1
00:00:02,169 --> 00:00:03,587
Trước đây trên Hannibal...

2
00:00:03,670 --> 00:00:04,713
Chúng tôi giống nhau thôi.

3
00:00:04,796 --> 00:00:06,840
Điều này cho bạn khả năng lừa dối tôi

4
00:00:06,924 --> 00:00:08,550
và bị tôi lừa dối.

5
00:00:12,471 --> 00:00:13,597
Bạn đã bắn súng chưa?

6
00:00:13,680 --> 00:00:15,224
Tôi đã nói rồi, tôi cảm thấy hoang tưởng.

7
00:00:15,307 --> 00:00:17,768
Tất cả những gì tôi muốn làm là bắt anh ta.

8
00:00:17,851 --> 00:00:18,851
Anh ấy chẳng cho tôi gì cả.

9
00:00:18,894 --> 00:00:20,938
Tôi biết điều gì sẽ xảy ra với bệnh ung thư phổi.

10
00:00:21,396 --> 00:00:25,359
Và sẽ có lúc
khi bạn không thể làm được gì.

11
00:00:27,402 --> 00:00:28,445
Bạn đang làm gì vậy?

12
00:00:28,529 --> 00:00:29,696
Tôi muốn bạn đi cùng tôi.

13
00:00:29,780 --> 00:00:32,157
Alana Bloom không có bất kỳ nghi ngờ nào.

14
00:00:32,241 --> 00:00:34,493
Cô ấy bị thuyết phục
rằng anh ta đã giết Freddie Lounds.

15
00:00:34,576 --> 00:00:35,619
Đám tang của tôi thế nào?

16
00:00:35,702 --> 00:00:36,995
Chúng ta sẽ bị bắt.

17
00:00:37,079 --> 00:00:39,248
Jack đã nghi ngờ rồi
bạn đã giết Freddie Lounds.

18
00:00:39,331 --> 00:00:40,624
Điều đó có nghĩa là anh ta nghi ngờ bạn.

19
00:00:40,707 --> 00:00:41,792
Tôi biết.

20
00:00:41,875 --> 00:00:43,228
Bạn nên cho anh ấy những gì anh ấy muốn.

21
00:00:43,252 --> 00:00:45,504
Đưa cho anh ta cái máy xé vải chesapeake?

22
00:01:26,503 --> 00:01:30,966
Tiến sĩ Hannibal Lecter, trân trọng kính mời
của công ty tôi để ăn tối.

23
00:01:36,179 --> 00:01:40,017
Bạn ngồi vào chiếc ghế đó, sẽ,
như bạn đã làm rất nhiều lần trước đây.

24
00:01:43,478 --> 00:01:46,148
Nó giữ giữa các phân tử của nó
sự rung động của

25
00:01:46,231 --> 00:01:49,651
tất cả các cuộc trò chuyện của chúng tôi
từng được giữ trong sự hiện diện của nó.

26
00:01:52,279 --> 00:01:53,989
Mọi trao đổi,

27
00:01:56,450 --> 00:01:58,702
những sự khó chịu nhỏ nhặt,

28
00:02:00,329 --> 00:02:02,164
tiết lộ chết người,

29
00:02:03,332 --> 00:02:06,335
thông báo thẳng thừng về thảm họa.

30
00:02:08,045 --> 00:02:10,130
Những tiếng càu nhàu và thơ ca của cuộc sống.

31
00:02:11,256 --> 00:02:13,300
Tất cả những gì chúng ta từng nói.

32
00:02:14,509 --> 00:02:15,677
Nghe.

33
00:02:18,639 --> 00:02:20,182
Bạn nghe thấy gì?

34
00:02:26,355 --> 00:02:27,856
Một giai điệu.

35
00:02:29,441 --> 00:02:31,526
Chúng ta là sự phối hợp của carbon.

36
00:02:34,321 --> 00:02:35,864
Bạn và tôi.

37
00:02:40,202 --> 00:02:41,370
Và Jack.

