Afrikaans
Akan
Albanian
Amharic
Arabic
Armenian
Azerbaijani
Basque
Belarusian
Bemba
Bengali
Bihari
Bosnian
Breton
Bulgarian
Cambodian
Catalan
Cebuano
Cherokee
Chichewa
Chinese (Simplified)
Chinese (Traditional)
Corsican
Croatian
Czech
Danish
Dutch
English
Esperanto
Estonian
Ewe
Faroese
Filipino
Finnish
French
Frisian
Ga
Galician
Georgian
Greek
Guarani
Gujarati
Haitian Creole
Hausa
Hawaiian
Hebrew
Hindi
Hmong
Hungarian
Icelandic
Igbo
Indonesian
Interlingua
Irish
Italian
Japanese
Javanese
Kannada
Kazakh
Kinyarwanda
Kirundi
Kongo
Korean
Krio (Sierra Leone)
Kurdish
Kurdish (Soranî)
Kyrgyz
Laothian
Latin
Latvian
Lingala
Lithuanian
Lozi
Luganda
Luo
Luxembourgish
Macedonian
Malagasy
Malay
Malayalam
Maltese
Maori
Marathi
Mauritian Creole
Moldavian
Mongolian
Myanmar (Burmese)
Montenegrin
Nepali
Nigerian Pidgin
Northern Sotho
Norwegian
Norwegian (Nynorsk)
Occitan
Oriya
Oromo
Pashto
Persian
Polish
Portuguese (Portugal)
Punjabi
Quechua
Romansh
Runyakitara
Russian
Samoan
Scots Gaelic
Serbian
Serbo-Croatian
Sesotho
Setswana
Seychellois Creole
Shona
Sindhi
Sinhalese
Slovak
Slovenian
Somali
Spanish
Spanish (Latin American)
Sundanese
Swahili
Swedish
Tajik
Tamil
Tatar
Telugu
Thai
Tigrinya
Tonga
Tshiluba
Tumbuka
Turkish
Turkmen
Twi
Uighur
Ukrainian
Urdu
Uzbek
Vietnamese
Welsh
Wolof
Xhosa
Yiddish
Yoruba
Zulu
Cắt.
Mọi người nghỉ lát.
Diễn viên đóng thế đánh tốt lắm,
đổi diễn viên thật.
Chị Mễ Xuyến nghỉ đi ạ, chị Mễ Xuyến nghỉ đi ạ.
Nào, nào, nào, bên này.
Mời diễn viên thật.
Chúng ta quay bù cận cảnh.
Thưa anh
chúng tôi xong rồi, đến anh rồi ạ.
Nhớ kỹ vị trí mỗi lần chạy nhé.
Anh làm sao đấy?
Làm gì vậy?
Tôi có nói với cậu
đoàn phim có Mễ Xuyến
thì đừng kêu tôi tới không?
Cậu coi cái gì thế kia?
Phần thân dưới mất hết,
bộ đồ lòng thân trên lòi hết ra
mà còn ở đó diễn.
Kịch bản viết là phản xạ chậm.
Tôi thấy cậu mới phản xạ chậm đó.
Ơ này anh lo chuyện đó...
Cái tên kia nữa,
tôi chém chết rồi,
rắc rắc mấy cái đã thành zombie,
bộ xem phim Hàn nhiều quá hả?
Kịch bản viết vậy mà,
nhiễm phóng xạ hạt nhân từ nhỏ.
Làm bao nhiêu năm rồi?
Sao?
Đó là máu giả sao?
Toàn phun ra đất đá trôi.
Kịch bản viết là một bầu nhiệt huyết.
Thằng ngu nào viết kịch bản đó hả?
Thằng ngu này viết.
Anh chọc anh ta làm gì?
Đạo diễn, đạo diễn.
Đạo diễn, người của tôi,
à thì...
không, đừng nghe anh ta nói linh tinh.
Anh ta nói linh tinh đấy.
Anh ta là diễn viên đóng thế quèn.
Diễn viên đóng thế quèn nói đúng.
Đạo cụ,
đổi sang hàng thật.
Được.
Quất phát nào là rướm máu phát đó,
đấm phát nào là trúng da thịt phát đó.
Chờ gì nữa?
Bên đánh võ nghe chưa?
Nghe rồi.
Yên lặng.
Nào, yên lặng.
Cô Mễ Xuyến,
chúng ta quay lại lần nữa nhé.
Chọc điên anh ta làm gì?
Thằng ngu làm thiệt rồi,
anh tự liệu mà làm.
Nào, các bộ phận chuẩn bị,
chúng ta quay lại cảnh này.
Được, quay lại lần nữa.
Tôi biết ngay,
gặp Mễ Xuyến là thể nào cũng nhọ.
Nào.
Phản ứng chân thật.
Bé Khả!
Bố đến rồi này.
Xin lỗi cô giáo ạ.
Không sao, không sao.
Hôm nay tôi bận việc.
Không sao.
Bé Khả!
Đi nào.
Bố đang làm việc.
Bố đến muộn
bố đã nhận lỗi với con rồi.
Công chúa nhỏ của bố
con đừng giận bố nữa mà.
Do bố sai hết,
hôm nay bố lại tới đón muộn.
Hôm nay bố lại bị đánh.
Không sao, không sao, không sao.
Hôm nay hơi đông.
Vậy bố đau không?
Đau, đau, đau.
Không đau.
Không đau.
Vì bố là
anh hùng Vương Tử!
Ông Vương,
năm nay bố 38 tuổi rồi.
37 thôi.
Phải cẩn thận vào, đừng để bị thương.
Xin thủ trưởng yên tâm,
Vương Tử
chắc chắn hoàn thành nhiệm vụ.
Vui quá đi.
Đẹp quá.
Tiểu Khả,
bố yêu con.
Con cũng yêu bố lắm lắm.
Bé cưng,
chú Cao Dương đối xử với con thế nào?
Chú Cao tốt lắm,
chú ấy mua rất nhiều đồ chơi cho con.
Còn nói muốn chuyển trường cho con.
Chuyển trường?
Chuyển đi đâu?
Ra nước ngoài.
Cơ mà xuất ngoại cũng tốt.
Đổi môi trường
cũng tốt cho con.
Nhưng mà con phải nhớ lời bố nhé,
đồ nước ngoài
ăn ít thôi,
không ngon bằng món Trung đâu.
Bảo mẹ con nấu món Trung nhiều vào.
Con thích cơm bố nấu cơ.
Dĩ nhiên.
Cơm bố nấu ngon nhất trần đời.
Sao vậy, Tiểu Khả?
Bé cưng,
con nhìn bố này.
Bố dạy con
khóc trong 10 giây.
Trước tiên phải nín thở
rồi sau đó
thở ra thế này,
hít thở thế này,
xong thì
mở mắt cho thật to
không được chớp.
[Vương Bài Thế Thân]
Giờ cái chúng ta đang xem
là thiết bị khung xương trợ lực
được làm ra cho người khuyết tật.
Nó không còn dựa vào quán tính chuyển động của cơ
mà thông qua kỹ thuật dẫn truyền thần kinh mới nhất
để người mất chi điều khiển khung xương trợ lực bằng ý thức của mình
lần nữa đứng lên.
Cảm ơn khung xương trợ lực do anh Cao Dương phát minh
cho tôi được trở lại cuộc sống của người bình thường.
