hebrew
hi Hindi
hmn Hmong
hu Hungarian
is Icelandic
ig Igbo
id Indonesian Download
ia Interlingua
ga Irish
it Italian Download
ja Japanese
jw Javanese
kn Kannada
kk Kazakh
rw Kinyarwanda
rn Kirundi
kg Kongo
ko Korean
kri Krio (Sierra Leone)
ku Kurdish
ckb Kurdish (Soranî)
ky Kyrgyz
lo Laothian
la Latin
lv Latvian
ln Lingala
lt Lithuanian
loz Lozi
lg Luganda
ach Luo
lb Luxembourgish
mk Macedonian
mg Malagasy
ms Malay
ml Malayalam
mt Maltese
mi Maori
mr Marathi
mfe Mauritian Creole
mo Moldavian
mn Mongolian
my Myanmar (Burmese)
sr-ME Montenegrin
ne Nepali
pcm Nigerian Pidgin
nso Northern Sotho
no Norwegian
nn Norwegian (Nynorsk)
oc Occitan
or Oriya
om Oromo
ps Pashto
fa Persian
pl Polish
pt-BR Portuguese (Brazil)
pt Portuguese (Portugal)
pa Punjabi
qu Quechua
ro Romanian
rm Romansh
nyn Runyakitara
ru Russian
sm Samoan
gd Scots Gaelic
sr Serbian
sh Serbo-Croatian
st Sesotho
tn Setswana
crs Seychellois Creole
sn Shona
sd Sindhi
si Sinhalese
sk Slovak
sl Slovenian
so Somali
es Spanish
es-419 Spanish (Latin American)
su Sundanese
sw Swahili
sv Swedish
tg Tajik
ta Tamil
tt Tatar
te Telugu
th Thai
ti Tigrinya
to Tonga
lua Tshiluba
tum Tumbuka
tr Turkish
tk Turkmen
tw Twi
ug Uighur
uk Ukrainian
ur Urdu
uz Uzbek
vi Vietnamese
cy Welsh
wo Wolof
xh Xhosa
yi Yiddish
yo Yoruba
zu Zulu

Original subtitles

Sub by kitesvn.com

"New York 2015"

Jimmy!

Mấy giờ rồi hả?

Cậu không thấy tiệc chia tay này quan trọng sao?

Tớ đến rồi đây

Tớ chỉ có thể ở lại nửa tiếng thôi,

chuyến bay của tớ lúc 10:30.

Vừa tốt nghiệp đã vội đi làm.

Bao năm như thế cũng chỉ vì đợi ngày này thôi còn gì.

Kể từ bây giờ

Jimmy chính là tinh anh của Thung lũng Silicon!

Tớ chuyên về IT,

cũng đang đến bờ Tây, giống cậu đó.

Sao hai người lại ở cùng nhau?

Cạn ly.

"Thượng sơn đả hổ"

Đây là...

các cậu thật biết đùa, lợi hại đấy!

Cái gì vậy?

Kinh kịch đó.

Quê cậu phải không, Jimmy

"X on Fire"

Người anh em, mấy giờ cậu bay?

Không đến kịp rồi.

Kẹt xe chết được.

Giáng sinh chết tiệt.

"Thượng sơn đả hổ"

"Đông Bắc Tàu Khựa năm 1946"

GIÀNH LẤY UY HỔ SƠN

Một năm sau khi người Nhật đầu hàng,

Tàu Khựa rơi vào nội chiến toàn diện.

Ở Đông Bắc,

bọn thổ phỉ nhân lúc chiến tranh, đục nước béo cò,

giết người, cướp của... nỗ lực bành trướng.

Nhân dân sống trong cảnh dầu sôi lửa bỏng.

Mùa đông năm đó,

đội trưởng bộ đội, số hiệu 203

dẫn một tiểu đội đến đàn áp,

hướng về sông Mẫu Đơn,

đợi lệnh của Tổng bộ giao xuống.

Cuối năm,

gió bắc gào thét, giao thông gián đoạn.

Tiểu đội trải qua gian khổ,

trở về quê hương của mình,

đồng tuyết Lâm Hải.

Ăn cơm thôi.

Sao loãng thế?

Đây là chút lương thực cuối cùng rồi.

Thủ trưởng

Chúng ta hành quân đến đây,

tổng số người dân bị thổ phỉ giết,

đã tính toán được...

Nói.

Ở Nam Cương: 250

Cố Bài: 90

- Dương Gia Câu: 120 - Nói tổng số đi.

Báo cáo hãy viết chi tiết.

Tổng số: 603

Hơn nữa,

chúng ta đi ngang Cốc Anh, không hề tiến vào,

nên không rõ tình hình.

Báo cáo 203

Địch đang đến kho cơ khí rồi.

Đi!

100m về hướng tây,

bên ngoài kho cơ khí có mười người,

mặc quân phục của chúng ta

nhưng không phải người bên ta.

Tình hình bên trong vẫn chưa rõ.

Sư phụ.

Hình như có mùi thịt nướng.

Số lượng không ít đâu.

Bên trong không chỉ có mười người thôi đâu.

Còn bao nhiêu đạn.

Bên lão Khúc là 52,

bên Thản Khắc và Chuyên Đầu có 120,

Mã Bảo Quân và Thiết Trụ Tử mỗi người 6 viên.

Là phía Thản Khắc.

Đối phương phát hiện chúng ta rồi.

Mấy anh em đằng kia

lấy lại tinh thần cho tao.

Đừng có lao bừa vào!

Người nhà mình cả lại không biết nhau.

Chúng tôi đều là anh em trên núi Uy Hổ.

Báo tên đi.

Thuộc bang nào?

Bao nhiêu người?

Người của Thôi Tam Gia sao?

Là người của tên thổ phỉ Tọa Sơn Điêu.

Hiện chỗ này bọn chúng chiếm cả rồi.

Tiên sư nhà nó chứ.

Làm ông giật mình!

Còn dọa tao nữa sao?

Đừng lằng nhằng nữa, có mỗi mình mày à?

Người ở đâu? Khai tên ra!

Họ Vương.

Làm cái gì hả?

Tôi tìm được không ít đồ tốt ở đây đâu.

Mấy vị đại ca, qua đây mà xem.

Mày rốt cuộc thuộc bang nào?

Tôi không thuộc bang nào cả,

chỉ là thợ săn thôi.

Đi săn?

Săn được gì rồi?

Phải đó... mày săn được gì rồi?

Rất nhiều đồ tốt,

mình tôi không thể mang hết.

Nhiều vậy sao?

Mấy vị đại ca nếu thích, cứ tự đến mà lấy.

Thằng này có đồng bọn.

Lựu đạn nổ rồi!

Xe tăng.

Bọn chúng có xe tăng.

Đừng ném lựu đạn nữa, chạy mau.

Bảo Quân.

Mẹ nó, hai thằng chạy thoát.

Bọn khốn này thật bỉ ổi,

mặc quân phục của chúng ta.

Người dân nhìn thấy còn tưởng là chúng ta chứ.

Mang lại lợi ích cho chúng,

lại còn bôi nhọ quân ta.

Vẫn còn chưa tới sông Mẫu Đơn

mà đã tiến vào địa bàn của Tọa Sơn Điêu rồi.

Bọn chúng có hơn nghìn người ngựa,

ta không thể khinh động. - Báo cáo 203

Đã thu được rất nhiều đạn dược của bọn thổ phỉ.

- Mọi người không sao chứ? - Không sao!

Cái thứ này liệu có ăn được không?

Có thứ gì ăn vậy?

Chuột nướng.

Anh Thản.

Cũng được đấy nhỉ.

Tổng cộng 50 hòm.

14,000 viên đạn, 500 lựu đạn.

Thật à? Tuyệt.

Lão Hồng à.

Lương thực còn bao nhiêu?

Hết sạch rồi.

Tối nay không còn gì để nấu nữa.

Hành khách xin chú ý!

Trạm tiếp theo là ga Tây Cáp Nhĩ Tân.

Những hành khách xuống tàu,

xin chuẩn bị sẵn sàng.

Trạm tiếp theo là ga Tây Cáp Nhĩ Tân.

Những hành khách xuống tàu,

xin chuẩn bị sẵn sàng.

- A lô! - A lô!

Jimmy!

Nghe nói cậu về nước rồi.

Tôi muốn về quê lấy ít đồ.

Chuyển phát nhanh không được sao?

Thế này cậu sẽ bị sa thải đó.

Tớ đã thông báo cho họ rồi.

Cậu trở về vì cô bạn gái phải không?

Không phải.

Thản Khắc!

203, có tàu hỏa.

203, tín hiệu của Bộ Tư lệnh!

Là người mình.

Từ đâu tới?

Thôn Thạch Môn.

Còn một người nữa.

Lão Dương!

Đây là đồng chí Dương Tử Vinh.

Chúng tôi trước đây từng là đồng đội.

Lão Dương, đây là thủ trưởng 203

Báo cáo 203

Quân khu Hợp Giang, ban chính trị

trinh sát Dương Tử Vinh

xin được báo cáo!

