1
00:01:53,238 --> 00:01:58,367
Đây là câu chuyện của một người đàn ông
được đánh dấu bằng hình ảnh thời thơ ấu của anh.

2
00:01:59,411 --> 00:02:02,246
Cảnh tượng bạo lực khiến anh khó chịu,

3
00:02:02,372 --> 00:02:05,917
và ý nghĩa của nó
anh ấy đã nắm bắt được chỉ nhiều năm sau đó,

4
00:02:06,502 --> 00:02:08,961
đã xảy ra trên đài quan sát
tại sân bay Orly

5
00:02:09,129 --> 00:02:12,256
một vài năm
trước khi Thế chiến thứ ba bùng nổ.

6
00:02:23,685 --> 00:02:28,689
Phụ huynh đưa con đến Orly
vào Chủ nhật để xem những chiếc máy bay khởi hành.

7
00:02:29,358 --> 00:02:31,317
Trong Chúa Nhật đặc biệt này,

8
00:02:31,443 --> 00:02:33,027
đứa trẻ có câu chuyện
chúng tôi sắp kể

9
00:02:33,195 --> 00:02:36,030
sẽ nhớ mãi mặt trời giá lạnh,

10
00:02:36,198 --> 00:02:38,783
bối cảnh ở cuối bộ bài,

11
00:02:39,618 --> 00:02:41,911
và khuôn mặt của một người phụ nữ.

12
00:02:43,205 --> 00:02:46,582
Không gì phân biệt được kỷ niệm
từ những khoảnh khắc đời thường.

13
00:02:46,875 --> 00:02:51,254
Chỉ sau này chúng mới trở nên đáng nhớ
bởi những vết sẹo họ để lại.

14
00:02:52,798 --> 00:02:55,299
Khuôn mặt đó lẽ ra phải là
hình ảnh duy nhất từ thời bình

15
00:02:55,467 --> 00:02:57,885
để sống sót trong chiến tranh.

16
00:02:58,011 --> 00:03:00,721
Anh thường thắc mắc
nếu anh ấy thực sự nhìn thấy nó

17
00:03:00,889 --> 00:03:03,391
hoặc vừa được phát minh
khoảnh khắc dịu dàng đó

18
00:03:03,559 --> 00:03:06,978
để chống lại những khoảnh khắc
của sự điên rồ để theo đuổi.

19
00:03:07,104 --> 00:03:08,521
Tiếng gầm đột ngột,

20
00:03:08,647 --> 00:03:09,939
cử chỉ của người phụ nữ,

21
00:03:10,065 --> 00:03:11,899
cơ thể nhàu nát,

22
00:03:12,025 --> 00:03:15,945
và tiếng la hét của đám đông,
mờ đi vì sợ hãi.

23
00:03:18,115 --> 00:03:22,243
Sau này anh nhận ra
rằng anh ta đã nhìn thấy một người đàn ông chết.

24
00:03:23,912 --> 00:03:26,956
Ngay sau đó,
Paris đã bị phá hủy.

25
00:04:39,988 --> 00:04:41,739
Nhiều người đã chết.

26
00:04:41,907 --> 00:04:44,325
Một số coi mình là người chiến thắng.

27
00:04:44,451 --> 00:04:46,577
Những người khác bị bắt làm tù binh.

28
00:04:46,995 --> 00:04:50,915
Những người sống sót định cư dưới lòng đất
lối đi bên dưới Chaillot.

29
00:04:54,419 --> 00:04:58,172
Trên mặt đất, Paris,
giống như hầu hết thế giới,

30
00:04:58,340 --> 00:05:02,510
không thể ở được,
bị nhiễm phóng xạ.

31
00:05:03,387 --> 00:05:06,138
Những người chiến thắng đứng canh gác
trên một vương quốc của chuột.

32
00:05:10,185 --> 00:05:12,853
Tù nhân bị đối xử
để thí nghiệm

33
00:05:13,021 --> 00:05:16,524
rõ ràng là rất quan tâm
cho những người thực hiện chúng.