Hôm nay
người phát minh ra nó
doanh nhân trẻ nổi danh
nhà sáng lập Cao Dương Technology
anh Cao Dương đưa theo “tương lai”
đến với buổi trò chuyện của chúng ta.
Chào anh Cao Dương,
rất nhiều người khuyết tật gọi anh là cứu tinh.
Tiểu Chí!
Cầm đi.
Combo Death Note!
Nghĩ về hình dáng hắn trong đầu.
Khoa học công nghệ lấy con người làm gốc rễ,
mục đích của khoa học công nghệ là giải quyết vấn đề của con người.
Rồi viết tên hắn vào.
Tàn nhẫn quá.
Thôi đi anh.
Viết vào.
Ban đầu là
hít thở khó khăn.
Chờ đã.
Và rồi cả người cứng đờ,
sau cùng gục xuống đất không dậy nổi.
Rất thành công.
Bút Death Note
sẽ làm người viết chữ
hoàn toàn mất khả năng hoạt động.
Hóa ra là bút.
Ông nội anh.
Chỉ cần Cao Dương dùng cây bút này...
Nói sớm chứ.
Không sao.
Còn một nút ấn
là thuốc giải.
Ấn nhầm rồi, ấn nhầm rồi.
Không phải cái ở trên,
cái nút đỏ phía dưới.
Cái đó là
độc tính mạnh hơn.
Anh Bảo!
Anh chết đi cho rồi.
Tiểu... Tiểu Chí, Tiểu Chí!
Tiểu Chí!
Tiểu Chí!
Bai bai.
Mẹ ơi.
Hôm nay buổi tập
kéo dài thêm hơn 1 tiếng,
bố chờ con rất lâu.
Ngoan nào.
Lên xe trước đi.
Dạ được.
Chú Trương,
đưa nó đi dạo một vòng.
Con chào bố.
Tiểu Khả muốn một cái đồng hồ nghe gọi mẫu mới,
anh tặng Tiểu Khả đi,
nó nói muốn được thấy anh nhiều hơn.
Nếu như buổi họp báo suôn sẻ
Cao Dương sẽ chuyển trụ sở ra nước ngoài nhanh thôi.
Bộ phim tiếp theo của tôi cũng là phim hợp tác sản xuất.
Rồi, rồi, rồi.
Mễ Xuyến!
Đừng nói mấy câu thừa thãi nữa.
Giờ em đã
đi xe sang,
ở biệt thự,
sau này hai người
sẽ lại có con.
Nhưng còn tôi
tôi chẳng có gì cả.
Tôi chỉ có mình Tiểu Khả!
Tôi mong là
em suy nghĩ nghiêm túc
giao quyền nuôi dưỡng Tiểu Khả cho tôi.
Xem như tôi xin em.
Mễ Xuyến!
Cô Mễ Xuyến!
Bao nhiêu năm qua tôi chưa từng xin em điều gì.
Trao tôi quyền nuôi dưỡng Tiểu Khả đi.
Anh chăm sóc nó.
Anh lấy gì mà chăm sóc nó?
Sống ở đây.
Ăn đồ ăn nhanh.
Ngắm vết thương trên mặt anh.
Bốn giờ sáng mỗi ngày tới phim trường với anh
rồi rạng sáng hôm sau
chờ anh xong việc đưa nó đi học.
Tôi nói rồi, anh có thể chăm sóc nó
nhưng mà anh phải nghỉ cái nghề này
chuyên tâm chăm lo cho nó.
Chi phí tôi chu cấp.
Tôi có tiền.
Em yên tâm đi,
tôi có cách riêng để chăm sóc nó.
Anh tránh xa nó ra
là cách tốt nhất.
Bố mẹ ơi.
Tiểu Khả,
quà bố tặng con này.
Đây là gì vậy?
Cái này là đồng hồ nghe gọi.
Con đeo cái này vào
là có thể gọi video
cho bố bất cứ lúc nào.
Chúng ta thử nào.
Được.
Con xem nhé.
Bé cưng thấy bố chưa?
Thấy rồi ạ.
Bố yêu con.
Con cũng yêu bố.
Chú Trương, lái xe đi.
Bố ơi.
Bé cưng.
Bố xem này
phong cảnh bên ngoài
là nơi rất đẹp phải không?
Tiểu Khả, tắt đi con.
Hôm nay
người phát minh ra nó
doanh nhân trẻ nổi danh
nhà sáng lập Cao Dương Technology
anh Cao Dương đưa theo “tương lai”
đến với buổi trò chuyện của chúng ta.
[Phùng Lãng]
Chào anh Cao Dương, rất nhiều người khuyết tật gọi anh là cứu tinh.
Là nguyên nhân gì khiến anh dấn thân vào...
Sao thế, Béo?
Vết thương của anh sao rồi?
Bị thương nhẹ thôi,
không sao hết.
Vậy thì
việc ngày mai anh đi được không?
Trả lương cao không?
Việc gấp thì cao là cái chắc,
nhưng mà...
Được, được, được,
không nhưng nhị gì hết.
Tôi đi.
Không chỉ để người khuyết tật trở lại với cuộc sống bình thường.
Họ cũng có lý tưởng.
Thử nghĩ mà xem,
bạn nhập thông tin dữ liệu
của vận động viên hàng đầu,
thậm chí là võ sư vào thiết bị đeo
là cũng có thể giúp họ đạt tới giới hạn cao nhất của con người.
Nhảm nhí.
Nhập dữ liệu vào là thành võ sư
vậy chúng tôi bỏ công tập võ bao nhiêu năm để làm gì?
Công nghệ này một khi bị vũ khí hóa
thì hậu quả khôn lường,
anh nghĩ sao?
Tôi xin nhắc lại lần nữa
công nghệ này chắc chắn không bị vũ khí hóa,
chúng tôi chỉ vì hòa bình và sức khỏe.
Triệu Đại Bảo,
tôi cũng cho anh nếm mùi bút Death Note!
Tiểu Chí!
Lại ấn nút nào rồi?
Tôi xem nào.
Cậu ấn nút nói thật,
khiến người ta nói lời chân thật đó.
Sao vậy?
Cậu nói đi, sao vậy?
Nói đi.
Nói cái đầu anh.
Làm ra ba cái thứ này
bắn hết vào miệng tôi.
Thiết kế cái thứ điên khùng,
có biết làm không hả?
Anh đó,
lần sau đừng làm vậy nữa.
Béo chết bầm,
cậu cố ý đó hả?
Anh bảo không nhưng nhị gì mà.
Anh cứ xem như được chơi với Tiểu Khả đi.
Tôi cho cậu hay
đừng đem Tiểu Khả ra nói.
Việc ngon ăn thế mà.
Lát nữa đánh với Cao Dương mấy cái
là xong rồi.
Gì cơ?
Đánh Cao Dương?
Đánh Cao Dương được đó.
Không phải đánh Cao Dương
mà là bị Cao Dương đánh.
Anh là quái thú có hiểu không?
Rồi, đánh Cao Dương thì được.
Bạn cùng ngành.
Cao Dương còn muốn một chọi ba sao?
Quái thú xanh.
Quái thú xanh.
Anh Vương phải không?
Anh mới là con rùa* đó. [*Đồng âm]
Anh Vương phải không?
Anh Vương!
Đi, đi, đi.
Đây là
khung xương trợ lực đời đầu.
Trong đó có giấu hệ thống định vị
giống như là chữ ký ẩn của tôi
chứng minh khung xương trợ lực do tôi phát minh.
Hack vào hệ thống,
giải mã.
Không hack được.