38
00:02:44,081 --> 00:02:45,415
Và Jack.

39
00:02:48,460 --> 00:02:52,381
Tất cả số phận của chúng ta bay và bơi
trong máu và sự trống rỗng.

40
00:02:58,053 --> 00:03:00,555
Mọi người đang chuẩn bị ăn tối.

41
00:03:01,932 --> 00:03:03,266
Tôi đang đeo một sợi dây.

42
00:03:03,850 --> 00:03:06,478
Tôi có súng bắn tỉa trên mái nhà
của những ngôi nhà lân cận

43
00:03:06,561 --> 00:03:09,064
với tầm nhìn tới tất cả các cửa sổ.

44
00:03:09,773 --> 00:03:13,777
Anh ta sẽ cố giết bạn trong nhà bếp,
để thuận tiện.

45
00:03:14,820 --> 00:03:17,781
Làm cho việc chuẩn bị cao răng trở nên dễ dàng hơn.

46
00:03:22,077 --> 00:03:24,204
Jack sẽ không dễ bị giết đâu.

47
00:03:26,039 --> 00:03:27,624
Anh ta sẽ được trang bị vũ khí.

48
00:03:29,334 --> 00:03:31,586
Anh ấy khỏe mạnh, được đào tạo bài bản.

49
00:03:34,756 --> 00:03:36,007
Chúng ta không thể do dự.

50
00:03:37,676 --> 00:03:40,262
Hannibal nghĩ bạn là người đàn ông của anh ấy
trong phòng.

51
00:03:42,222 --> 00:03:43,765
Tôi nghĩ bạn là của tôi.

52
00:03:46,143 --> 00:03:49,312
Khi cáo nghe thấy tiếng thỏ kêu,
anh ấy chạy tới.

53
00:03:49,980 --> 00:03:51,606
Nhưng không phải để giúp đỡ.

54
00:03:54,818 --> 00:03:57,404
Khi bạn nghe Jack hét lên,
tại sao bạn lại chạy tới?

55
00:04:03,285 --> 00:04:04,619
Khi thời điểm đến...

56
00:04:05,120 --> 00:04:06,580
Khi thời điểm đến...

57
00:04:10,792 --> 00:04:12,836
Bạn sẽ làm những gì cần phải làm chứ?

58
00:04:19,760 --> 00:04:21,303
Ồ, vâng.

59
00:05:34,042 --> 00:05:35,168
Nhìn thấy?

60
00:05:36,378 --> 00:05:37,587
Nhìn thấy?

61
00:06:07,158 --> 00:06:10,161
Sự tha thứ thật sâu sắc,

62
00:06:10,912 --> 00:06:15,750
trạng thái sự việc có ý thức và vô thức.

63
00:06:18,086 --> 00:06:21,256
Bạn thực sự không thể chọn làm điều đó.

64
00:06:24,009 --> 00:06:25,969
Nó đơn giản xảy ra với bạn.

65
00:06:29,598 --> 00:06:31,933
Sự tha thứ có xảy ra với bạn không?

66
00:06:36,563 --> 00:06:38,106
Tôi đã chết.

67
00:06:41,818 --> 00:06:43,945
Tôi đang ở giữa cái chết.

68
00:06:47,741 --> 00:06:51,828
Dấu chấm ở cuối câu
mang lại ý nghĩa cho từng từ.

69
00:06:53,163 --> 00:06:55,373
Mọi không gian trước nó.

70
00:06:56,958 --> 00:07:01,504
Bạn đã chuyển dấu chấm câu của tôi, Tiến sĩ Lecter.

71
00:07:05,800 --> 00:07:07,636
Bạn đã chuyển ý nghĩa của tôi.

72
00:07:37,165 --> 00:07:40,627
Tôi không ở đây vì tôi muốn thế.

73
00:07:42,128 --> 00:07:43,713
Bạn đã thấy điều đó.