34
00:05:49,391 --> 00:05:53,060
Kết quả là thất vọng
cho những người thử nghiệm,

35
00:05:53,645 --> 00:05:56,063
và đối với các chủ thể,
hoặc cái chết

36
00:05:56,189 --> 00:05:57,565
hoặc sự điên rồ.

37
00:06:39,066 --> 00:06:43,319
Một ngày nọ họ đến để chọn một cái mới
chuột lang trong số các tù nhân.

38
00:06:43,445 --> 00:06:46,572
Anh ấy là người có câu chuyện
chúng tôi đang kể.

39
00:07:16,978 --> 00:07:18,813
Anh ấy rất sợ hãi.

40
00:07:22,984 --> 00:07:25,611
Anh ấy đã nghe nói
về người đứng đầu thí nghiệm

41
00:07:25,779 --> 00:07:28,572
và đã được chuẩn bị
đối mặt với nhà khoa học điên

42
00:07:28,698 --> 00:07:31,408
hoặc Tiến sĩ Frankenstein.

43
00:07:31,576 --> 00:07:33,494
Thay vào đó, anh tìm thấy
một người đàn ông hợp lý

44
00:07:33,662 --> 00:07:38,040
Ai bình tĩnh giải thích
rằng loài người đã bị diệt vong.

45
00:07:38,166 --> 00:07:40,167
Không gian không còn là vấn đề nữa.

46
00:07:40,752 --> 00:07:45,089
Hy vọng duy nhất để sống sót
nằm đúng lúc.

47
00:07:46,508 --> 00:07:49,802
Một lỗ hổng thời gian
có thể làm cho nó có thể

48
00:07:49,928 --> 00:07:54,181
để đạt được thực phẩm, thuốc men, năng lượng.

49
00:07:55,475 --> 00:07:57,852
Đây là mục đích của các thí nghiệm:

50
00:07:57,978 --> 00:08:00,396
cử sứ giả đến kịp thời

51
00:08:00,522 --> 00:08:03,274
để triệu hồi quá khứ và tương lai
để giải cứu hiện tại.

52
00:08:04,526 --> 00:08:07,278
Nhưng tâm trí con người đã chùn bước.

53
00:08:07,404 --> 00:08:09,363
Để thức dậy vào một thời điểm khác

54
00:08:10,031 --> 00:08:13,534
được sinh ra lần nữa khi đã trưởng thành.

55
00:08:13,660 --> 00:08:15,661
Cú sốc quá lớn.

56
00:08:16,413 --> 00:08:20,666
Sau khi gửi đi sự sống hoặc bất tỉnh
cơ thể ở các múi giờ khác nhau,

57
00:08:21,126 --> 00:08:26,088
các nhà phát minh bây giờ tập trung vào nam giới
với những hình ảnh tinh thần mạnh mẽ.

58
00:08:26,381 --> 00:08:29,550
Nếu họ có thể hình dung được
hoặc mơ về một thời điểm khác,

59
00:08:29,718 --> 00:08:32,887
có lẽ họ sẽ có thể
để đi vào nó.

60
00:08:35,223 --> 00:08:38,684
Cảnh sát trại đã theo dõi
ngay cả trong giấc mơ.

61
00:08:38,810 --> 00:08:41,061
Người đàn ông này đã được chọn

62
00:08:41,229 --> 00:08:44,982
do sự cố định của anh ấy
trên một hình ảnh từ quá khứ của anh ấy.

63
00:09:34,324 --> 00:09:39,787
Đầu tiên, hiện tại và tất cả những hỗ trợ của nó
phải được cởi bỏ.

64
00:09:42,207 --> 00:09:44,041
Họ bắt đầu lại.

65
00:10:18,952 --> 00:10:20,661
Chủ đề không chết

66
00:10:20,787 --> 00:10:22,496
hoặc phát điên.

67
00:10:22,664 --> 00:10:23,998
Anh ấy đau khổ.

68
00:10:24,541 --> 00:10:26,333
Họ tiếp tục.