Mã độc lập.
Mật mã là gì?
Chịu.
Về nhà.
6 giờ sáng tôi dậy với anh
mà giờ anh không giải được mã.
Tất bật cả sáng,
ông cậu tôi mừng sinh nhật tôi còn không đi,
bắt xe đi và về tốn hết 200.
Ơ thế là công cốc à.
Qua đây.
Làm gì hả?
Bom sing-gum.
Sao còn một cái đèn sáng nhỉ?
Mau lên, mau lên.
Chờ mỗi anh thôi.
Lẹ lên giùm.
Điểm số lại đi.
Cô xác nhận đi nhé.
Thật tình.
Chị Mễ Xuyến,
người đến rồi.
Diễn viên phụ nào đấy?
Trình độ anh ta không ổn,
đổi người đi.
Đừng mà chị.
Này là quán quân toàn quốc,
chị chê không đủ trình nữa
thì hết người rồi.
Vậy hủy khâu này đi,
không thảo luận nữa.
Tại sao lại hủy?
Trình độ anh ta không đủ, nguy hiểm lắm.
Với lại khâu chụp ảnh thôi mà,
hủy cũng không ảnh hưởng gì.
Anh không làm người ta bị thương đâu,
với cả anh nghĩ ra một cách
thể hiện tính năng trang bị tốt hơn,
không cần tập dượt gì hết.
Cứ để anh ta ra tay thoải mái.
Nguy hiểm thật đó.
Nếu em thấy lo
thì anh dùng một tay thôi, được không?
Anh yêu,
xem như em bướng một lần đi, được không?
Hủy đi anh.
Được rồi, được rồi, được rồi,
nghe em hết.
Anh ta đi được rồi.
Ơ, còn phí của chúng tôi...
Bao nhiêu?
3.000.
3.000 ít quá.
Em yêu, con chó mình mới mua
bao nhiêu tiền nhỉ?
Đúng rồi
42.000.
Cho anh ta 42.000 đi.
Được.
Tôi nhận 42.000.
Nhưng nhận tiền thì phải làm việc mới coi được chứ.
Tôi làm.
Được thôi.
Vậy tôi nhờ anh thêm một chuyện,
đừng có nương tay.
Bọn mình vừa bảo hủy mà.
Không sao, người ta cũng muốn chơi kìa.
Chuẩn bị xong chưa?
Anh biết trên đời thứ gì nhanh nhất không?
Là ý nghĩ.
Mắt kính này kết nối với bộ đồ,
đeo nó vào
tôi nghĩ sao
thì cơ thể sẽ làm như vậy.
Trong này
tôi còn nhập vào rất nhiều kỹ năng chiến đấu.
Nắm đấm không bao giờ nhanh bằng đầu óc đâu.
Học võ lắm thế làm chi.
Anh Vương Tử,
tôi biết là anh lâu rồi.
Vì chính tôi mời anh tới.
Tôi biết anh có quan hệ gì với Mễ Xuyến!
Tôi mới vừa cho anh cơ hội đi đó.
Bảo vệ.
Có.
Đưa anh đây ra ngoài.
Đưa anh ta đi cửa sau.
Tiểu Chí, cậu không sao chứ?
Không sao thì dậy đi,
đừng nằm nữa.
Bộ máy đời đầu của Triệu Đại Bảo khởi động.
Tôi phát minh đó, bộ máy đời đầu.
Cao Dương trộm phát minh của tôi.
Ngày mai phải vạch trần hắn.
Trả tôi.
Tiểu... Tiểu... Tiểu Chí!
Nói.
Chúc mừng Triệu Đại Bảo,
bộ máy đời đầu tiếp hợp xong.
Các người trộm đồ,
đây là nhà cháu.
Đó là con Cao Dương!
Mau tháo nó xuống.
Đưa tôi.
Sao anh đánh tôi?
Không phải tôi đánh cậu,
là con nhỏ điều khiển tôi đánh cậu.
Thì ra nó còn chức năng này.
Vui quá, vui quá.
Sao anh bắt tôi?
Không phải tôi, là con nhỏ đó.
Tôi đếm tới 3
cậu bắt con bé đó.
Được.
3.
Có công tắc, tắt đi.
Bộ máy đời đầu của Triệu Đại Bảo
đã ngắt kết nối.
Nào tôi xem thử.
Thế nào, thế nào rồi?
Cậu...
Hư rồi.
Bên này có công tắc mà.
Sao anh không nói sớm?
Tôi nói rồi mà.
Giờ phải làm sao?
Sao tôi biết làm sao.
Cháu vẫn muốn chơi.
Thôi thì
đã làm làm cho trót.
Đi.
Mau lên.
Anh làm gì thế, cái đó của tôi mà.
Cửa sau ở bên kia,
nghe không hiểu tiếng người sao?
Cửa chính là để cho khách quý đi.
Đi mau đi.
Tiểu Khả!
Tiểu Khả, Tiểu Khả!
Đi, đi, đi.
Đi.
Diễn đi.
Anh ta thích diễn thì cứ cho anh ta diễn thỏa thích.
1, 2, dô ta, 1, 2, dô ta.
1, 2, dô ta, 1, 2, dô ta.
Tiểu Khả!
Tiểu Khả!
Đừng có chạy.
Sao họ đánh nhau vậy?
Đạp trúng chân rồi.
1, 2, dô ta, 1, 2, dô ta.
Đứng lại.
Mau lên.
Đuổi đến rồi kìa.
Mau, mau, mau.
Lái đi, lái đi.
Không được chạy.
Chiếc xe con này
nhanh như chớp luôn.
Béo!
Béo!
Tôi vừa lấy bằng đã cưỡi con xe cũ tới rước anh.
Sao nào, đáng mặt anh em chứ?
Vội gì đó?
Tiểu Khả bị bắt cóc rồi.
Anh cài dây an toàn vào.
Anh chờ đó, đừng lo lắng.
Cậu mau lên.
Xem bảng đồng hồ
rồi nhìn trái nhìn phải một cái.
Nổ máy,
phanh tay.
Chị,
đây là chiếc xe đầu tiên của tôi.
Đừng để lộ tin.
Nhẹ thôi.
Anh à, anh quản thúc nó đi được không?
Vui quá.
Bé ơi ngồi đi
để cậu ta lái xe cho tử tế.
Xe tôi còn làm được thế này à?
Hắn ở kia.
Anh, bọn Cao Dương đuổi đến rồi.
Tiểu Chí, lái mau lên.
Dừng xe.
Mau dừng xe, thả Tiểu Khả nhà tôi ra.
Bố ơi.
Tiểu Khả!
Nguy hiểm, nguy hiểm.
Ngồi đi bé.
Cháu nhận nhầm người rồi,
đó không phải Cao Dương!
Bố cháu là Vương Tử!
Bố cháu là hoàng tử,
cháu là công chúa nhỏ,
chú là Avanti
đưa cháu đi cưỡi lừa con.
Tiểu Khả!
Tăng tốc.
Anh Bảo, không cắt đuôi được.
Tôi thật sự...
Dừng xe.
Phát minh của tôi là vô địch.
Béo, nhanh.
Ra đây.
Đau đầu quá.
Béo,
đi.
Xe tôi.
Đẹp thiệt.
Cậu nhìn đâu thế hả?
Đi.
Chậm thôi, chậm thôi, chậm thôi.
Mau lên.
Chậm thôi.
Chị Mễ Xuyến ngày càng ngầu.