74
00:07:44,923 --> 00:07:46,174
tôi ở đây

75
00:07:49,177 --> 00:07:51,554
vì tôi không thể bỏ rơi Jack.

76
00:07:55,141 --> 00:07:56,393
Không phải lần nữa.

77
00:07:58,853 --> 00:08:03,483
Tình yêu và cái chết là bản lề lớn
nơi mà mọi sự đồng cảm của con người đều hướng về.

78
00:08:06,486 --> 00:08:11,116
Những gì chúng ta làm cho bản thân sẽ chết cùng với chúng ta.
Những gì chúng ta làm cho người khác, điều đó vượt quá khả năng của chúng ta.

79
00:08:11,199 --> 00:08:12,993
Bạn đã cứu tôi vì Jack.

80
00:08:19,207 --> 00:08:22,460
Bạn sẽ cứu anh ấy, cho tôi,

81
00:08:24,921 --> 00:08:26,464
khi tôi đi vắng?

82
00:08:35,807 --> 00:08:38,309
Tôi sẽ tận hưởng sự hồi sinh của mình.

83
00:08:39,561 --> 00:08:42,480
Không có gì bán chạy hơn một câu chuyện sinh tồn.

84
00:08:42,564 --> 00:08:45,734
Tôi sẽ không coi chúng tôi là những người sống sót
chưa, Freddie.

85
00:08:46,276 --> 00:08:48,319
Tôi đang coi tôi như một người sống sót.

86
00:08:48,862 --> 00:08:52,490
Tôi bắt đầu làm biên tập viên về bệnh ung thư
tại một tờ báo lá cải của siêu thị.

87
00:08:53,867 --> 00:08:56,619
Ung thư là phương tiện truyền thông rất sinh lợi.

88
00:08:56,703 --> 00:08:58,246
Đó không phải là sự thật sao?

89
00:08:58,747 --> 00:09:01,416
“Phương pháp điều trị mới cho bệnh ung thư”
"Phương thuốc kỳ diệu của bệnh ung thư."

90
00:09:02,584 --> 00:09:05,170
Tất cả chúng ta đều tuyệt vọng vì một chút hy vọng.

91
00:09:11,593 --> 00:09:14,804
Tôi muốn hỏi bạn
làm điều gì đó cho tôi, Freddie.

92
00:09:16,473 --> 00:09:17,599
Hay đúng hơn là không.

93
00:09:22,896 --> 00:09:24,939
Đừng viết về Abigail.

94
00:09:28,151 --> 00:09:29,569
Bạn có thể viết về tôi.

95
00:09:30,904 --> 00:09:32,781
Bạn có thể viết về Hannibal.

96
00:09:34,949 --> 00:09:36,785
Nhưng hãy để Abigail yên.

97
00:09:42,332 --> 00:09:46,169
Bạn thực sự không biết
nếu bạn định sống sót với anh ta, phải không?

98
00:09:48,880 --> 00:09:51,132
Hãy để cô ấy được yên nghỉ.

99
00:10:16,991 --> 00:10:18,993
Đây là những ghi chú của bạn về tôi.

100
00:10:21,579 --> 00:10:22,872
Vì vậy, họ là như vậy.

101
00:11:04,873 --> 00:11:07,792
Bệnh nhân của bạn có cần những thứ này không
sau khi bạn đi?

102
00:11:09,043 --> 00:11:12,297
FBI sẽ nghiền ngẫm những ghi chú của tôi
nếu tôi để chúng nguyên vẹn.

103
00:11:12,714 --> 00:11:15,175
Tôi sẽ tha cho bệnh nhân của mình sự giám sát.

104
00:11:15,800 --> 00:11:19,554
Tôi đang tháo dỡ tôi là ai
và di chuyển từng viên gạch một.

105
00:11:28,021 --> 00:11:29,341
Khi chúng ta đã rời xa cuộc đời này,

106
00:11:30,356 --> 00:11:32,442
Jack Crawford và FBI đứng sau chúng ta,

107
00:11:33,985 --> 00:11:35,945
Tôi sẽ luôn có nơi này.