69
00:11:05,540 --> 00:11:07,875
Vào ngày thứ mười,

70
00:11:08,043 --> 00:11:11,545
hình ảnh bắt đầu nổi lên
như những lời thú tội.

71
00:11:12,213 --> 00:11:14,465
Một buổi sáng bình yên.

72
00:11:17,427 --> 00:11:20,387
Phòng ngủ thời bình.
Một phòng ngủ thực sự.

73
00:11:22,849 --> 00:11:24,516
Những đứa trẻ thực sự.

74
00:11:28,021 --> 00:11:29,646
Chim thật.

75
00:11:32,359 --> 00:11:34,026
Mèo thật.

76
00:11:37,238 --> 00:11:38,906
Những ngôi mộ thực sự.

77
00:11:42,452 --> 00:11:45,245
Vào ngày thứ 16,
anh ấy đang ở trên đài quan sát.

78
00:11:45,372 --> 00:11:47,081
Nó trống rỗng.

79
00:11:49,918 --> 00:11:52,628
Đôi khi anh tìm thấy
một ngày hạnh phúc,

80
00:11:52,754 --> 00:11:54,671
nhưng nó là một cái khác.

81
00:11:58,802 --> 00:12:02,346
Một khuôn mặt hạnh phúc,
nhưng nó là một cái khác.

82
00:12:06,476 --> 00:12:08,102
Tàn tích.

83
00:12:10,355 --> 00:12:12,940
Một cô gái có thể
người anh đang tìm kiếm.

84
00:12:15,235 --> 00:12:17,277
Anh ấy đi ngang qua con đường của cô ấy
trên đài quan sát.

85
00:12:20,782 --> 00:12:22,950
Cô mỉm cười với anh từ trong ô tô.

86
00:12:25,370 --> 00:12:28,288
Những hình ảnh khác tràn ra
và trộn

87
00:12:28,415 --> 00:12:31,291
trong một bảo tàng
đó có lẽ là ký ức của anh ấy.

88
00:13:12,876 --> 00:13:16,086
Vào ngày thứ 30,
cuộc họp diễn ra.

89
00:13:19,591 --> 00:13:22,468
Lần này anh chắc chắn
anh ấy nhận ra cô ấy.

90
00:13:22,594 --> 00:13:24,720
Thực ra đó là điều duy nhất
anh ấy chắc chắn về

91
00:13:24,888 --> 00:13:28,765
trong thế giới vô tận này
điều đó làm anh ta ngạc nhiên với sự giàu có của nó.

92
00:13:44,157 --> 00:13:47,117
Xung quanh anh ấy
là những vật liệu đáng kinh ngạc:

93
00:13:47,702 --> 00:13:50,037
thủy tinh, nhựa,

94
00:13:50,163 --> 00:13:52,206
vải terry.

95
00:13:52,999 --> 00:13:55,959
Khi anh rũ bỏ niềm đam mê của mình,

96
00:13:56,085 --> 00:13:58,170
người phụ nữ đã biến mất.

97
00:14:02,008 --> 00:14:05,385
Những người thử nghiệm thắt chặt kiểm soát

98
00:14:05,553 --> 00:14:08,055
và gửi anh ta trở lại con đường mòn.

99
00:14:08,223 --> 00:14:11,725
Thời gian lại quay trở lại.
Khoảnh khắc quay trở lại.

100
00:14:18,983 --> 00:14:22,444
Lần này anh ở gần cô ấy
và nói chuyện với cô ấy.

101
00:14:22,570 --> 00:14:24,905
Cô chào anh mà không hề ngạc nhiên.

102
00:14:26,407 --> 00:14:29,076
Họ không có ký ức, không có kế hoạch.

103
00:14:29,536 --> 00:14:32,621
Thời gian đã thành hình
xung quanh họ một cách dễ dàng.

104
00:14:32,747 --> 00:14:35,582
Điểm mốc duy nhất của họ
là hương vị của thời điểm này

105
00:14:36,084 --> 00:14:38,585
và các dấu hiệu trên tường.

106
00:14:49,347 --> 00:14:52,182
Sau đó họ đang ở trong một khu vườn.