Không hiểu khi xưa
sao hai người yêu nhau được.
Giờ người ta đã là đại minh tinh,
chắc hai người không có cửa nối lại tình xưa đâu nhỉ.
Anh chậm thôi, chậm thôi.
Nói nhảm lắm thế.
Anh không nói tôi cũng biết,
giờ anh là diễn viên đóng thế quèn, người ta là đại minh tinh,
tâm thái, địa vị đều thay đổi.
Công ty người ta can thiệp, đúng không?
Người ta đề nghị ly hôn,
đúng không nào?
Chuyện này tôi biết rõ.
Chậm thôi, chậm thôi.
Là tôi đề nghị ly hôn với cô ấy.
Phải thì phải thôi.
Đôi khi cũng không rõ lắm.
Chậm thôi, chậm chút đi,
đã đau đầu mà anh còn xóc nữa.
4 năm đại học
chúng tôi là đàn anh đàn em.
Cô ấy nhỏ hơn tôi 4 tuổi.
Khi cô ấy vào trường
tôi đang chuẩn bị tốt nghiệp,
thỉnh thoảng cũng dạy thế giảng viên.
Ở trường
cô ấy cứ thích bám lấy tôi.
Tốt nghiệp xong
tôi làm diễn viên hành động,
dẫn theo cô ấy vào ngành.
Chúng tôi đến với nhau
vào lúc đó.
Mỗi ngày chúng tôi đều sẽ tập động tác mới.
Khi đó
thời đại phim chế tác lớn vừa cất bước,
diễn viên hành động phóng xe trống chỗ.
Tay phóng xe không phải tay đua,
không so kè về tốc độ
mà là sự liều mạng.
Với lại tay phóng xe nữ rất hiếm,
thoắt cái cặp đôi cộng sự chúng tôi
đã thành tiêu điểm.
Chúng tôi cuối cùng đã có được
một cơ hội mình hằng mong ước.
Tôi có một kịch bản mới
có hai vai rất hợp với hai người,
xem thử coi có hứng thú không.
Dù là vai phụ
nhưng có không ít cảnh,
cũng là cơ hội để chúng tôi được nhận diện nhiều hơn.
Nhưng cô ấy vẫn giấu tôi một chuyện.
Cơ hội này rất quan trọng với em.
Em đã chờ rất lâu,
em tuyệt đối không từ bỏ đâu.
Mễ Xuyến có thai Tiểu Khả,
cô ấy không những giấu bên làm phim
mà còn giấu cả tôi.
Sau khi bấm máy thì tôi mới biết
Mễ Xuyến đã mang thai hơn 3 tháng.
Mời cô Mễ Xuyến ra đây.
Được, ra ngay.
3, 2, 1, bắt đầu.
Lúc đó tôi rất lo cho Mễ Xuyến
nhưng phân tâm
là điều tối kỵ với diễn viên hành động.
Vương Tử!
Tôi...
Anh Vương!
đã mắc lỗi.
Đừng động vào chân tôi.
Nhẹ thôi.
Đừng động vào anh ấy.
Đi.
Gọi điện kêu xe đi.
Tôi bị thương phải rút lui
nhưng Mễ Xuyến lại kiên trì đến cùng,
thể hiện rất xuất sắc.
Sau khi sinh Tiểu Khả không lâu
thì phim công chiếu.
Mễ Xuyến nhận được nhiều lời ngợi khen,
cũng nhận được nhiều lời mời đóng phim.
Thời gian cô ấy làm việc
ngày càng nhiều,
còn thời gian tôi chăm con
cũng ngày càng nhiều.
Tôi dần cảm giác được
có thứ gì đó bắt đầu thay đổi.
Cắt, cắt.
Vương Tử, anh sao vậy, có được không đó?
Chị Xuyến diễn tốt lắm nhé, chị Xuyến,
chúng ta làm lại nhé.
Tôi bị tái phát vết thương cũ
rồi lại nghỉ rất lâu,
còn cô ấy
càng ngày càng tỏa sáng.
Tôi thèm được đuổi kịp cô ấy
nhưng cứ cảm giác ngày càng xa vời.
Lúc chia tay
tôi mong được để tôi chăm sóc Tiểu Khả
nhưng cô ấy
chỉ có một điều kiện,
bắt tôi rời khỏi ngành này,
chuyên tâm chăm sóc Tiểu Khả,
chi phí cô ấy sẽ lo.
Tôi không muốn nhận sự bố thí của cô ấy,
càng không muốn từ bỏ ước mơ của mình.
Chuyện sau đó
cậu biết cả rồi đấy.
Mỗi ngày tới trường quay
làm diễn viên đóng thế
cao không tới, thấp không xong.
Anh thở dài thở ngắn gì.
Đã vào rừng rồi,
đuổi theo đi.
Đây là Nụ Hôn Giữa Trời,
căn cứ bí mật của chú.
Đỉnh không?
Không.
Đi.
Đều tại Cao Dương!
Bảo là đồng ý đầu tư,
kết quả hắn trộm bộ máy đời đầu của tôi,
còn nẫng mất quyền sáng chế của tôi.
Phát minh của tôi dùng để giúp người khuyết tật,
hắn thì hay rồi,
cứ muốn vũ khí hóa.
Tôi mà còn không nghĩ cách ngăn hắn lại
thì tôi sẽ thành
tội nhân thiên cổ.
Cháu đói rồi cháu muốn ăn.
Giảm tốc, giảm tốc.
Béo, cậu mau lên.
Chắc chắn tôi bị chấn động não rồi.
Định vị hiển thị ở gần đây,
chúng ta tìm các căn nhà quanh đây đi.
Quanh đây?
Quanh đây làm gì có nhà.
Đi thôi.
Chờ đã.
Anh làm gì?
Nhỡ trong đó không an toàn
đánh nhau cũng tiện hơn.
Chị...
Hai người này ra vẻ ngầu cái gì.
Vụ này có gì để ngầu đâu.
Hay thật.
Đúng là hai vợ chồng.
Đi.
Tiểu Khả, Tiểu Khả!
Con gái tôi đâu?
Con gái tôi đâu?
Tôi...
Tôi thật sự không biết.
Tôi chỉ...
Làm gì vậy?
Đừng cầm vũ khí, đừng cầm vũ khí.
Con gái tôi đâu?
Nói,
cậu giấu nó ở đâu rồi?
Nói.
Nói cho tôi.
Chúng ta chơi trốn tìm,
cháu trốn ở đây
lát chú qua tìm nhé.
Tiểu Chí, tôi tới đây.
Anh Bảo!
Tiểu Chí!
Lại... lại nhầm.
Nói, con gái tôi ở đâu?
Con gái anh rốt cuộc là ai?
Nói.
Họ là người tốt đấy bố.
Được, được, được.
Tất cả khung xương trợ lực
được chế tạo bắt nguồn từ phát minh của tôi.
Cao Dương muốn vũ khí hóa khung xương trợ lực
nên tôi khóa khớp nối vũ khí lại.
[Mặt tiếp xúc hệ thống quản lý khung xương trợ lực]
Mở khóa bộ máy đời đầu của Triệu Đại Bảo,
mở chế độ quản lý bằng tay.
Nhưng tôi lo sớm muộn gì Cao Dương cũng giải được
nên tôi phải lấy lại trước khi hắn giải ra.
Trình tự động tác trong đó
là tôi mời bậc thầy các môn phái ghi lại.
Hệ thống phòng ngự của Triệu Đại Bảo
bị xâm nhập.