Trận bão tuyết lớn quá nên không đến được,

chỉ còn cách dùng tàu hỏa.

Đây là điều lệnh.

Vị này là y tá bệnh viện dã chiến,

đồng chí Bạch Như.

Bạch Như báo cáo thủ trưởng.

Gửi điện báo cho Tổng tham mưu xác thực.

Rõ!

Chúng tôi còn mang lương thực đến cho mọi người.

- Lương thực? - Ở đằng kia!

Tuyệt vời!

Mở cổng!

Tam gia đến!

Hạ xuống.

Không có lệnh của ta,

các ngươi dám xuống núi?

37 người đi

chỉ còn hai mạng chó trở về.

Chúng tôi gặp phải phục kích của giải phóng quân,

hơn nữa chúng còn có xe tăng.

Chúng có xe tăng đấy.

Tam gia.

Tam gia.

Có biết tao ngửi thấy gì không?

Chỉ một từ:

Không thành thật.

Tam gia, đấy là ba từ.

Câm mồm.

Lão Đại!

Hai ngày này dẫn theo vài anh em,

xuống núi xem có thật là GPQ hay không.

Đúng thế, Tam gia.

Chỉ dựa vào hai thằng chúng mày sao?

Cắn cho ta!

Thất ca!

Anh nói xem làm thế nào được như Tam gia?

Mày không được đâu.

Trên đời này thổ phỉ nhiều như thế,

nhưng Tọa Sơn Điêu chỉ có một thôi.

Đồng chí Bạch Như,

cô đã bắn súng bao giờ chưa?

Ý anh là gì, so tài cao thấp sao?

Không có, tôi chỉ tùy tiện hỏi thôi.

Sao vết bỏng trên chân anh lại băng thế này?

- Ai băng bó thế? - 203

Chân chúng tôi đều anh ấy băng cho.

Tên Dương này không giống trinh sát chút nào.

Nhí nha nhí nhố.

Ngày nào cũng pha trò thế này thì đánh giặc làm sao?

Báo cáo 203

BTL đã hồi âm.

Nói thế nào?

Dương thông thạo đia hình, có kinh nghiệm trinh sát.

Bạch Như, y tá,

đã trải qua rèn luyện cấp cứu ở chiến trường.

Hiện tại địa hình Đông Bắc hiểm ác, phức tạp,

biệt phái hai người đến viện trợ.

Có vấn đề gì,

tự mình khắc phục.

Lão Dương!

Hát thêm một bài đi!

Chuyện gì?

- Có thấy gì không? - Không thấy.

Chạy đi đâu, ra đây cho tao!

- Là một đứa trẻ. - Trẻ con à?

Ở trong thôn sao?

Mang nó về.

Vết thương nhiễm trùng rồi.

- Sao vết thương lại sâu thế. - Là súng bắn.

- Có thuốc tê? - Thuốc rất hiếm.

Không có.

Cậu bé, ráng chịu đựng.

Đừng cử động.

Giữ chặt!

Sắp xong rồi, chịu đựng thêm một chút.

Băng xong rồi, buông nó ra đi.

Ăn một tí đi.

- Anh Thản. - Anh Thản.

Anh làm gì vậy?

Nó mà chạy sẽ chết cóng mất.

Thằng nhóc tưởng ta là thổ phỉ.

Tôi Tam gia từ một tên giặc Nhật Lùn,

biết được kho đạn được bí mật.

Không người nào biết,

Trại Uy Hổ có bao nhiêu hỏa lực.

Tôi cho anh biết nhé chuyên viên Hầu,

bọn họ có 3,000 khẩu súng,

10 lựu pháo,

10 đại liên,

50 tiểu liên.

Tam gia

Quốc quân và GPQ đấu đá lẫn nhau.

Quốc quân muốn thu nạp chúng ta.

Lần "lội nước" này của ta cũng được phong quang đi.

Lão Tam cùng Nhật chống lại GPQ.

9 núi 18 đồi cùng thu thập.

Chỉ có hắn mới lãnh đạo được

lũ ô hợp này.

Chuyên viên Hầu, phải dựa vào tên này.

Tên thủ lĩnh khác là Hứa Đại Mã Bổng,

có tư cách làm lão đại sao?

Chuyên viên Hầu,

ông đại diện cho Chính phủ phong chức vụ.

Tổng tư lệnh tiền trạm Đông Bắc.

Có thể nói thế này,

ngoài Thôi Tam Gia,

không kẻ nào dám làm hết.

Ta thẳng thắn với nhau.

Nếu các người theo chúng tôi.

Lão đại Tọa Sơn Điêu,

tất nhiên thành TTL tiền trạm Đông Bắc.

Bản đồ tiền trạm,

chúng tôi nhất định sẽ hai tay dâng lên.

Nói hay lắm.

Tam gia sắp thành Tổng tư lệnh rồi.

Phải xem chuyên viên Hầu,

có muốn giao bản đồ tiền trạm cho ta không.

Bản đồ nào?

Bản đồ tiền trạm.

Chỉ một từ:

muốn có bản đồ đó, phải xem thực lực ta có đủ mạnh không.

Thôi Tam Gia,

xem ra thực sự có binh hùng tướng mạnh.

Bản đồ tiền trạm tuyệt đối không thể giao cho hắn.

Chuyên viên Hầu, ý ngày là...

Tọa Sơn Điêu một lòng muốn trở thành

Trương Tác Lâm thứ hai của Đông Bắc.

Nếu có được tấm bản đồ tiền trạm,

sau này nhất định là mối họa lớn.

Ý của chuyên viên là...

Bản đồ tiền trạm này

phải giao cho Hứa Đại của Nãi Đầu Sơn sao?

Thông minh đấy.

Để bọn họ tàn sát lẫn nhau,

ta ngọa sơn quan hổ đấu.

Hôm qua chúng ta mai phục bọn thổ phỉ núi Uy Hổ,

nhất định đã chọc giận Tọa Sơn Điêu.

Nếu chúng dẫn theo đại đội binh mã trả thù,

đánh nhau rồi thì sẽ hại tới người dân.

Trạm tiếp theo chính là khe Giáp Bì.

Ta phải tới trước bọn thổ phỉ,

sắp xếp cho người dân trong làng.

Hồng và Thản là dân địa phương.

Dùng thân phận dân làng,

đến khe Giáp Bì thám thính.

Dẫn theo Dương,

với cả... cả...

- Cả... - Bồ câu trắng.

Bồ câu trắng?

Mọi người đều gọi cô ấy như vậy.

Đồng chí Bạch Như ấy.

Dù sao hai người họ cũng không giống lính.

Cùng đi càng dễ che dấu thân phận.

Đừng gõ nữa!

Bên trong không có ai đâu.

Không có lương thực, chỉ có mạng này thôi.

Muốn chém muốn giết thì đến đây.

Không còn gì đâu.

Đưa cho họ hết đi.

Mẹ.

Mẹ.

Bác ơi.

Này đồng hương.

Đừng sợ

tụi tôi không phải thổ phỉ đâu.

Dũng Kỳ, là tôi đây.

Tôi và anh Thản về rồi đây.

- Hồng Ký. - Dũng Kỳ.

Anh Thản Khắc!

Giúp một tay

giúp bác ấy nằm xuống.

- Mẹ. - Để tôi xem sao.

Cô ấy là y tá.

Chính là đại phu đấy,

cô ấy là đại phu.

Hồng Nghĩa,

thím ấy bị sao vậy?

Đều là lỗi của tôi,

không tìm được gì cho mẹ ăn.

Nào.

Bác à...

Dũng Kỳ.

Khe Giáp Bì xảy ra chuyện gì?

Rốt cuộc là thế nào?

Sau bọn quỷ Nhật đầu hàng,

thổ phỉ trên núi tới chiếm khe.

Bọn tôi đánh với chúng,

càng đánh người càng ít đi.

Lương thực cũng bị cướp đi hết.

Sao chúng tôi tiếp tục được chứ?

Anh cậu và chị dâu,

cả người nhà anh Thản,

cũng đều...

Con à...

trong làng này

có tai mắt của bọn thổ phỉ.

Kẻ nào?

Chưa tra ra là ai.

Báo cáo 203

tất cả đội viên theo lệnh của anh

đã mặc thường phục

che dấu thân phận.

Báo cáo cho BTL.

ta đóng tại khe Giáp Bid chờ lệnh.

Thổ phỉ xuống núi rồi.

Cao Ba!

Thông báo toàn đội, nhanh chóng tập hợp.

Tình hình khe Giáp Bì vẫn chưa rõ ràng,

mọi người tiếp tục ẩn nấp,

âm thầm bảo vệ dân làng.

Không để kẻ địch phát hiện ra chúng ta.

Rõ!

Đại ca, không thấy động tĩnh gì cả.

Ngay cả vết xe tăng cũng không thấy.

- Nội gián đâu? - Đang ở trong làng.

Nói nó có động tĩnh lập tức báo ngay.

Quay về!

Dạ!

Phía bắc đồn gác có hai căn nhà gỗ nhỏ.