107
00:14:52,350 --> 00:14:55,269
Tôi nhớ rằng có những khu vườn.

108
00:15:25,883 --> 00:15:27,926
Cô ấy hỏi anh ấy về chiếc vòng cổ của anh ấy,

109
00:15:28,094 --> 00:15:32,097
chiếc vòng cổ chiến đấu anh ấy đeo lúc đầu
của cuộc chiến sẽ nổ ra vào một ngày nào đó.

110
00:15:32,599 --> 00:15:34,808
Anh ấy đang nghĩ ra một lời giải thích.

111
00:15:39,230 --> 00:15:43,400
Họ dừng lại trước một thân cây gỗ đỏ
được đánh dấu bằng những ngày lịch sử.

112
00:15:44,152 --> 00:15:46,486
Cô ấy nhắc đến một cái tên nước ngoài
anh ấy không hiểu.

113
00:15:54,871 --> 00:15:58,999
Như trong giấc mơ, anh chỉ ra xa hơn
thân cây và nghe chính mình nói,

114
00:15:59,542 --> 00:16:01,335
"Đó là nơi tôi đến"...

115
00:16:04,088 --> 00:16:07,090
và ngã ngửa, kiệt sức.

116
00:16:09,677 --> 00:16:13,347
Rồi một làn sóng thời gian khác nâng anh ta lên.

117
00:16:13,973 --> 00:16:16,266
Có lẽ họ sẽ cho anh ta một cơ hội khác.

118
00:16:26,694 --> 00:16:29,196
Bây giờ cô ấy đang nằm ngủ dưới nắng.

119
00:16:37,705 --> 00:16:40,832
Anh nghĩ rằng,
trong thời gian đó anh ấy đã mất

120
00:16:40,958 --> 00:16:44,169
để trở về thế giới của mình, cô ấy đã chết.

121
00:16:51,886 --> 00:16:54,721
Cô ấy thức dậy.
Tôi lại nói chuyện với cô ấy.

122
00:16:55,348 --> 00:16:58,016
Sự thật là
quá tuyệt vời để có thể tin được,

123
00:16:58,142 --> 00:17:01,353
ông chỉ đề cập đến những điều cần thiết:
một vùng đất xa xôi,

124
00:17:01,479 --> 00:17:03,855
một chặng đường dài để đi du lịch.

125
00:17:04,232 --> 00:17:06,650
Cô ấy lắng nghe và không cười.

126
00:17:36,055 --> 00:17:37,681
Có phải là cùng ngày không?

127
00:17:37,849 --> 00:17:39,683
Tôi không còn biết nữa.

128
00:17:39,809 --> 00:17:42,978
Họ sẽ đi bộ vô số lần
như cái này,

129
00:17:43,104 --> 00:17:45,647
và một niềm tin thầm lặng
sẽ phát triển giữa họ,

130
00:17:45,773 --> 00:17:48,608
tin tưởng ở dạng thuần khiết nhất của nó.

131
00:17:48,776 --> 00:17:53,113
Không kỷ niệm, không kế hoạch,
cho đến lúc anh cảm nhận được

132
00:17:53,239 --> 00:17:56,158
một rào cản phía trước.

133
00:18:06,294 --> 00:18:09,463
Vì vậy, tập thí nghiệm đầu tiên
đã kết thúc.

134
00:18:14,135 --> 00:18:16,511
Đó là điểm khởi đầu
cho một loạt các bài kiểm tra

135
00:18:16,679 --> 00:18:18,805
trong đó anh ấy sẽ gặp cô ấy
vào những thời điểm khác nhau.

136
00:18:24,520 --> 00:18:28,356
Anh gặp cô ấy vài lần
trước dấu hiệu của họ trên tường.

137
00:18:33,321 --> 00:18:35,739
Cô chào đón anh một cách đơn giản.

138
00:18:36,199 --> 00:18:38,200
Cô gọi anh là hồn ma của cô.

139
00:18:41,913 --> 00:18:43,830
Một ngày nọ, cô ấy có vẻ sợ hãi.