Có người.
Toang,
có người tới.
Tiểu Chí,
mở cơ quan phòng ngự, mau, mau, mau.
Cậu ấn nhầm rồi,
đây là chương trình tự hủy.
Ôi mẹ ơi!
Không phải cái đó.
Mẹ,
bố.
Đi mau.
Câu đó đúng thật.
Mễ Xuyến,
tôi chỉ cần gặp em là thể nào cũng không có chuyện tốt lành.
Khi em nhập hết các môn võ
vào thiết bị của anh ta
hai người đã là người chung thuyền rồi,
con châu chấu buộc chung sợi dây.
Anh là tên diễn viên quần chúng chết tiệt,
có tư cách gì mà nói tôi?
Người đi về chỗ cao,
tôi muốn một cuộc sống tốt hơn thì có vấn đề gì sao?
Tôi đóng vai quần chúng thì sao,
tôi làm diễn viên đóng thế thì sao?
Em giỏi lắm cơ.
Giờ em cũng bị trói ở đây rồi.
Tôi đóng vai quần chúng.
Em xem em lấy thằng chồng thế nào kìa.
Chuyện của hai chúng ta anh nhắc Cao Dương làm gì?
Là anh muốn ly hôn mà.
Đúng là tôi đề nghị ly hôn
nhưng tại sao tôi đề nghị ly hôn
bộ em không biết hả?
Tôi không biết.
Em bảo quay phim, em muốn xuất ngoại,
em muốn chia xa một thời gian.
Khi đó tôi mà xuất ngoại
thì chắc chắn phải đi một thời gian rồi.
Em chỉ mong tôi nói ra trước thôi chứ gì.
Tôi gánh trách nhiệm này,
tôi làm người xấu.
Vậy là em không cần tôi nữa.
Tôi hiểu rồi.
Sau cùng...
Anh thấy tôi nổi tiếng
nên anh khó chịu,
anh không chịu nổi,
lòng tự tôn của anh trỗi dậy.
Sĩ diện quá mới mệt thân.
Đáng đời anh phải sống bứt rứt thế này.
Tôi sống tốt lắm đấy nhá.
Giờ một ngày tôi kiếm được 300 tệ,
tôi... tôi...
tôi quay tiền cảnh được những 500 nhá,
tôi nói một câu thoại là đút túi 1.000.
Vương Tử, anh đúng là vết nhơ trong đời tôi.
Lựa chọn đúng đắn nhất đời tôi
là ly hôn với anh.
Em nói lại xem.
Lựa chọn đúng đắn nhất đời tôi
là ly hôn với anh.
Tôi muốn gọi cho Cao Dương!
Đưa cô ấy.
Em yêu,
sao lại giận vậy?
Em muốn về nhà,
nhà còn không?
Tất nhiên.
Đây cũng là nhà em.
Em nên đứng bên cạnh anh.
Đuổi người này đi đi,
em không muốn gặp anh ta nữa.
Em đã khinh anh ta như vậy
thì để anh ta biến mất đi.
Anh muốn làm gì?
Cởi trói cho hắn.
Mau vứt hắn xuống.
Nâng lên, đừng để hắn chạy.
Mễ Xuyến, cao quá đi.
Tại sao cậu bán đứng tôi?
Tại sao cậu bán đứng tôi?
Cậu làm gì thế?
Tôi không hỏi nữa.
Được chứ, tôi không hỏi nữa.
Vết thương ban sáng.
Đây là vết thương buổi chiều.
Đây, đây nữa.
Vết mổ ruột thừa mà.
Hai người nói đi, hai người nói đi.
Để anh lấy được bộ máy đời đầu
cũng là một phần trong kế hoạch của Cao Dương!
[Tiểu Chí]
[Kế hoạch thuận lợi, đã mở khóa khớp vũ khí]
Anh không thấy lấy được quá dễ dàng sao?
Vì chỉ có anh
mở khóa được khớp nối vũ khí.
Ngay lúc anh nhập mật mã chứng minh bản thân
thì anh đã thua rồi.
Cao Dương nói rồi,
anh ta muốn dùng khung xương trợ lực thay đổi thế giới này.
Bộ máy đời đầu của anh cũng là tôi đưa anh ta.
Nhưng cậu phải biết
hắn sửa khung xương trợ lực thành vũ khí
sẽ chết người đó.
Khi thuốc nổ được phát minh
có người nghĩ tới việc dùng nó để giết người không?
Họ dùng làm gì không liên quan đến chúng ta.
Phát minh ra thứ vô dụng
mới là nguồn cơn tội lỗi của nhà phát minh.
Trông chừng kỹ họ,
họp báo xong rồi tính.
Dạ được, anh Chí!
Cao Dương có nói
xử lý tôi thế nào không?
Đồng hồ đeo tay của tôi có tính năng.
Xem giờ hả?
Đồng hồ của tôi có kim tẩm thuốc mê.
Thuốc... thuốc mê.
Cậu gọi hắn qua đây,
xử hắn
rồi chúng ta chạy.
Đồng hồ của anh chắc phải tiền triệu nhỉ.
Đồng hồ của tôi đắt lắm.
Giờ ai mà hiểu đồng hồ cầm đi là giàu...
Đồng hồ gì?
Đồng hồ này.
Anh xem tay anh ta đó.
Đồng hồ to lồng đồng hồ nhỏ, chiếc này ghê đấy.
Sao... sao lại ghê?
Muốn biết phải không?
Tôi tặng anh thêm vài câu.
Nhìn thì cứ nghĩ là vỏ V45,
thực ra lõi là của Bremont!
Biết Cục tình báo mật MI6 không?
Của Anh phải không nhỉ?
Tôi xem phim đó rồi.
Cái bộ đào tạo 007.
Làm gì đó?
Tê tay.
Kim đồng hồ đứng rồi.
Này là đồng hồ giả.
Anh coi kim đồng hồ đứng rồi.
Tôi cho anh may mắn
chiêm ngưỡng đồng hồ thật cùng loại.
Anh coi sapphire trong hơn nhiều phải không.
Vỏ đồng hồ
là thép không gỉ 316L.
Anh bạn đã am hiểu đồng hồ vậy sao còn làm nghề này?
Làm gì mà chẳng được chứ,
phát huy thế mạnh của mình.
Không giấu gì anh
tôi mà không làm nghề này
thì sẽ chọn làm truyền thông đại chúng về đồng hồ.
Anh nghĩ tôi có thể hot lên không?
Anh sẽ hot. Anh sẽ hot.
Anh chắc chứ?
Anh sẽ hot chắc luôn.
Đặt nickname cho anh luôn rồi này,
gọi là Thái Năng*. [*Quá giỏi]
Thái Năng!
Công nhận cái tên này nghe may mắn đó.
Gục rồi.
Gục rồi.
Chìa khóa trên người hắn đó.
Chuẩn bị.
1,
2,
3.
Lời em nói lúc nãy
là thật sao?
Thật với giả gì?
Em ly hôn với tôi
là lựa chọn đúng nhất của em.
Hai anh chị, hai anh chị,
chúng tôi không mù nhé.
Mau mở giùm đi,
mau lên.
Tay tôi tê rần.
Nổ banh chành rồi,
không còn lại gì sao?
Chị đi bằng gì?
Tôi cưỡi ngựa.
Anh đi bằng gì?
Chúng ta vẫn lái máy cày.
Tôi không lái nữa.
Tôi đi con này, ở đây có xe.
Con này?