108
00:11:36,529 --> 00:11:37,989
Trong cung điện ký ức của bạn?

109
00:11:39,449 --> 00:11:43,286
Cung điện của tôi rộng lớn,
thậm chí theo tiêu chuẩn thời trung cổ.

110
00:11:44,704 --> 00:11:46,915
Tiền sảnh là nhà nguyện Norman ở Palermo.

111
00:11:48,249 --> 00:11:53,421
Nghiêm túc, đẹp đẽ và vượt thời gian,
với một lời nhắc nhở duy nhất về cái chết.

112
00:11:54,464 --> 00:11:57,425
Một hộp sọ được khắc trên sàn nhà.

113
00:12:03,932 --> 00:12:07,435
Tất cả những gì tôi cần là một luồng.

114
00:12:10,230 --> 00:12:13,524
Trong những khoảnh khắc khi
bạn không thể vượt qua được môi trường xung quanh,

115
00:12:14,776 --> 00:12:16,778
bạn có thể làm cho tất cả biến mất.

116
00:12:17,320 --> 00:12:18,529
Hãy quay đầu lại,

117
00:12:18,738 --> 00:12:20,281
nhắm mắt lại,

118
00:12:21,282 --> 00:12:23,618
Hãy lội vào dòng suối tĩnh lặng.

119
00:12:30,333 --> 00:12:32,752
Nếu tôi bị bắt,

120
00:12:32,835 --> 00:12:37,048
cung điện ký ức của tôi sẽ phục vụ
không chỉ là một hệ thống ghi nhớ.

121
00:12:37,131 --> 00:12:38,299
Tôi sẽ sống ở đó.

122
00:12:41,719 --> 00:12:43,805
Bạn có thể hạnh phúc ở đó không?

123
00:12:45,056 --> 00:12:48,977
Tất cả các phòng cung điện đều không đáng yêu,
ánh sáng và tươi sáng.

124
00:12:50,061 --> 00:12:53,273
Trong vòm trái tim và bộ não của chúng ta,
nguy hiểm đang chờ đợi.

125
00:12:54,357 --> 00:12:57,026
Có những lỗ hổng trên sàn của tâm trí.

126
00:14:15,396 --> 00:14:18,399
Trong vài giây giật cục của giấc ngủ tôi có được,

127
00:14:21,235 --> 00:14:26,657
tất cả những gì tôi thấy là bóng tối,
tràn ngập phía sau mí mắt của tôi.

128
00:14:30,411 --> 00:14:32,830
Tôi mơ bóng tối tràn vào tôi.

129
00:14:35,249 --> 00:14:37,502
Nó đến và nó quỷ quyệt.

130
00:14:40,004 --> 00:14:42,548
Lên mũi, vào tai tôi.

131
00:14:50,098 --> 00:14:51,766
Tôi cảm thấy bị đầu độc.

132
00:14:59,357 --> 00:15:01,192
Tất cả chúng ta đều bị đầu độc.

133
00:15:04,654 --> 00:15:06,948
Bạn đã thấy điều mà không ai khác có thể.

134
00:15:12,620 --> 00:15:15,623
Tất cả những gì nó cần là chấn thương.

135
00:15:18,543 --> 00:15:20,837
Chúng tôi vẫn đang ở trong tình trạng dày đặc của nó.

136
00:15:24,549 --> 00:15:27,135
Chúng ta đang trải qua giai đoạn tồi tệ nhất.

137
00:15:36,894 --> 00:15:40,731
Bạn đã đặt một số loại bẫy
và bạn đang xúi giục Hannibal tham gia vào việc đó.

138
00:15:45,653 --> 00:15:48,239
Làm sao bạn có thể chắc chắn rằng anh ấy không trêu chọc bạn?

139
00:15:53,161 --> 00:15:54,287
Tôi không thể.

140
00:16:35,536 --> 00:16:37,997
Bạn có biết hình ảnh là gì không, Will?