Phía sau Giáp Bì là sườn dốc,

thuận lợi cho thổ phỉ tấn công.

Thổ phỉ người đông,

ta phải lập nhiều tuyến phòng thủ, lấy yếu thắng mạnh.

Các anh từng nghe thấy loại pháo

làm từ đồ thô sơ của bên thiết giáp chưa?

Phi Lôi phải không? Tôi biết.

Cho thuốc nổ vào thùng xăng.

Uy lực vô cùng lớn.

Siêu Gia, cậu dẫn Bảo Quân và chiến sĩ nữa

tìm các phi xăng quanh đây,

đặt ở vị trí then chốt trong làng.

Nhớ rõ, đây là siêu vũ khí của ta.

Chuẩn bị ứng chiến.

Rõ!

Thứ này tốt lắm rồi,

anh không dễ dàng tìm được đâu.

Bị trói nên không ăn được à?

Anh có thể cởi trói cho em, nhưng...

không được đánh người nữa.

- Nó chạy rồi. - Quay lại.

Câm mồm.

Nghe không? Câm mồm.

Động đậy tao bắn.

Câm mồm lại.

Tam gia bảo anh ở đây thám thính GPQ.

- Làm gì có GPQ. - Đúng vậy!

Còn bảo chúng tôi tìm xe tăng nữa.

Phó quan Loan.

Không phải anh cùng chuyên viên Hầu đi rồi sao?

Sao lại một mình trở về gặp Tam gia?

Vì tấm bản đồ.

Bản đồ tiền trạm.

Chuyên viên bảo tôi đưa bản đồ cho Hứa Đại Mã Bổng.

Đưa cho hắn thì tôi chỉ truyền tin thôi,

chẳng được gì.

Nếu đưa cho Tam gia,

tiền của không phải bàn,

còn được địa vị cao trong bang.

- Anh nói xem phải không? - Phải đó!

Thằng ranh này. Mày dám cắn tao?

Tao nướng chín mày!

Binh nhất sư đoàn 2, chi đội 2, GPQ.

Cao Ba.

Nói!

GPQ đến đây làm gì?

Có bao nhiêu người?

Thằng nhóc này.

Cũng thật cứng miệng.

Được, cho mày nếm chút ngon ngọt mới chịu nói.

Nói!

Còn không nói nữa, cái chân này sẽ gãy ngay.

Cái xương sườn này mềm lắm đây.

Một phát thôi là gãy mấy cái liền.

Đừng bắn, ta có thể bàn bạc.

Yên tâm đi!

Tình báo cậu nghe được ở nhà gỗ,

tôi đã báo cáo cho 203

Chú ý nhé, tôi sắp quấn nẹp lại.

- Bồ câu trắng. - Dũng cảm lên, ra dang người lính chút nào.

Thấy thế nào?

- 203. - Đừng cử động.

Cứ nằm xuống.

Báo cáo 203

Sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào.

Em không ăn, anh cũng không ăn.

Thế này...

mỗi người một nửa.

Nói chị nghe, tên em là gì?

Nhà em ở đâu?

Thuyên Tử.

Tốt rồi.

Thuyên Tử họ Khương,

nhà ở Lâm dương, thôn Sam Lam.

Nửa năm trước, cha cậu bé Khương Phúc Chính bị phỉ đánh chết,

mẹ là Mã Thanh Liên thì mất tích.

Thuyên Tử một mình bôn ba khắp nơi, tìm người thân,

chịu không ít vất vả.

Mẹ Thuyên Tử có lẽ bị phỉ bắt đi.

Mong rằng cô ấy còn sống.

Mẹ con hai người có thể đoàn tụ.

Là cao lương, khắp nơi toàn cao lương.

Nhiều lương thực quá.

Hồng Nghĩa, làng chúng ta

có lương thực qua mùa đông rồi.

Tích trữ nhiều lương thực và đạn dược như vậy,

nhất định là nơi tiếp ứng của bọn phỉ

ở khe Giáp Bì.

Tôi vẫn không nhìn thấu tên Dương này.

Hắn đến đây làm gì?

BTL phái hắn nhất định có lý do riêng.

Để xem sao đã.

Trưởng quan,

tôi chỉ bán chút thuốc, đổi chút lương thực thôi mà.

Thật không đáng gì.

Không đáng sao, đánh người ta ra nông nỗi này?

Còn giả vờ cái gì?

Tôi tưởng hắn trộm đồ...

Nghe qua bản đồ tiền trạm chưa?

Chưa.

Cao Ba nói,

tên này muốn đem bản đồ tiền trạm bán cho Tọa Sơn Điêu.

Nhất định phải tìm ra tấm bản đồ này.

Đánh hắn một trận nên thân,

... vừa hay xả giận cho Cao Ba. - Đừng kích động.

Ta cần tin tình báo trên người hắn.

Để tôi thử xem.

Phó quan Loan.

Mày lừa gạt chuyên viên Hầu.

Hắn bảo mày mang đồ cho Hứa Đại Mã Bổng,

mày lại giao dịch với Tọa Sơn Điêu.

Hai bang còn thêm chuyên viên Hầu, mày muốn nuốt hết sao?

Hứa Đại sẽ để con chuột như mày lừa sao?

Cho mày biết,

hắn chắc cũng lừa cả Quốc quân, GPQ.

Hứa Đại đầu quân cho GPQ sao?

Anh làm tôi rối loạn quá.

Mấy cái tính toán nhỏ nhặt của mày lừa được ai chứ?

Nghe này, hắn bảo tao chuyển vài lời cho mày.

Bản đồ trên tay mày, mày chạy không thoát đâu.

Tọa Sơn Điêu cũng đừng hòng có được.

Hắn còn dặn dò,

đắp sẵn cho mày cái mộ ở khe Giáp Bì.

Người anh em,

quý tính đại danh là gì?

Khỏi quý tính đại danh.

Hổ Bưu.

Tên Dương này rốt cùng có lai lịch gì?

Hắn là lão Dương đến từ Sơn Đông.

Hổ đại đương gia,

tôi tên Loan Bình.

Mày bớt nói nhảm đi!

Lời tao đã truyền đạt rồi,

bây giờ tiễn mày lên đường.

Đợi đã, Hổ đại đương gia!

Giúp tôi một việc, nói với Hứa Đại Mã Bổng,

hiện giờ bản đồ đang trong tay tôi.

Tôi luôn mang nó bên người,

không hề muốn tìm Tọa Sơn Điêu.

Tất cả chỉ là hiểu nhầm.

Việc lớn như thế, sao tao lại không giúp chứ?

Giữ lại cái mạng cho mày,

xem sao rồi hẵng nói.

Bản đồ tiền trạm.

Lập tức báo cáo Bộ Tư lệnh.

- Vâng. - Đi mau.

Đợi một lát.

Lấy thêm một vốc này.

Hỡi bà con,

khe Giáp Bì năm nào, Nhật lùn cũng không sợ, chẳng lẽ lại sợ thổ phỉ chăng?

Chỉ cần chúng ta cầm súng lên,

thổ phỉ sẽ không dám đến nữa.

Đánh phỉ đâu dễ thế chứ?

Làng nào đánh phỉ

làng đó bị diệt ngay.

Bọn phỉ này không đụng vào được.

Sao lại không thể?

Trưởng thôn,

sao có thể đem những thứ vất vả lắm mới kiếm được

dâng lên cho bọn phỉ chứ?

Tôi bảo này anh lính, các anh đi rồi

chúng tôi ở Giáp Bì lại phải gặp tai ương thôi.

Mau thu dọn mấy thứ đồ chơi này đi.

Cầu xin các anh.

Chúng tôi quỳ xuống xin các anh,

cho chúng tôi một con đường sống.

Chúng tôi đánh không lại thổ phỉ đâu.

Đưa tôi súng!

Đưa tôi súng!

- Đưa tôi súng. - Nhóc con...

... cháu còn không cao bằng cây súng nữa. - Đưa tôi súng!

- Làm ồn gì chứ. - Đưa tôi... đưa cho tôi.

Đưa tôi súng, tôi muốn đánh phỉ,

... trả thù cho cha. Buông tay ra!

Báo thù là việc của người lớn,

em vẫn còn là đứa trẻ,

cứ ngoan ngoãn ở nhà đi.

Tôi không có nhà.

Em có nhà,

mọi người ở đây đều là người nhà của em.

Vì thế khi các anh đi đánh phỉ

em phải trông nhà thật tốt.

Các anh nhất định giúp em

tìm mẹ trở về.

Báo cáo, BTL đã biết chuyện bản đồ tiền trạm.

Bản đồ tiền trạm, chỉ rõ sự phân bổ của

hơn 10,000 quân tiền trạm Tây Bắc.

203, đây là điện trả lời.

Quân tiền trạm là lực lượng vũ trang

ẩn nấp trên các ngọn núi, trong thời kỳ kháng Nhật.

Nhật lùn dựa vào tình báo,

vẽ thành 3 tấm bản đồ quân sự.

Điều động bộ đội,

âm mưu khống chế bọn họ.