Tôi đi con này.
Xe đây này.
Cái này phải xe không?
Phải.
Anh còn xe khác không?
Không, nhà còn gì nữa đâu.
Vậy tôi lấy nó nhé.
Béo!
Đây là xe vũ trụ, cậu không lái được đâu.
Yên tâm đi, tôi có bằng lái.
Còn phát minh gì nữa?
Hết... hết rồi.
Phế quá.
Máy cày.
Máy cày vẫn ổn hơn.
Tôi cũng lên máy cày.
Cảm ơn mọi người.
Chào mừng các khách mời
đến tham gia buổi họp báo này.
Tôi thực sự vô cùng xúc động,
đã chờ ngày hôm nay rất lâu rồi.
Tôi rất vinh hạnh được giới thiệu
sản phẩm vượt thế kỷ của công ty tôi,
khung xương trợ lực y tế.
Mẫu khung xương trợ lực
dẫn truyền bằng dây thần kinh não mà công ty tôi phát minh
sẽ trở thành
phát minh vĩ đại nhất thế kỷ này.
Có nó rồi
những người khuyết tật sẽ có thể điều khiển khung xương trợ lực
bằng dây thần kinh não,
giúp bản thân thực hiện
những nhu cầu hoạt động cơ bản trong cuộc sống.
1, 2, 3, 4, 5, 6.
Chỉ với mấy người à.
Anh, nhờ anh cả nhé.
Mọi người đi lấy khung xương trợ lực,
tôi đi tìm Tiểu Khả!
Tiểu Khả!
Tiểu Khả!
Tiểu Khả!
Tiểu Khả!
Chúng tôi còn chuẩn bị thiết bị đi kèm
hoàn thiện nhất cho khung xương trợ lực.
Ví như
đeo cánh bay vào
là nó có thể thành phương tiện giao thông
đưa người ta bay lượn ở độ cao thấp.
Đeo khiên vào
thì nó sẽ có khả năng tự vệ.
Công năng chữa trị.
Công năng chữa trị đối với nó
càng như hạt cát trong sa mạc,
một góc của tảng băng.
Tiếp sau đây
tôi sẽ đích thân biểu diễn cho mọi người xem
tác dụng của khung xương trợ lực.
Để tôi.
Làm sao vậy?
Không ngờ chứ gì.
Cái của tôi mới là hàng thật.
Tiểu...
Tiểu Chí!
Quá đáng rồi đấy nhé.
Quá đáng nha.
Đổi bên mặt kia được không?
Nào, nào, nào.
Điều khiển bằng ý thức.
Ý thức của cậu không kiểm soát được tôi phun nước miếng.
Tôi điều khiển cái khác.
Kiềm chế tí đi.
Tôi không kiềm chế được.
Kiềm chế tí đi.
Lên đi, chờ gì nữa?
Lên đi, chờ ăn cơm chắc?
Nào, nào.
Tên béo này giao cho tôi, nào.
Tiểu Chí!
Tiểu Chí!
Chết đi này.
Cẩn thận.
Đánh anh ta đi, đánh anh ta đi.
Anh à, tránh ra.
Đánh ngất anh ta.
Đánh ngất anh ta.
Bình tĩnh đi.
Đánh ngất anh ta.
Né ra.
Đánh ngất anh ta.
Đánh ngất anh ta.
Đánh anh ta đi.
Nhưng mà...
Nhưng gì mà nhưng, đánh ngất anh ta đi.
Anh hai à đừng đánh.
Nhưng nhị gì?
Ý tôi là
cái vòng Kim Cô thao túng anh Bảo
ở trên người Tiểu Chí,
nên đánh Tiểu Chí mới đúng.
Thì... thì tôi bảo đánh Tiểu Chí mà.
Đi xem Đại Bảo nào.
Đại Bảo!
Tôi không bảo đánh anh nhé,
tôi bảo là đánh Tiểu Chí!
Nào, nào, nào, anh đánh tôi thử xem, nào, nào.
Tôi...
Nào.
Đi này.
Đóng cửa. Đóng cửa.
[Hệ thống nhận diện gương mặt]
Nhận diện gương mặt thành công,
đang tắt hệ thống phòng trộm.
Anh hai à, xin lỗi.
Đừng có chạy.
Chị dâu, cứu tôi.
Đập.
Đánh, đánh, đánh.
Lên.
Đừng đánh tôi.
Đừng đánh vào mặt.
Đau, đau, đau.
Tôi đánh này.
Đánh anh ta.
Ngầu.
Anh, có người tới.
Anh.
Anh, nhìn bên này này, có người tới.
Đừng làm màu nữa được không?
Lên, nào, lên đi, lên đi.
Có người tới.
Anh à có người tới, có người tới anh ơi.
Có người tới anh ơi.
Có người tới.
Anh ơi, có người tới.
Tôi đánh này.
Coi hai người đó kìa.
Anh à, đừng, đừng, đừng.
Đừng giật, tôi xin lỗi anh mà.
Anh đừng đùa nữa.
Tôi xin hứa thật trịnh trọng
phát minh của tôi
chỉ dùng để tạo phúc cho con người,
quyết không dùng làm những chuyện liên quan tới vũ khí,
tổn hại tới sự an toàn của con người.
Hay.
Cao Dương!
Ai vậy?
Mọi người đừng tin lời hắn ta.
Khung xương trợ lực là do tôi phát minh.
Hắn ta trộm phát minh của tôi,
còn nẫng mất quyền sáng chế của tôi.
Hắn ta đang lừa mọi người,
hắn ta là tên lừa đảo.
Bằng chứng đâu?
Có.
Khung xương trợ lực anh đang mặc
và cái tôi mặc
đều được chế tạo từ phát minh của tôi.
Trong đó có chữ ký của tôi.
Bạn nhỏ
có muốn đi chơi với bọn chú không?
Cháu muốn đi chơi, cháu muốn đi chơi.
Cháu muốn đi chơi.
Đưa đi.
Kẻ bắt cóc
là anh phải không?
Bắt cóc con gái tôi,
trộm đồ của tôi,
còn cài cả định vị.
Đảo lộn đúng sai,
anh làm thế là tự chui vào rọ.
Báo cảnh sát.
Đợi đã.
Cao Dương, đừng có mặt dày thế.
Đó là con gái tôi.
Còn nữa,
lời người này mới nói đều là thật,
tôi có thể làm chứng,
cả cô ấy nữa,
Mễ Xuyến cũng có thể làm chứng.
Mễ Xuyến và anh ta
hai người họ là...
Mễ Xuyến, em nói với mọi người đi,
mọi người sẽ tin em.
Cao Dương,
anh muốn làm gì?
Anh đang chơi với Tiểu Khả!
Em yên tâm,
con bé rất an toàn.
Thế nhưng
anh không biết xài cái này lắm.
Mẹ ơi.
Tiểu Khả!
Tiểu Khả biết mẹ nó là ngôi sao hành động,
giỏi phóng xe.
Nó cũng muốn học theo em.
Em xem
bắt chước giống ghê chưa.
Cao Dương, anh muốn làm gì?
Vui quá.
Cao Dương!
Cao Dương!
Cao Dương!
Anh thả nó xuống trước
tôi sẽ nghe theo anh hết.
Em nhớ kỹ cho anh
lời em vừa nói.
Không có sự thật gì hết,
cảnh trong clip đều là thật.
Lúc chiều tôi mới đón Tiểu Khả về.
Mễ Xuyến!