141
00:16:39,207 --> 00:16:41,042
Đó là một loài côn trùng bay.

142
00:16:43,836 --> 00:16:46,547
Đó là giai đoạn cuối cùng của một sự chuyển đổi.

143
00:16:47,715 --> 00:16:50,051
Khi trở thành bạn sẽ là ai?

144
00:16:51,844 --> 00:16:55,473
Nó cũng là một thuật ngữ từ
tôn giáo chết của phân tâm học.

145
00:16:57,391 --> 00:17:01,938
Imago là hình ảnh của một người thân yêu,
chôn vùi trong vô thức,

146
00:17:03,856 --> 00:17:05,983
mang theo chúng ta suốt cuộc đời.

147
00:17:06,567 --> 00:17:07,818
Một lý tưởng.

148
00:17:10,071 --> 00:17:11,447
Khái niệm về lý tưởng.

149
00:17:14,408 --> 00:17:18,037
Tôi có một khái niệm về bạn,
cũng giống như bạn có một khái niệm về tôi.

150
00:17:19,247 --> 00:17:21,082
Cả hai chúng tôi đều không lý tưởng.

151
00:17:28,256 --> 00:17:31,801
Cả hai chúng ta đều quá tò mò
về quá nhiều thứ cho bất kỳ lý tưởng nào.

152
00:17:39,934 --> 00:17:41,561
Việc Jack chết có lý tưởng không?

153
00:17:47,275 --> 00:17:48,776
Nó là cần thiết.

154
00:17:50,611 --> 00:17:53,656
Chuyện gì xảy ra với Jack
đã được định trước.

155
00:18:00,830 --> 00:18:02,623
Bây giờ chúng ta có thể biến mất.

156
00:18:03,541 --> 00:18:04,875
Tối nay.

157
00:18:09,630 --> 00:18:11,173
Cho chó của bạn ăn,

158
00:18:12,133 --> 00:18:15,511
để lại lời nhắn cho Alana
và không bao giờ gặp lại cô ấy hoặc Jack nữa.

159
00:18:19,140 --> 00:18:20,516
Gần như lịch sự.

160
00:18:24,687 --> 00:18:27,189
Vậy thì đây sẽ là bữa tối cuối cùng của chúng ta.

161
00:18:32,820 --> 00:18:34,322
Của cuộc đời này.

162
00:18:36,782 --> 00:18:38,326
Tôi phục vụ thịt cừu.

163
00:18:38,659 --> 00:18:40,161
Hy sinh.

164
00:18:42,413 --> 00:18:44,498
Tôi không cần sự hy sinh.

165
00:18:46,334 --> 00:18:47,668
Bạn có?

166
00:18:50,671 --> 00:18:52,548
Tôi cần anh ấy biết.

167
00:18:57,011 --> 00:19:00,056
Nếu tôi thú nhận với Jack Crawford ngay bây giờ...

168
00:19:04,101 --> 00:19:05,853
Tôi sẽ tha thứ cho bạn.

169
00:19:08,272 --> 00:19:11,484
Nếu Jack nói với bạn rằng tất cả đều được tha thứ,

170
00:19:13,653 --> 00:19:16,197
bạn có chấp nhận sự tha thứ của anh ấy không?

171
00:19:23,120 --> 00:19:25,539
Jack không đưa ra sự tha thứ.

172
00:19:28,292 --> 00:19:31,796
Anh ấy muốn công lý.

173
00:19:34,965 --> 00:19:36,801
Anh ấy muốn gặp bạn.

174
00:19:39,387 --> 00:19:41,389
Xem bạn là ai.

175
00:19:42,640 --> 00:19:44,350
Hãy xem tôi đã trở thành cái gì này.

176
00:19:51,732 --> 00:19:53,484
Anh ấy muốn sự thật.

177
00:20:07,665 --> 00:20:09,458
Vậy thì hãy nói sự thật.

178
00:20:12,044 --> 00:20:14,130
Và tất cả những hậu quả của nó.