Sau khi Nhật lùn đầu hàng,

bọn này tiếp tục đóng quân trên núi,

tự mình định đoạt.

Hiện tại 3 tấm bản đồ rơi vào tay ai,

người đó có thể kêu gọi quân tiền trạm,

trở thành vua Đông Bắc.

Tấm thứ nhất của Tọa Sơn Điêu,

9 núi, 18 đồi,

13 bang.

Trạm kiểm soát, điểm liên lạc, tọa độ,

đều rõ ràng trên bản đồ.

Bản đồ tọa độ này,

ở trong tay Tam gia của chúng ta.

Tấm thứ hai là tấm bản đồ quân khí.

Khi Trương Tác Lâm xưng vương ở Đông Bắc,

trong rừng hoang núi sâu,

lập ra 2 kho quân khí,

trữ hơn 10,000 súng,

hàng trăm đại bác và vô số đạn dược.

1 trong 2 kho quân khí này,

chính là ở núi Uy Hổ.

Sau này bị Nhật lùn chiếm được.

Lúc này rơi vào tay của Tọa Sơn Điêu.

Không ngờ được múi Uy Hổ lại là kho vũ khí.

Bản đồ thứ ba là gì?

Tấm thứ ba là của Trương Đại soái...

Là bản đồ nơi Trương Đại soái cất giữ tiền bạc của cải.

- Tam gia. - Tam gia.

Nghe đâu chỉ vàng thôi cũng đã 80,000 cân.

80,000 cân, 40 tấn sao?

Các anh em!

có 80,000 cân vàng này,

bọn Nhật lùn, Nga Xô có bao nhiêu đạn dược

chúng ta mua bấy nhiêu.

Thống lĩnh sông Mẫu Đơn,

nắm lấy Đông Bắc.

Bước tiếp theo,

chỉ một từ:

nắm lấy bản đồ vàng.

Loan Bình nhất định không biết,

giá trị của tấm bản đồ này.

Bằng không sẽ không giao cho Tọa Sơn Điêu.

Vì việc này lũ phỉ sẽ chiến lẫn nhau,

sợ rằng người dân ở 9 núi, 18 đồi

lại gặp phải tai ương rồi.

Tiên hạ thủ vi cường,

tiêu diệt Tọa Sơn Điêu,

sau đó diệt trừ Hứa Đại Mã Bổng.

Ta đánh ra sao? Uy Hổ có hơn 1,000 tên.

Chiến sự lúc gấp rút,

bộ đội chủ lực thiếu người vô cùng

không thể chi viện cho ta.

Tôi có ý kiến thế này.

Phỉ có thể giả dạng ta,

ta cũng có thể phái người giả dạng phỉ,

tiến vào núi Uy Hổ.

Tìm ra điểm yếu của núi Uy Hổ

lấy đó làm điểm đột phá của tiểu đội chúng ta.

Đến lúc đó, trong ứng ngoài hợp,

một đòn diệt Tọa Sơn Điêu.

Sao anh có thể khiến bọn phỉ tin tưởng?

Tôi là lính trinh sát địch,

đã từng gia nhập bang của Hứa Đại Mã Bổng, nằm vùng hơn năm nay.

Tôi khá quen thuộc với tình hình bọn thổ phỉ.

Tôi muốn nhận nhiệm vụ lần này.

Đội trưởng!

Không chấp nhận.

Vậy kế hoạch của anh là gì?

Cách thứ nhất: sơ tán dân làng

chạy được bao xa thì chạy.

Cách khác: trang bị vũ khí cho dân làng,

đợi viện trợ đến.

Đều quá bị động.

Hơn nữa, thời gian không còn nhiều.

Có thể thấy tuyết sắp phủ kín núi rồi.

203, xin anh xem xét kế hoạch của tôi.

Ở đây không phải chỉ cần anh nói là xong.

Vậy được!

Tôi rời đội.

Dương Tử Vinh!

Tôi đã lường trước việc anh sẽ làm vậy.

Được!

Theo ý anh!

Làm trái lệnh,

tự ý hành động, vô tổ chức, vô kỷ luật.

Anh đã chấp nhận cho tôi rời đội.

Giờ tôi không thuộc sự chỉ huy của anh.

Tôi biết anh có thói quen làm việc một mình,

nhưng lần này không giống như vậy.

Chỉ cần xuất hiện 1 lỗi nhỏ,

là sẽ mất tất cả.

Anh đã nghĩ đến chưa?

Anh không tin tôi.

Gặp Tọa Sơn Điêu, anh không thể đi tay không.

Đây là bản đồ tiền trạm của Loan Bình.

- Bản đồ thật à? - Đồ giả Tọa Sơn Điêu sẽ tin sao?

Tôi đã sao gửi cho BTL.

Còn nữa,

dựa theo lời khai của Loan Bình,

đã vẽ bản đồ đường ra lối vào Uy Hổ.

Trưởng Thoái.

Có mặt.

Dương Tử Vinh!

Anh là người của đội tiễu trừ thổ phỉ,

chỉ được phép thành công,

đừng khiến chúng tôi thất vọng.

Lên núi cùng Dương,

báo cáo tin tức cho tôi. - Rõ!

Trưởng Thoái, ta chia tay tại đây.

Được.

Vượt qua ngọn núi này,

chính là địa bàn núi Uy Hổ.

Từ đây,

xuống đoạn dốc này 4, 5 dặm,

chính là thôn Lưu Gia.

Anh ở đó ẩn nấp.

Đến lúc thích hợp, theo dự định

hẹn gặp nhau ở đây.

Được.

Còn nữa lão Dương,

có tin tức thì để dưới lớp vỏ cây này.

Mỗi ngày tôi sẽ đến đây kiểm tra 1 lần.

Lão Dương!

Vào Uy Hổ nhất định phải cẩn thận đấy!

Trưởng Thoái,

anh biết sao 203 đổi ý không?

Có lẽ anh ấy sớm đã nghĩ kỹ rồi,

chỉ là đợi quyết định của anh thôi.

Bảo trọng.

Nhớ kỹ tảng đá này!

Tôi sẽ cố gắng hết sức tiếp cận Tọa Sơn Điêu,

nắm thật nhiều tình hình để kịp thời báo cáo.

Nếu 10 ngày sau vẫn không có động tĩnh,

nhiệm vụ có thể đã thất bại, tôi đã chết.

Nhớ rõ, lũ phỉ vô cùng xảo quyệt.

Phòng bị chúng tấn công bất ngờ,

toàn lực bảo vệ dân chúng Giáp Bì,

bảo vệ Thuyên Tử.

Dương Tử Vinh.

Mày là ai?

Nghĩ cái gì thì đến cái đấy.

Muốn uống sữa sao?

Mẹ đến rồi.

Muốn người nhà của mẹ sao?

Chú của đứa nhỏ, đến rồi.

Mày là ai?

Tôi là tôi.

Bỏ súng xuống.

Không được bóp cò.

Vác hổ, dắt ngựa về.

Mở cổng!

Dắt vào đây.

"Trời cao Tây Bắc một đám mây"

"Quạ đen rơi lạc đám phượng hoàng"

"Khắp nơi đều xứng bậc anh hùng"

"Ai đấng quân vương kẻ nào thần?"

Khai tên họ!

Họ Hổ!

Ông chủ Hổ,

ở bang phỉ nào?

Bang của Hứa đại đương gia.

Quan coi ngựa, phó quan Hồ Bưu.

Tại sao lại xông vào cửa núi?

Không gặp được chủ tôi sẽ không nói.

Các vị lão đại,

vừa đến sơn môn, xin hãy bỏ qua.

"To gan, dám trêu tổ tông ngươi!"

"Thế thì tôi nhảy sông chết chìm!"

Làm gì vậy hả?

Tôi thuộc núi của Hứa đại đương gia.

Sao mặt lại đỏ?

Tinh thần phấn chấn.

Sao lại vàng rồi?

Lớp sáp chống lạnh.

Nói như vậy,

mày là người của Lữ trưởng Hứa sao?

Mày dùng thân phận gì để lên núi?

Nãi Đầu Sơn Hứa Đại Mã Bổng có 1 kẻ trông coi ngựa tên Hổ Bưu.

Người này rất ít khi xuất hiện,

không ai biết hắn cả.

Tôi có thể mượn thân phận của hắn lên núi.

Hứa Đại Mã Bổng và Tọa Sơn Điêu không đội trời chung.

Anh làm vậy không phải tự tìm đường chết sao?

Chính vì điểm này,

Tọa Sơn Điêu mới không kiểm tra.

Hổ Bưu, kẻ giữ ngựa của Hứa Đại Mã Bổng,

bái kiến Tam gia.

Mày...

quen biết với lữ trưởng Hứa khi nào?

Lúc ông ấy là thứ trưởng cảnh sát.

Nghe nói lão Hứa có vài món yêu thích.

Hai thứ bảo bối.

- Là hai thứ nào? - Bảo mã, kiếm sắc.

- Ngựa nào? - Huyền Mao Thanh Tông.