Là họ bắt cóc Tiểu Khả,
họ là tội phạm.
Được rồi,
sự thật được phơi bày.
Bắt hắn lại.
Còn chuyện thế này à.
Báo cảnh sát đi.
Cao Dương, anh vô liêm sỉ thật sự.
Thuốc nói thật.
Tôi cho anh nói thật.
Làm sao vậy?
Xin lỗi.
Xin... xin lỗi anh, xin...
Vốn tôi định bắn hắn ta.
Xin lỗi.
Vương Tử, Vương Tử!
Anh muốn nói với em vài lời thật lòng.
Thực ra sau khi ly hôn
anh sống không hề tốt.
Mỗi lần
anh đều nói với Béo
đoàn phim có em là anh không muốn đến
nhưng đó không phải lời thật lòng của anh.
Giờ em đã là đại minh tinh,
làm sao anh có mặt mũi
ở bên em chứ.
Kỳ thực hôm bị thương
không phải lúc anh đau đớn nhất.
Vậy anh nghỉ ngơi đi nhé, chúng tôi về đây.
Đi nha anh.
Anh, thiếu người thì có ổn không?
Người đầy ra đó mà.
Cậu coi bộ dạng anh ta đi,
không vì chị Xuyến thì ai thèm ngó anh ta.
Đi nha anh.
Từ đó tới giờ
anh nghĩ rằng là anh dẫn dắt em,
thực chất không phải thế.
Nếu như không có em
anh còn chả có cơ hội.
Em về đi, anh thực sự nhớ em.
Anh thực sự yêu em lắm.
Anh yêu em.
Mễ Xuyến!
Từ sau khi ly hôn
không ngày nào anh ngủ ngon,
không bữa nào anh ăn ngon.
Anh hận bản thân vô dụng, không tiền không bạc,
nhưng anh không muốn xa em,
anh cũng muốn Tiểu Khả có một ngôi nhà ấm áp.
Mấy hôm trước anh thấy người ta nói một câu
anh nghĩ là nói cực kỳ đúng.
Dáng vẻ bố bây giờ
sẽ là dáng vẻ
bạn trai sau này của con gái.
Anh không muốn thành một người vô dụng.
Anh muốn trao niềm vui cho con gái anh.
Anh cũng muốn em được vui vẻ.
Nhưng
tại sao em lại ly hôn với anh?
Anh thật sự...
Anh thật sự không hiểu, thật đấy.
Anh yêu em lắm lắm.
Công hiệu của thuốc
lâu đến vậy sao?
Công hiệu thuốc gì?
Công hiệu của thuốc nói thật
thường chỉ khoảng 10 giây thôi.
Vậy thuốc hết công hiệu lúc nào đấy?
Chắc là
trước câu anh yêu em.
Thuốc này mạnh quá.
Cha nội diễn giỏi ghê.
Các người quên mất gì rồi phải không?
Có thể tôn trọng tôi chút không?
Diễn xong chưa?
Còn không bắt lại đi.
Đợi đã.
Tôi thừa biết
không đơn giản như vậy.
Trước khi tới đây tôi đã không nghĩ tới việc sống sót trở về rồi.
Cao Dương, anh đã đối xử với tôi như vậy
thì đừng ai mong được yên ổn.
Tới đây,
chết đi Cao Dương!
Anh muốn làm gì?
Tôi còn làm gì được.
Tôi muốn chết chung với hắn ta.
Đi mau.
Chết chung.
Đừng chạy mà.
Chạy mau.
Đi mau.
Chờ tôi.
Mau chạy đi. Mau chạy đi.
Mau đi.
Chết đi, Cao Dương!
Anh đang làm gì vậy?
Phải bắt hắn chết.
Hắn có súng, mau chạy đi.
Tiểu Xuyến, em đi tìm con.
Được.
Tiểu Khả!
Mẹ.
Mẹ.
Bé cưng, không sao chứ?
Có bị thương không con?
Mẹ.
Mẹ xem nào, có bị thương không?
- Mẹ ơi, con sợ quá. - Nói mẹ nghe nào.
Đừng sợ.
Nào.
Đi.
Chịu chết đi, Mãi Mãi Đồ Nhĩ Thị
Mãi Mãi Đề Lực
A Bồ Đào Nhã Thị Đề Ái Sỏa Bảo
Đỉnh!
Tên dài vậy làm chi hả,
làm người ta bực chết à?
Cao Dương,
anh bảo không sửa thứ này
thành vũ khí cơ mà.
Lũ ngu các người.
Giá trị lớn nhất của phát minh này
chính là vũ khí hóa.
Lừa đảo.
Đồ siêu lừa.
Vương Tử!
Bố ơi.
Chúng tôi thua rồi. Chúng tôi thua rồi.
Cắt, cắt, cắt.
Mọi người vất vả rồi, dừng nào, cắt.
Chúng tôi thua rồi.
Cắt, cắt, cắt.
Vất vả rồi, vất vả rồi.
Mọi người vất vả rồi, vất vả rồi.
Mọi người vất vả rồi, mọi người vất vả rồi.
Diễn hay thật.
Do anh dạy giỏi.
Chỉ đạo khá lắm. Chỉ đạo khá lắm.
Là sao?
Cao Dương, mắc bẫy rồi chứ gì.
Không biết đúng không,
chúng tôi đang câu giờ.
Đúng rồi.
Chuyện khung xương trợ lực
có chữ ký của anh
còn ai biết nữa?
Tiểu Chí!
Xem ra là Cao Dương cũng biết.
Tôi có một kiến nghị nho nhỏ
nhưng phải có chị Xuyến giúp.
Làm phiền các thầy cô ạ,
nhất là mảng vật lý, hóa trang, kỹ xảo
tuyệt đối đừng hỏng nhé.
Anh em nhà võ
gọi thêm người,
rồi thì người phải biết ứng biến.
Cả bên phục trang
nhớ là
chuẩn bị bộ quần áo phóng viên.
Cả các thầy cô nhóm đạo cụ
vất vả cho mọi người
làm đạo cụ nhìn cho thật nhé.
Vương Tử,
lần trước tôi để các anh em ra tay hơi nặng,
gửi lời xin lỗi anh nhé.
Các thầy cô xin giúp đỡ cho.
Nhiệm vụ quan trọng nhất ngày mai
là làm buổi họp báo giả này
giống y như thật.
Cao Dương,
tôi muốn lấy thần tiên bay lượn của tôi hù chết anh.
Pháo hoa, bộc phá chuẩn bị xong chưa?
Xong hết rồi đạo diễn.
Hai tượng thần tiên của anh Bảo cũng chuẩn bị xong rồi à?
Xong hết rồi, đạo diễn.
Tốt.
Chị Xuyến giao việc này cho chúng ta,
chúng ta phải làm cho thật tốt.
Xin chào, xin chào.
Anh tới tham gia hội nghị phải không?
Là thế này,
chúng tôi đổi địa chỉ hội nghị,
tôi sẽ cho người đưa anh tới sảnh số 2.
Mau, mau, mau,
đưa người qua đó.
Xin chào, xin chào.
Chúng tôi đã đổi địa chỉ hội nghị.
Nào, nào, nào, Mễ Na đưa anh ấy qua đó.
Xin chào.
Xin chào, xin chào, xin chào.
Khung xương trợ lực là do tôi phát minh.
Hắn ta trộm phát minh của tôi,
còn nẫng mất quyền sáng chế của tôi.
Hắn ta là tên lừa đảo.
Lũ ngu các người.