140
00:18:46,918 --> 00:18:49,419
Một ngày nọ, cô dựa vào anh.

141
00:18:52,673 --> 00:18:55,509
Anh ấy không bao giờ biết
liệu anh ấy có tiến về phía cô ấy không

142
00:18:55,635 --> 00:18:57,135
hoặc bị đẩy,

143
00:18:57,261 --> 00:19:00,889
liệu anh ấy có bịa ra tất cả không
hay chỉ là đang mơ.

144
00:20:02,577 --> 00:20:04,744
Vào khoảng ngày thứ 50,

145
00:20:05,079 --> 00:20:08,790
họ gặp nhau ở bảo tàng
chứa đầy những động vật không tuổi.

146
00:20:36,110 --> 00:20:39,446
Bây giờ mục tiêu của họ là hoàn hảo.

147
00:20:39,989 --> 00:20:42,282
Họ có thể nhắm vào anh ta vào một thời điểm nhất định,

148
00:20:42,450 --> 00:20:45,410
và anh ấy có thể ở lại đó
và di chuyển thoải mái.

149
00:22:20,047 --> 00:22:22,298
Cô ấy dường như cũng đã điều chỉnh.

150
00:22:30,891 --> 00:22:34,936
Cô chấp nhận cách của vị khách này
như một hiện tượng tự nhiên,

151
00:22:35,062 --> 00:22:39,107
cách anh ấy đến và đi,
tồn tại, nói chuyện,

152
00:22:39,233 --> 00:22:42,277
cười với cô ấy, im lặng,
lắng nghe cô ấy,

153
00:22:42,403 --> 00:22:44,237
rồi biến mất.

154
00:23:39,752 --> 00:23:42,587
Khi trở lại phòng thí nghiệm,

155
00:23:42,713 --> 00:23:45,965
anh ấy cảm nhận được điều gì đó
đã thay đổi.

156
00:23:46,342 --> 00:23:48,635
Giám đốc trại đã ở đó.

157
00:23:49,512 --> 00:23:52,138
Từ những gì được nói xung quanh anh ấy,

158
00:23:52,264 --> 00:23:55,600
anh ấy đã thu thập được điều đó sau khi thành công
của những thí nghiệm trước đây,

159
00:23:55,726 --> 00:23:59,145
bây giờ họ có nghĩa là
để đưa anh ta tới tương lai.

160
00:23:59,271 --> 00:24:02,148
Sự phấn khích của anh ấy
làm anh quên đi trong giây lát

161
00:24:02,316 --> 00:24:06,319
rằng cuộc gặp ở bảo tàng
là lần cuối cùng của họ.

162
00:24:13,327 --> 00:24:16,162
Tương lai được bọc thép tốt hơn
hơn quá khứ.

163
00:24:18,499 --> 00:24:21,793
Sau vài lần
những nỗ lực thậm chí còn mệt mỏi hơn,

164
00:24:21,919 --> 00:24:25,088
cuối cùng anh ấy đã bắt được
một số làn sóng của thế giới sắp tới.

165
00:24:28,050 --> 00:24:30,718
Anh ta đã vượt qua một hành tinh được biến đổi...

166
00:24:32,304 --> 00:24:34,347
với việc Paris được xây dựng lại...

167
00:24:34,849 --> 00:24:37,225
10.000 con đường khó hiểu.

168
00:24:42,273 --> 00:24:44,607
Những người khác đang đợi anh.

169
00:24:48,195 --> 00:24:50,530
Đó là một cuộc gặp gỡ ngắn ngủi.

170
00:24:50,656 --> 00:24:54,659
Họ rõ ràng đã từ chối
xỉ này từ thời điểm khác.

171
00:24:57,163 --> 00:24:59,831
Anh kể lại bài học của mình:

172
00:24:59,957 --> 00:25:02,083
Vì loài người đã sống sót,

173
00:25:02,251 --> 00:25:07,213
nó không thể từ chối quá khứ của chính mình
phương tiện sinh tồn của chính nó.