- Kiếm nào? - Kiếm chỉ huy Nhật lùn.

- Ai tặng? - Quân đội Nhật lùn.

- Ở đâu? - Lầu Ngũ Hà, sông Mẫu Đơn.

Hồ lão đệ!

Hứa gia đối xử với cậu không tệ,

sao cậu lại phản hắn?

Nếu Hổ Bưu này là loại tiểu nhân phản chủ đó,

thì ngài cứ giết tôi đi.

Đều do tên liên lạc họ Loan,

trộm bản đồ tiền trạm của Hứa đại đương gia.

Lại còn đổ tội cho tôi.

Tam gia, trước tiên hãy cho tôi chút rượu.

Tôi không dễ gì bắt được hắn,

bảo hắn giao ra tấm bản đồ đó,

rồi cùng tôi trở về.

Trước mặt Hứa đại đương gia,

giải thích mọi chuyện rõ ràng.

Ngài đoán xem hắn nói gì?

Hắn nói, quay về chỉ có nước chết.

Không bằng mang bản đồ đó đưa cho bọn GPQ.

Nói thế nào cũng được làm doanh trưởng, đoàn trưởng.

Tôi trước tiên giả vờ đáp ứng.

Sau khi hắn ngủ say,

tôi trộm tấm bản đồ.

Tôi vốn định mang bản đồ trở lại Nãi Đầu Sơn,

đưa cho Hứa Đại Mã Bổng và giải thích mọi việc.

Nhưng câu nói của tên họ Loan kia, làm tôi thức tỉnh.

Quay về chỉ có nước chết.

Ở một vùng sông Mẫu Đơn này,

Thôi Tam gia là người mà tôi đây kính trọng nhất.

Đã làm thì làm đâu ra đó.

Nhân lúc tuyết lớn, chạy một hơi

tới núi Uy Hổ,

nhờ bang của Thôi Tam gia.

Nói láo!

Láo toét!

Mày nghĩ tao là heo à?

Dùng cách này lôi kéo tao.

Người anh em, tôi hiểu luật lệ.

Không có quà, sao có thể gia nhập.

Tam gia!

Bản đồ tiền trạm sông Mẫu Đơn.

Hổ Bưu.

Hiếu kính Tam gia.

- Có tin của Dưowng chưa? - Vẫn chưa.

203, để tôi thay ca cho,

anh nghỉ trước đi.

Đội trưởng!

Anh không đói, em uống đi.

Em theo anh làm gì?

Chị Bồ câu trắng nói đây là nhiệm vụ,

anh không uống coi như em thất bại.

Chị ấy còn nói,

uống rồi bảo đảm buổi tối đội trưởng sẽ không ngủ được.

Hai người bọn em móc tay thề với nhau.

Được, anh uống.

Về đi!

Thuyên Tử, lại đây.

Tới em rồi.

Nói em biết.

Còn cựa quậy lung tung, anh cắt tóc em nham nhở như chó ghẻ đấy!

Tam gia nói,

Hồ Bưu lập công lớn,

phong làm hộ pháp thứ chín của Uy Hổ Sơn,

Đại tá, lữ phó an ninh Tân Tuy Đồ Giai (tên 4 vùng Đông Bắc Tàu Khựa)

Chúc mừng Cửu gia nhậm chức.

Lão đại,

lão Cửu còn biết hát cả Nhị Nhân Chuyển.

Đừng sửa nữa!

Không thấy ông nội mày về rồi sao?

Mấy con chó này,

là do tôi nuôi.

Phòng anh ở gần phòng tôi,

cứ đến chơi tự nhiên nhé.

Không phải chuyện của mày.

Đi đi!

Phu nhân Tam gia

không thể đụng vào.

Phu nhân, cho lão Cửu này con đường sống đi.

Cút!

Lão Thất,

anh cũng đi đi.

Lão Cửu, cẩn thận.

Lão Thất, lần này lão Cửu tiêu rồi.

Tam gia!

Đi đi.

Lão Cửu,

uống nhiều quá.

Phu nhân,

sao lại đến đây?

Đừng gọi em là phu nhân,

nghe già quá,

gọi em là Thanh Liên được rồi.

Thuyên Tử họ Khương,

nhà ở Lâm Dương, thôn Sam Lam.

Mẹ là Mã Thanh Liên, mất tích rồi.

Lão Cửu, sao anh lại trốn?

Phu nhân, người đến sơn trại cũng hơn nửa năm rồi nhỉ?

Đừng gấp, lão Cửu?

Ta không được làm loạn bổn phận.

Phu nhân,

lão Cửu rót cho phu nhân chén trà,

châm cho phu nhân điếu thuốc.

Lão Cửu!

Anh là ai?

Sao anh biết...

Thuyên Tử vẫn khỏe,

đã có người chăm sóc nó.

Mỗi ngày nó đều rất nhớ mẹ.

Đại ca phái phu nhân đến đây, thăm lão Cửu hả?

Dẫn tôi đi gặp thằng bé.

Lúc này chưa thích hợp.

Sau này hẵng nói.

Lão Cửu cảm kích vô cùng.

Sau này mong phu nhân nói vài lời tốt với đương gia.

Không dám!

Lão Cửu!

- Không sao chứ? - Cảm ơn đã nhắc nhở,

cứu tôi một mạng rồi.

Đều là anh em một nhà.

Bây giờ anh vẫn còn sống.

Đúng là đồ "vô dụng"!

Anh có biết, bao nhiêu anh em bị bà ta hại chết rồi không?

Anh làm thế nào vậy?

Ra ngoài đi dạo nào.

Lão Cửu,

hỏa lực của Uy Hổ chúng ta,

lấp đầy 5 ngọn núi, 9 lô cốt,

bất khả xâm phạm, anh biết không?

Vậy nhanh đưa tôi đi mở rộng tầm mắt.

Có thấy không,

đó chính là cái đầu hổ,

đá phong thủy

"Bá vương cái đỉnh".

Có người từng tính,

đó là ngai vàng xưng bá của Tam gia.

Phía bắc của Đá Vua này,

xem ra không có gì cần phòng thủ cả.

Phía Đông của vách núi, có hỏa lực bố trí ngầm,

phía Bắc có sơ sài quá không?

Phòng cái gì chứ?

Đỉnh Ưng Chủy ở phía bắc như đèn trời.

Lão Cửu, anh xem,

ở giữa còn có "đường lên trời".

Làm gì có kẻ nào trèo lên được?

Chỉ có thiên binh mới lên được thôi.

Tam gia,

tên Hổ Bưu này không qua kiểm tra mà đã vào bang,

e rằng có điều không thỏa.

Năm đó bọn Nhật rút quân,

đoàn quân 2,000 người,

bị 8 anh em chúng ta đánh bại.

Dựa vào cái gì chứ?

Tam gia mưu cao kế sâu.

Dùng kế nội gián.

Vì vậy,

ta hận bọn nội gián nhất.

Lão Cửu!

Đừng sủa nữa, người mình cả!

- Đi đâu vậy? - Đái.

Tôi cũng vậy.

Lão Bát, người đâu phải chó,

ta không thể coi họ như chó được.

Có gì sai à?

Tôi có làm đau chúng đâu,

ngày ngày đều cho ăn uống,

tụi nó thích lắm.

Không thể cứ bắt nạt người khác mà sống được.

Làm người phải được coi trọng,

hoặc có được cuộc sống yên ổn.

Sống yên ổn?

Sống yên ổn là cái gì?

Anh em, đánh cho tôi!

Đánh GPQ!

Bọn GPQ lại đánh lên đây rồi.

Lão Cửu! Lấy súng, giết GPQ.

Đi!

Bố tiên sư,

nhìn phải đến 1 tiểu đội.

Lão Cửu, nhìn kìa.

Mẹ nó, bắn chuẩn vào cho tao.

Bắn súng kiểu gì thế?

Mù à?

Lão Cửu, đã nghiền quá.

Không dám bắn à?

Thằng khốn này.

Lão Cửu!

Anh em!

Chiến đấu, giết hết GPQ cho tôi!

Lão Cửu "vô dụng".

Trông nom nó kỹ vào nhé.

Nhị ca!

Dừng lại!

Lão Cửu,

Mau dừng lại.

Mau ngừng bắn!

Thằng khốn này!

Ngừng bắn!

Dừng lại!

Lão Cửu, ta diễn tập thôi.

Diễn tập đó!

Đều là anh em hết!

Anh em mình đó.

Mẹ nó!

Đùa kiểu gì thế?

Diễn tập?

Bao nhiêu anh em chết như thế.

Nhị ca!

Đã như vậy...

thì giao anh em cho tôi,

tôi dắt họ xuống núi,

rèn luyện bắn súng, cướp của.

Tam gia, ngài nghĩ thế nào?

Báo cho lão Ngũ,

nếu Hổ Bưu giở trò gì,

thì mang xác hắn về.

Được!

- Lão Ngũ. anh dẫn đường. - Được.

Anh em,

nghe lệnh của tôi,

xuống núi, cướp của.

Đây chính là chủ ý kiểm tra Hổ Bưu ngu dốt của mày.