Giá trị lớn nhất của phát minh này chính là vũ khí hóa.
Mọi việc làm của anh
đã được phát sóng trực tiếp.
Đạo diễn
xong việc rồi,
anh về được rồi.
Không ngờ lại bị hủy hoại trong tay các người.
Sao hắn còn khẩu súng nữa?
Hôm nay các người đừng ai hòng chạy.
Tiểu Chí!
Mau chạy đi.
Tiểu Khả ngoan.
Tiểu Khả!
Vào đây.
Nấp kỹ nhé.
Tiểu Khả!
Mẹ ra ngoài một lát,
để con gấu này ở chơi với con,
được không?
Con ở đây ngoan nhé,
đừng đi đâu hết,
được không?
Mẹ đừng đi mà.
Mẹ đừng đi mà.
Tiểu Khả,
con ngoan nào,
mẹ sẽ về ngay thôi.
Có tin mẹ không?
Mẹ ơi mẹ đừng đi mà.
Tiểu Khả,
ở yên đây không được đi đâu hết,
chờ mẹ về,
nghe thấy không?
Mẹ sẽ về ngay thôi.
Con ngoan nha,
mẹ sẽ về ngay thôi.
Mẹ.
Anh.
Anh.
Anh à xin lỗi, xin lỗi anh.
Tôi sai rồi.
Tiểu Chí!
Anh có lỗi với cậu.
Không phải mọi thứ trên đời
là để sử dụng,
nó tồn tại đã là hoàn hảo lắm rồi.
Mùi mẫn vậy
thì lên đường chung đi.
Anh,
mau dậy đi.
Chạy đi.
Anh có sao không?
Tôi còn khỏe chán.
Xin anh đấy.
Yên tâm.
Là do em ép anh.
Đồ ăn hại, mạnh lên coi.
Mạnh lên xem nào.
Bộ máy đời đầu của Triệu Đại Bảo đã ngắt kết nối.
Hai người này khá thật.
Anh xem.
Cảnh võ này ghi vào sử sách được đấy.
Tự mình đánh mình có gì hay ho đâu.
Anh hiểu gì?
Tự đánh mình và còn phải điều khiển người khác
cao cấp vậy mà.
Đừng đánh nữa.
Đánh thế này
là ôm nhau xuống mồ mất,
chẳng được lợi gì.
Chúng ta trao đổi.
Mễ Xuyến!
Bố mẹ ơi.
Bố mẹ ơi.
Bố mẹ ơi.
Nào.
Mau lên, mau lên, mau lên.
Nào, mau.
Bố bắt máy đi.
Bố ơi.
Bố ơi.
Tiểu Khả!
Tiểu Khả, chạy mau đi con.
Chạy đi.
Bố.
Tiểu Khả, đừng qua đây.
Bố.
Cao Dương,
anh...
Tiểu Khả, đừng qua đây.
Đừng qua đây.
Bố.
Đừng qua đây.
Bố muốn làm gì vậy?
Con là Tiểu Khả!
Con là Tiểu Khả mà bố.
Cao Dương, dừng tay.
Cao Dương!
Cao Dương!
Cao Dương!
Cao Dương!
Con gái.
Đừng sợ, con gái đừng sợ.
Tiểu Khả, Tiểu Khả!
Tiểu Khả!
Đừng sợ.
Cao Dương,
tôi xin anh.
Nói to lên,
tôi không nghe thấy.
Cao Dương,
tôi van xin anh.
Bố ơi.
1,
2,
3.
Cao Dương,
tôi van xin anh.
Cao Dương,
tôi van xin anh.
Cao Dương!
1,
2,
3.
Con xem.
Mấy bức tranh này đẹp quá.
Đúng vậy.
Chào anh Hồng!
Mau chào ông Hồng!
Chào ông Hồng!
Bộ phim này
khán giả phản hồi là đánh đấm rất hay
nhưng diễn hơi yếu.
Cậu phải cố gắng vào.
Đây là kịch bản bộ phim tiếp theo,
cậu xem đi.
Cảm ơn anh.
Godzilla đại chiến Quan Công!
Tôi đóng Quan Công sao?
Đã bảo cậu đánh võ hay
nhưng diễn chưa tốt rồi mà.
Cậu đóng Godzilla!
Tôi... tôi...
Xin lỗi, xin lỗi.
Con thích Godzilla!
Bố tuyệt quá.
Con thích sao?
Được.
Tiểu Khả thích Godzilla
thì bố đóng Godzilla!
Tiểu Khả,
có hứng thú đóng phim không?
Có ạ.
Được.
[Theo bộ Luật Hình sự điều 266, 239 và 128, Cao Dương bị nghi dính tới tội lừa đảo]
[tội bắt cóc tống tiền, tội sở hữu và tàng trữ vũ khí dân dụng phi pháp]
[hơn nữa số lượng khá lớn, tình tiết nghiêm trọng]
[đã bị cơ quan Công an phê duyệt bắt giữ.]
Nào, các bộ phận chuẩn bị,
chúng ta quay cảnh này.
Rồi, cắt, cắt.
Vương Tử và chị Xuyến đều đánh hay.
Vương Tử,
tóc giả hở rồi kìa.
Hóa trang, hóa trang,
mau dặm lớp trang điểm cho chị Xuyến đi.
Về nhà rồi.
Nhanh nữa lên.
Chúng ta xông lên.
Giỏi quá.
Bố nhấc được thứ nặng vậy
con còn không làm được.
Bố ơi,
khi nào thì mẹ về?
Mẹ đang quay phim.
Tối nay công chúa nhỏ muốn ăn gì?
Vậy thì cà chua xào trứng,
trứng xào cà chua.
Xin công chúa nhỏ yên tâm,
Vương Tử chắc chắn hoàn thành nhiệm vụ.
Cắt, cắt, cắt.
Đạo cụ, kính ai đem tới vậy,
đập hoài không bể,
đổi đi.
Lát nữa tôi đánh
thì mọi người đi ra phía ngoài,
tại vì đánh thật nhé.
Nào, chuẩn bị, chuẩn bị.
Nào chúng ta dượt lại chiêu võ,
thử xem.
Người anh em,
dùi cui điện của cậu.
Nào, nào, dừng đã, dừng đã.
Đạo diễn, đổi đồ đã.
Trượt bánh sau,
đi hình chữ bát.
Ơ không,
chúng ta phải thiết kế đã chứ.
Thiết kế, thiết kế.
Em phải né cây
rồi né biển báo giao thông,
đến vực
đi này.
Nhóm xử lý phim trường phong tỏa đường.
Tay phóng xe chuẩn bị,
chúng ta quay cảnh này.
Anh Bảo, bọn họ đuổi đến rồi.
Cầu gai bạo lực.
Lái kiểu gì thế?
Làm sao đó, không thấy đường rồi.
Sao chị còn nhắm mắt vậy?
Chị mau lên, nhìn phía trước đi.
Đằng trước 10 mét, phải 2.
Bám sát, trái 2.
Vào bùng binh.
Để ý tí chứ.
Phía trước 15 mét có xe mô tô,
tốc độ 50,
nép vào trái ôm cua.
Bám sát, phải 4.
Ra bùng binh.
Nút giao 50 mét phía trước
khúc cua chữ U.
Đi thẳng 50 mét
khúc cua chữ S.
Phải 5, trái 6.
Phía trước, phải 3.
Can't find what you're looking for?
Get subtitles in any language from opensubtitles.com, and translate them here.