174
00:25:12,011 --> 00:25:15,680
Sự ngụy biện này đã được thực hiện
vì số phận đang ngụy trang.

175
00:25:27,902 --> 00:25:29,777
Họ đưa cho anh ta một bộ nguồn

176
00:25:29,904 --> 00:25:33,448
đủ mạnh để thiết lập
toàn bộ ngành công nghiệp của con người lại chuyển động.

177
00:25:34,074 --> 00:25:37,035
Rồi cánh cửa tương lai
đóng cửa một lần nữa.

178
00:25:45,502 --> 00:25:47,795
Không lâu sau khi anh trở về,

179
00:25:47,922 --> 00:25:50,673
anh ấy đã được chuyển đi
đến một phần khác của trại.

180
00:25:51,258 --> 00:25:54,093
Anh ta biết những người cai ngục của mình
sẽ không tha cho anh ta.

181
00:25:54,929 --> 00:25:57,096
Anh đã là một công cụ trong tay họ.

182
00:25:57,264 --> 00:26:01,434
Hình ảnh tuổi thơ của anh
đã làm mồi nhử để huấn luyện anh ta.

183
00:26:01,560 --> 00:26:04,729
Anh ấy đã đáp ứng được sự mong đợi của họ
và đã đóng vai trò của mình.

184
00:26:04,855 --> 00:26:07,398
Bây giờ anh chỉ chờ bị xử tử,

185
00:26:07,524 --> 00:26:12,362
với ký ức về một cuộc sống hai lần
khoảnh khắc nào đó ở đâu đó bên trong anh ấy.

186
00:26:14,114 --> 00:26:18,284
Sâu trong tình trạng lấp lửng này, anh nhận được tin
từ những người trong tương lai.

187
00:26:19,453 --> 00:26:21,704
Họ cũng có thể du hành xuyên thời gian,

188
00:26:22,289 --> 00:26:24,374
và dễ dàng hơn.

189
00:26:24,875 --> 00:26:26,918
Họ ở đó,

190
00:26:27,044 --> 00:26:30,964
sẵn sàng chấp nhận anh ấy
như một trong số họ.

191
00:26:33,259 --> 00:26:35,802
Nhưng anh ấy có một yêu cầu khác.

192
00:26:36,345 --> 00:26:39,097
Thay vì tương lai yên bình đó,

193
00:26:39,223 --> 00:26:43,268
anh ấy yêu cầu được trả lại
đến thế giới tuổi thơ của anh ấy

194
00:26:43,769 --> 00:26:46,980
và người phụ nữ đó
ai có thể đang đợi anh ta.

195
00:26:52,987 --> 00:26:55,113
Một lần nữa
trên đài quan sát ở Orly...

196
00:26:56,240 --> 00:27:00,076
vào ngày chủ nhật ấm áp trước chiến tranh này
bây giờ anh ấy có thể ở đâu,

197
00:27:00,202 --> 00:27:02,996
anh bối rối nghĩ
anh ấy đã là một đứa trẻ như thế nào

198
00:27:03,122 --> 00:27:07,166
chắc cũng phải ở đó,
ngắm nhìn những chiếc máy bay.

199
00:27:07,751 --> 00:27:09,961
Nhưng trước hết anh tìm
khuôn mặt của một người phụ nữ

200
00:27:10,087 --> 00:27:12,672
ở cuối boong.

201
00:27:32,318 --> 00:27:34,193
Anh chạy về phía cô.

202
00:27:34,361 --> 00:27:37,280
Và khi anh nhận ra người đàn ông đó
người đã theo dõi anh ta từ trại,

203
00:27:38,490 --> 00:27:41,034
anh ấy nhận ra có
không thoát khỏi thời gian,

204
00:27:41,744 --> 00:27:45,121
và khoảnh khắc đó
anh ấy đã được phép nhìn thấy khi còn nhỏ,

205
00:27:45,581 --> 00:27:48,291
và điều đó đã ám ảnh anh ấy
mãi mãi về sau...

206
00:27:49,877 --> 00:27:52,754
là thời điểm cái chết của chính anh ta.