Ít nhất cũng chứng minh Hổ Bưu này,

không phải gián điệp của GPQ.

Chỉ một từ,

sao mày không xuống đó, cho hắn một phát tan xác luôn?

Các anh em,

ai đến được dốc núi phía trước đầu tiên.

Người đầu tiên được 5 đồng đại dương.

Người thứ hai được 3 đồng đại dương.

Người thứ 3 được 1 đồng đại dương.

Xông lên!

Lão Bát,

tôi nhớ,

ở đây hình như có một cánh rừng nhỏ,

bị chặt từ khi nào vậy?

Vậy sao?

Chắc là chặt để đun,

tuyết lớn phủ kín núi,

ta phải chuẩn bị đầy đủ củi lửa.

Những cây trên núi Tam gia không cho đụng vào.

Nhất định là mấy thằng ranh xuống đây chặt rồi.

Khôn đấy, học được mấy mánh rồi.

Tiên sư nó!

Bụng đâu quá.

Mọi người ở đây chờ chút,

tôi tìm nơi giải quyết.

Bụng tôi cũng đau nữa.

Này đợi tôi, tôi đi nữa.

Định làm gì không biết?

Theo tôi.

Tôi bảo này...

ị mà cũng đến nhìn sao?

Thật mới mẻ!

Mày có ị không?

Có thì đi đi.

Đừng có đứng đấy nhìn.

Không ị thì lượn đi.

Tao nói mày đấy.

Thằng ngu!

- Tiên sư nhà mày! - Lượn xa tí được không?

- Đừng đụng vào nó. - Mày đứng đây tao ị thế nào được?

Ị mà cũng phải bắn súng nữa.

Lão Ngũ, vụ ị này có tính là giở trò không?

Tính xử lão Bát luôn sao?

Hắn cũng đang ị đấy.

Lão Bát,

có mang giấy không?

Lấy đỡ cái này đi.

Không quen dùng cái đó đâu.

Thôi đi, tôi tự có cách.

Hai thằng mày tính làm gì hả?

Thích dòm mông ông từ khi nào vây?

Có gì hay à?

Sau này 2 đứa đừng có đi ị nhá!

Bọn mày mà ị,

là tao bắn cho mông nở hoa luôn.

Im mẹ mồm mày đi.

- Nói nữa là tao xéo đấy. - Mày nói gì?

Cãi nhau gì thế?

Bưu à, thật là đã quá.

Lão Cửu, chúng nó muốn dòm mông tôi.

Ai thích cái mông của mày?

Cái thằng chết tiệt này!

Ngày càng chẳng biết lớn bé gì sất.

Đều là anh em với nhau.

Đi thôi!

Dương đề nghị ta

leo lên từ phía bắc núi Uy Hổ.

tập kích trại vào ban đêm.

Từ bản đồ thấy được,

phía bắc trại Uy Hổ,

đối diện chính là đỉnh Ưng Chủy.

Ai đã qua đỉnh Ưng Chủy rồi?

Có nghe nhưng chưa đi bao giờ.

Em đi rồi, em dẫn đường cho các anh.

Em lên đỉnh Ưng Chủy rồi à?

Khi cha còn sống hay dẫn em lên đó.

Em biết phải đi như thế nào.

Đều là vách đá dựng đứng, liệu có được không?

Lão Dương kiến nghị như vậy,

anh ấy chắc đã biết.

Tôi chắc là có cách lên đó.

Thuyên Tử, ta đi.

Chuẩn bị ít đồ trượt tuyết.

- Em biết trượt tuyết không? - Ai mà không biết chứ?

Tốt lắm!

Đi thôi!

Siêu Gia, cậu dẫn theo 5 người.

Theo Thuyên Tử đến đỉnh Ưng Chủy thám thính tình hình.

Rõ!

Mẹ của Thuyên Tử, Thanh Liên,

đang ở Uy Hổ, vẫn ổn.

Đừng nói cho Thuyên Tử.

Nhớ rõ, không để cho nó biết.

Thuyên Tử, nhớ theo anh đấy.

- Đừng để bị bỏ rơi phía sau. - Sợ các anh bắt không kịp em đó.

Tiểu Thuyên Tử,

lại gần đây, đừng để bị lạc.

Lại đây.

Thuyên Tử, chậm lại.

Đuổi theo nó.

Đừng để nó biến mất.

Lợi hại đấy Thuyên Tử.

Em trượt nhanh đấy.

Xem ra bọn anh phải gọi em là sư phụ rồi.

Ý anh là gì?

Là dạy bọn anh trượt tuyết.

Vấn đề gì, nhỏ như con thỏ.

Kia là Ưng Chủy.

Chia nhau ra dò xét.

Đi!

Lão Dương bảo đối diện đỉnh Ưng Chủy,

chính là bắc núi Uy Hổ.

Nhưng dốc núi này hiểm quá!

Thế nào rồi?

Cậu khoe khoang rằng,

không gì khiến cậu dừng lại cơ mà.

Sợ rồi à?

Có cách rồi.

Tam gia hát hay lắm.

Thuyên Tử ở đâu?

Đưa tôi đi gặp nó.

Anh nghe tôi nói,

trong áo khoác của Tọa Sơn Điêu, tôi tìm được vật này.

Đây là bản đồ lối đi bí mật của núi Uy Hổ.

Có nó ta có thể chạy thoát.

Nếu bị Tọa Sơn Điêu phát hiện,

không ai thoát được đâu.

Nghe đây!

Trả bản đồ về chỗ cũ ngay.

Cô nên biết,

Uy Hổ không phải nơi muốn chạy là thoát đâu.

Ta đi ngay,

khi hắn phát hiện, ta đã rời khỏi Uy Hổ rồi.

Bây giờ tôi không thể rời khỏi núi Uy Hổ.

Nếu anh không định dẫn tôi bỏ trốn,

còn nhắc đến Thuyên Tử làm gì?

Anh rốt cuộc là ai?

Phu nhân uống say rồi.

Tôi chính là lão Cửu của núi Uy Hổ.

Đừng nói nhảm với tôi.

Nếu tôi chết rồi,

anh không trốn tránh liên quan được đâu.

Hai người...

muốn trốn tránh liên quan gì thế?

Là Cửu gia

có đi thì báo một tiếng chứ.

Ra đây! Giơ tay lên.

Lát nữa, cứ đổ riệt bản đồ trên người hắn.

Đứng yên đó!

Dùng tay trái của mày

đưa súng cho tao.

Ai bắn hả?

Tam gia, là tôi.

Tôi thấy phu nhân có tư tình với lão Cửu.

Vì vậy tôi bắn súng báo tin cho ngài.

Thật không?

Tam gia,

lão Cửu không hổ thẹn với lòng.

Treo hắn lên!

Trói nó lại.

Lát nữa, cứ đổ riệt bản đồ trên người hắn.

Là nó!

Em thấy nó lẻn vào phòng Tam gia trộm đồ,

mới gọi lão Cửu giúp em bắt nó.

Không ngờ nó cắn ngược trở lại,

vừa ăn cướp vừa la làng.

Cô...

Tam gia!

Không có đâu, tôi xin thề.

Nói!

Tam gia, tôi thật sự không làm vậy.

Tôi giúp ngài giám sát phu nhân,

xem xem bà ấy có làm gì lỗi với ngài không?

Thế thì làm mày phí công rồi.

Lão Tam, trong chuyện này nhất định có hiểu lầm.

Có hay không?

Lục soát là biết ngay thôi.

Tam gia, nếu tôi làm chuyện có lỗi với ngài,

tôi sẽ tự bắn mình.

Lục soát.

Cái này...

Cái này thật... không phải của tôi.

Lấy tay trái của nmayf đưa súng cho tao.

Tam gia, thật sự không phải của tôi.

- Tôi bị oan. - Dĩ nhiên không phải là của mày.

Là của tao!

Tam gia, tôi bị oan.

Lão đại,

người này do cậu dẫn đến.

Nói tôi biết...

nên làm thế nào?

Lão đại!

Đừng mà, lão đại!

Tam gia!

Kiếp sau gặp lại.

Ôi chà.

Bắn hụt rồi!

Tam gia,

tôi là người bảo đảm cho lão Tứ,

theo lý cũng phải chịu tội.

Đi đi!

Thôi bỏ đi!

Cậu thiếu tôi một mạng,

sau này có cơ hội hãy trả.

Tam gia!

Tam gia!

Đội ơn, Tam gia!

Tam gia!

Lão Cửu thì sao?

- Gì đấy? - Lại nào.

Sao đấy?

Nào! Đừng động vào!

- Xoa bài đi! - Đừng đổ lỗi cho tao.

- Thằng khốn, đầu tại mày cả. - Tại tao à?

Cả đêm nay chưa thắng được ván nào.

Mày đánh bài cái quái gì vậy?

Lượt tao.

Hổ rồi! Thanh nhất sắc, 148 điểm!

- Tiền đây, chúng mày chung tiền cho tao. - Thanh nhất sắc sao?

Đưa tiền! Đưa tiền!

- Cho tao mượn tiền! - Không!

Lục gia, không được đâu.

Lục gia, không được đâu.

Thằng ranh này, nghe cho rõ đây.

Tao mượn tiền mày là xem trọng mày rồi. Biết không hả?

Sao nào, thua không chịu được à?

Không chịu được thì đừng có chơi.

Chơi đủ rồi đấy.

Tên nội gián trong thôn vẫn còn chưa báo tin.

Tam gia!

Lão đại,

tai mắt mà cậu phái đi,

nếu không phải đang sống thảnh thơi,

thì cũng bị bọn GPQ xử rồi.

Ngày mai dẫn theo lão Ngu, lão Lục,

và 300 anh em nữa xuống núi.

Nếu thật sự có GPQ,

thì cứ xem như vận động cho giãn gân cốt.

Tranh thủ trước khi tuyết phủ kín núi,

săn vài con dê về để mừng năm mới.

Vâng thưa Tam gia!

Phỉ xuống núi!

Phỉ xuống núi!

Bao nhiêu tên? Còn bao xa?

Trên 200 tên,

còn cách thôn hơn 2 dặm.

Anh Thản!

Lệnh các tổ chuẩn bị chiến đấu.

- Lập ra ba tuyến phòng thủ. - Rõ!

- Lôi Hà! - Có!

Phi Lôi thế nào?

Có thể nổ bất cứ lúc nào.

Cao Ba, báo Dũng Kỳ,

tập họp dân làng lại.

- Canh gác Loan Bình! - Rõ!

Tất cả nghe rõ đây,

vừa đánh vừa di chuyển,

khiến địch không đoán được con số của ta.

A di đa Phật, trời cao phù hộ độ trì!

Bà đừng có lẩm bẩm nữa.

Có cầu thần khấn phật cũng không ích lợi gì đâu.

Một lát kéo bọn phỉ đến đây,

mọi người đều chết.

Thuyên Tử, đừng sợ.

Lần trước cũng trốn trong căn nhà thế này,

tất cả đều chết hết.

Đều chết sao?

Tôi không muốn chết.

- Tôi muốn về nhà. - Đừng làm ồn nữa.

Đừng sợ, lần này không giống,

lần này đã có chúng tôi.

Bắn!

Bắn!

Khốn kiếp thật,

chúng có đại bác.

Nhất định là chủ lực của GPQ.

Theo tao!

Câm mồm lại!

Đồ chó!

Muốn bọn nó đến cứu mày sao?

Nằm mơ đi.

Câm mồm!

Nạp đạn!

Thuyên Tử, không sao đâu!

Thuyên Tử.

Thuyên Tử!

Tiểu Thuyên Tử.

Tôn Đạt Đức!

Mau rời khỏi mái nhà.

Tiên sư nhà nó!

Tiên sư nhà nó!

Lão đại!

Có người bắn súng từ đỉnh tháp đằng kia.

- Mang súng lại đây! - Có.

Để em qua xem sao.

Thuyên Tử.

Ngồi yên đây!

Thuyên Tử chạy rồi, cho tôi ra ngoài.

Được!

Cẩn thận!

Chuẩn bị!

Đợi đã.

Phía trước 30m là ai vậy?

Bọn họ đang trong tầm bắn của ta.

Là trưởng thôn.

Chạy mau.

Chạy đi.

- Hồng Nghĩa! - Có!

Phía tây thôn thất thủ rồi!

Các cậu tiếp tục cầm cự.

Rõ!

Thuyên Tử!

Hết đạn rồi, mau đi lấy đi.

Rõ!

Tiểu Thuyên Tử!

Ở yên đó, đừng di chuyển.

Cố lên!

Tiếp đạn cho anh Thản.

Tiếp đạn cho anh Thản.

Thuyên Tử!

Chuyên Đầu!

Chuyên Đầu!

Chuyên Đầu!

Ảnh nói tiếp đạn cho Thần Khắc.

Thuyên Tử!

Thuyên Tử!

Đọ xem ai bắn chuẩn hơn không?

Để tôi thu hút sự chú ý của bọn chúng,

Cấm động đậy! Tao bắn tan xác bây giờ!

Thuyên Tử!

Hòm đạn.

Lão Lục!

Lão đại!

Lão Lục!

Lão Ngũ đâu?

Không thấy nó.

Chắc nó toi rồi.

Đừng do dự nữa, lão Đại!

Ta mau chạy thôi.

Rút!

Chuyên Đầu...

Những người còn lại đâu?

Chùy Tử, Tiểu Lượng,

Lương Tử, Cương Uyển,

đều bị thương.

Và còn...

203!

Đội trưởng!

Đều là lỗi của tôi.

Tôi thật vô dụng.

Tôi để cho con chó Loan Bình đó

chạy mất rồi!

Trường Thoái, mau đi truy bắt.

Bắt ai?

Loan Bình.

Không tìm thấy Loan Bình.

Dương Tử Vinh gặp nguy rồi.

Lão Cửu, mày nhìn xem,

bạn cũ của mày đến này.

Là Loan lão đệ đấy à?

Lão đệ đến Uy Hổ lúc nào đấy?

Là mày à?

Là tôi đây.

Hổ Bưu!

Sao rồi người anh em?

Tháng trước anh em ta còn ở khe Giáp Bì,

anh còn phân vân không biết theo ai?

Anh còn nhất quyết kéo tôi theo GPQ.

Mới có vài ngày,

đã mặc quân phục GPQ thật rồi.

Đã được làm đoàn trưởng, hay doanh trưởng gì chưa?

Hổ Bưu!

Các người đều bị lừa rồi.

Tam gia!

Nó là gián điệp của GPQ.

Mày nói gì đấy hả?

Mày nói lão Cửu Hổ Bưu của bọn ta,

là gián điệp của GPQ sao?

Loan lão đệ!

Mấy lời của anh thật độc địa,

anh nói tôi là gián điệp của GPQ?

Đừng quên là lúc đầu chính anh kéo tôi tới chỗ GPQ.

Giờ lại mang bô đổ hết lên đầu tôi. Anh vu oan quá đấy!

Anh muốn mượn dao của Tam gia, để giết tôi sao?

- Mày nói dối. - GPQ phái mày đến?

Tam gia, các vị đại ca,

hôm nay để tên khốn này nói rõ mọi chuyện.

Sao hắn lại biết tôi là gián điệp của GPQ?

Cũng như sao hắn lại quen gián điệp như tôi chứ?

Ở khe Giáp Bì mày giết anh em của tao,

còn cướp đồ của tao.

Tam gia, áo lông thú nó đang mặc,

chính là lễ vật tôi muốn hiếu kính ngài.

Này họ Loan kia!

Nói như thế anh bị GPQ bắt,

sao chúng lại thả anh sớm thế?

Sao anh lại mặc quân phục GPQ quay về đây?

Liệu có phải bọn GPQ phái anh tới Uy Hổ không?

Tôi mặc cái này chỉ để lẩn trốn thôi,

trốn tránh tai mắt của GPQ.

Tam gia!

Mày nói GPQ dưới núi có bao nhiêu thằng?

20, à không.

30 thằng.

Thằng khốn nói linh tinh!

30 thằng mà có hẳn pháo sao?

Từ khi nào khe Giáp Bì có pháo hả?

Tam gia!

Tôi thấy ít nhất phải có 1 tiểu đoàn ở đấy.

Nếu không sao ta chết nhiều như thế chứ?

Tam gia, chúng chỉ có 30 thằng thôi.

Nói như vậy...

30 thằng GPQ

đánh cho 300 người ngựa Uy Hổ

còn lại không tới 50

lại còn giết luôn lão Ngũ nữa.

Mẹ kiếp!

Thằng khốn họ Loan kia, mày đột nhiên xuất hiện chắc chắn là có vấn đề.

Nói rõ ra cho ông không ông bắn mày chết.

Nói đi!

Các vị đại ca,

hôm nay

mọi câu tôi nói đều là sự thật.

Tôi có thể thề với trời.

Tam gia!

Tam gia,

để tôi trị tội thằng khốn này dâng lên ngài.

Thù này nếu không trả, tôi không còn là người nữa.

Hôm nay, tại núi Uy Hổ,

có hắn thì không có tôi, có tôi thì không có hắn.

Nếu tôi là gián điệp của GPQ,

ngài cứ giết tôi đi.

Là kẻ ngoài hay người trong nhà,

đều do quyết định của ngài.

Tam gia,

lão Cửu không phải gián điệp.

Hắn đúng là GPQ.

Tôi chạy trốn từ khe Giáp Bì, thật đấy, Tam gia.

Là thật hay giả,

ta biết rất rõ.

Hôm nay mày đến xin vào bang,

bắt buộc phải có lễ vật.

Tam gia, tất cả mọi thứ,

đều bị tên này cướp đi hết rồi.

Hắn cướp thứ này hả?

Tam...

Tam gia!

Bản đồ này, Tam gia

là hắn cướp của tôi.

Chính nó đấy!

Loạn hết cả lên.

Càng nói càng lằng nhằng.

Ta nên nghe ai đây?

Hay là để nó hỏi chúng mày xem.

Tam gia!

Đừng bắn, Tam gia.

Tôi biết ngài không tin tôi.

Chỉ cần ngài đến Giáp Bì xem xét,

sẽ biết đó là bẫy của bọn GPQ.

Lão đại, xem ra cậu lại phải đi 1 chuyến nữa rồi.

Đi cái đầu mày ấy!

Ông mày vừa bị mai phục ở Giáp Bì.

Mày lại còn muốn ông đi nữa à?

Mày muốn tất cả anh em phải chết sao?

Đừng đánh!

Tam... Tam gia!

GPQ thật chỉ có 30 thằng thôi.

Thịt nó đi!

Tôi biết rõ tình hình ở Giáp Bì.

Nhân lúc chúng chưa hồi phục,

tôi dẫn ngài đi tiêu diệt bọn chúng.

Lão Cửu!

Súng của cậu, cậu xử lý đi.

Tam gia, ngài cứ giap tôi.

Mỗi lời tôi nói đều là thật.

Mày muốn giết tao sao?

Tao đã nói dối cả cuộc đời,

đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy.

Bình an yên ổn, thăng quan phát tài.

Không ngờ lần đầu tiên nói thật,

thì lại chết trong tay thằng lừa đảo như mày.

Nói gì cũng vô ích.

Đi thôi, Nhị ca.

203, tin cấp báo!

Loan đã bị Dương trừ khử rồi.

Đêm giao thừa,

Tọa Sơn Điêu tổ chức yến tiệc tại Uy Hổ.

Một giờ đêm.

tôi sẽ bắn pháo ở tường phía tây đón mọi người.

Cao Ba.

Chuyên Đầu!

Hai người cứ ở khe Giáp Bì đi.

Hướng về phía 2 đ/c!

Nghiêm. Chào!

Tôi biết anh không muốn tôi đi núi Uy Hổ.

Từ trước tời giờ anh chưa từng xem tôi như người lính.

Không.

Mấy hôm nay anh em thật may khi có cô chăm sóc,

họ đều rất biết ơn cô.

Nhưng trận đánh núi Uy Hổ này

nếu như chúng tôi... - Chỉ mình anh là lính thôi sao?

Nhiệm vụ của người lính là gì?

Là vì bảo vệ bản thân mình sao?

Nói dối!

Bố em chết rồi. Mẹ em chết rồi.

Anh cao Ba cũng đã chết.

Trong các người ai có thể bảo vệ họ chứ?

Chị cho em biết, Cao Ba vì bảo vệ chúng ta mà hi sinh.

Em nói vậy không thấy có lỗi với anh ấy sao?

Bố mẹ em cũng đều vì em mà chết.

Em hồ đồ rồi sao?

- Đứng dậy cho chị. - Dậy để làm gì chứ?

Thuyên Tử.

Nghe anh nói, mẹ em vẫn còn sống.

Dương có nhắn tin.

Mẹ em đang ở Uy Hổ.

Thuyên Tử,

mẹ em còn sống, em nghe rõ chưa?

Mẹ em vẫn còn sống.

Em nghe không?

Vẫn còn sống...

Anh Thản à!

Dân làng muốn gặp đội trưởng.

Đội trưởng!

Dân làng nghe nói,

tối nay ta tấn công núi Uy Hổ.

Hôm nay là ngày 30 Tết,

dân làng muốn mời anh và các chiến sĩ,

cùng nhau ăn bữa cơm giao thừa.

Bão tuyết sắp đến,

toàn đội phải đến được Ưng Chủy trước khi trời tối,

không thể chậm trễ phút nào.

Bữa cơm đoàn viên này, chúng tôi trở về rồi ăn.

Hương thân phụ lão,

đa tạ.

- Chuẩn bị xuất phát. - Rõ!

Cậu đừng đi, tớ đi đón mẹ.

Tiểu Quyên à.

Con chạy đến đây làm gì? Lại đây.

Thuyên Tử.

Khi đến núi Uy Hổ, em phải đợi ở ngoài.

- Đây là lệnh. - Vâng ạ.

Bồ câu trắng, Thuyên Tử giao cho cô.

Thắp đèn!

"Mừng thọ"

Xin mời thọ tinh!

Thôi Tam Gia!

Mời thọ tinh thượng tọa!

Tiệc mừng thọ bắt đầu.

Mang thức ăn và rượu lên.

Thôi Tam Gia!

Các vị đại ca, các anh em,

hôm nay là lễ mừng thọ lục tuần

của Thôi Tam Gia chúng ta,

cũng vừa đúng lúc đêm giao thừa.

Có thể nói là song hỉ lâm môn.

Gia đình nghìn người, chủ chỉ có một.

Bang của chúng ta phồn vinh, thịnh vượng,

đó là nhờ sự lãnh đạo của Tam gia.

Nào, nâng ly lên!

Tất cả chúng ta cùng chúc Thôi Tam Gia,

phúc như Đông Hải

thọ tỉ Nam Sơn.

Cạn ly!

Tránh ra!

Tam gia!

Vài anh em chúng ta,

thấy phu nhân Thanh Liên

cưỡi ngựa bỏ chạy về hướng tây bắc.

Chúng tôi bắt bà ấy trở lại!

Cầm súng lên, mau!

Gì vậy?

Gì vậy?

Giết!

Tránh ra, mau tránh ra.

Tam gia, kho quân khí bị cướp rồi.

Có chuyện rồi, chúng ta đã bị bao vây.

Tọa Sơn Điêu!

Ngày báo ứng của mày đã đến.

Bắt tên nội gián!

Tên nội gián ở núi Uy Hổ, nhất định là kẻ ngoài.

Giơ tay lên!

Ở đây mình mày là người ngoài,

bọn tao đều là anh em sinh tử.

Tao sớm biết có một ngày,

núi Uy Hổ sẽ bị bên ngoài chiếm.

Nhưng trước khi mày thành công,

tao phải làm một việc,

chính là giết chết mày.

Lão đại!

Tôi giữ lại mạng của cậu,

hôm nay đã đến lúc cậu trả rồi.

Mở đường cho tôi thoát khỏi đây.

Vâng, Tam gia.

Tọa Sơn Điêu bỏ trốn rồi.

Giao nộp vũ khí đầu hàng đi!

Đừng cử động!

Đừng chống cự nữa.

Bỏ súng xuống sẽ không giết!

Giơ tay lên!

Chúng tôi là GPQ Tàu Khựa.

Bỏ súng xuống sẽ không bị giết.

Lão Cửu!

Bỏ súng xuống!

- Bỏ súng xuống! - Không được bỏ súng.

Mã Bảo Quân, kệ tôi.

Tao nói lại lần nữa

bỏ súng xuống!

- 203 - Bảo Quân

mặc kệ tôi.

Đếm đến ba!

Bỏ súng xuống không tao bắn nó!

Lão Cửu!

Lão Cửu!

Mẹ ơi.

Thuyên Tử.

Mẹ.

Kết thúc rồi.

Hy vọng thế hệ Thuyên Tử,

không còn chiến tranh nữa.

À phải rồi,

anh muốn xin rời khỏi đội,

BTL không phản đối.

Vì tôi vốn chưa bao giờ báo cáo với họ.

Xem ra cậu và tiểu đội,

còn phải nhận nhiệm vụ tiếp theo.

Đây là mệnh lệnh.

Rõ, thủ trưởng.

- Bà nội. - Tiểu Bảo.

- Ăn cá đi. - Thơm quá.

Lâu lắm rồi cháu chưa được ăn thức ăn bà nấu.

Ăn nhiều vào.

Sao hôm nay lại có nhiều khách thế?

Khách nào chứ?

Đều là người nhà mình cả.

Năm mới rồi, ăn bữa cơm đoàn viên.

Năm nào cũng thế.

Thằng bé này lớn rồi à?

Ông nội!

Nhiều năm rồi không về nhà.

Nào, ngồi xuống đi!

Hôm nay vừa hay có thể cùng mọi người

dùng bữa cơm giao thừa.

Nào, gắp thức ăn đi.

À phải rồi

khi còn bé, ông nội có kể với tôi.

Núi Uy Hổ có giấu một chiếc máy bay,

nếu theo tôi tưởng tượng,

Dương Tử Vinh đã cứu cụ bà,

và gặp phải tình cảnh thế này.

Mày là thằng khốn nạn,

rốt cuộc mày là ai chứ?

Bỏ súng xuống!

Nhõn từ:

tôi bảo đảm tính mạng của ông.

Còn tao đảm bảo cái mạng chó của mày không còn.

Nhõn từ:

không nói gì cả.

"Dương Tử Vinh (1917 - 1947) Tên thật là: Dương Hòa Giai"

"Sinh quán: làng Vũ Giai, huyện Mẫu Đơn, tỉnh Sơn Đông"

"Dương và đồng đội"

"tại lễ khen thưởng ngày 01/ 8/ 1946".

Can't find what you're looking for?
Get subtitles in any language from opensubtitles.com, and translate them here.