179
00:20:32,523 --> 00:20:33,983
Đây là một cái bẫy, Jack.

180
00:20:34,358 --> 00:20:37,319
Bạn không thể bẫy ai đó
phạm tội giết người có chủ ý.

181
00:20:38,112 --> 00:20:40,114
Vâng, bạn có thể. Bạn đang làm điều đó.

182
00:20:40,948 --> 00:20:45,411
Bạn âm mưu vi phạm
Tài sản và quyền nhân thân của Tiến sĩ Lecter.

183
00:20:46,287 --> 00:20:49,874
Và để ghi lại,
người duy nhất tham gia vào cuộc điều tra này

184
00:20:49,957 --> 00:20:54,295
chúng tôi có thể xác nhận thực sự có
đã giết ai đó là Will Graham.

185
00:20:55,254 --> 00:20:57,047
Đó là sự tự vệ.

186
00:20:59,800 --> 00:21:03,971
Hannibal Lecter đang bị xúi giục
phạm tội giết người

187
00:21:04,638 --> 00:21:07,516
bởi một người cung cấp thông tin bí mật của FBI.

188
00:21:08,893 --> 00:21:11,312
Đây là hành vi thái quá của chính phủ.

189
00:21:11,562 --> 00:21:15,441
Bạn sẽ không bao giờ có được một bản án.
Anh đang suy nghĩ không rõ ràng, Jack.

190
00:21:15,524 --> 00:21:19,487
Chúng ta đang ở gần nhau nhất có thể
để bắt người đàn ông này.

191
00:21:22,573 --> 00:21:25,910
Tôi hiểu rằng vợ bạn đang bị bệnh nặng.

192
00:21:26,952 --> 00:21:28,871
Bạn đang bị phân tâm.

193
00:21:28,954 --> 00:21:32,500
Sau một cuộc điều tra, tôi sẽ đưa bạn
buộc phải nghỉ phép vì thương xót.

194
00:22:40,150 --> 00:22:42,111
Đây chỉ là đáng kinh ngạc.

195
00:22:45,406 --> 00:22:48,450
bạn định làm gì
về Hannibal Lecter?

196
00:22:48,534 --> 00:22:50,286
Những gì Jack đáng lẽ phải làm.

197
00:22:50,369 --> 00:22:54,456
Chúng tôi đã đóng băng hộ chiếu của anh ấy
và chúng tôi đang nhận được lệnh khám xét.

198
00:22:54,582 --> 00:22:56,667
Hannibal đã mở cửa
tới FBI.

199
00:22:56,750 --> 00:22:58,544
Sẽ không có bằng chứng vật chất.

200
00:22:58,627 --> 00:23:01,213
Cách duy nhất để bắt anh ta là hành động.

201
00:23:02,298 --> 00:23:05,217
Ý bạn là chúng ta nên có
cứ để Jack treo cổ tự tử à?

202
00:23:05,301 --> 00:23:07,052
Và những người khác trong bộ phận của anh ấy?

203
00:23:07,136 --> 00:23:11,223
Không. Nhưng Will và Jack vẫn còn
cơ hội tốt nhất để bắt Hannibal.

204
00:23:14,059 --> 00:23:17,271
Người đàn ông này sẽ là Graham
bị giết để tự vệ,

205
00:23:19,607 --> 00:23:21,150
anh ấy đã bị cắt xẻo.

206
00:23:21,609 --> 00:23:25,321
Đến một thời điểm nhất định, quá trình tự vệ dừng lại.
Will Graham không dừng lại.

207
00:23:26,322 --> 00:23:30,534
Jack Crawford đã xử phạt điều này
và sau đó anh ấy giấu nó với chúng tôi.

208
00:23:33,454 --> 00:23:37,791
Tôi phải tin rằng Will đã cố gắng
để duy trì danh tính vỏ bọc của mình.

209
00:23:38,167 --> 00:23:40,961
Thực tế không biến mất
bởi vì bạn không còn tin vào nó nữa.

210
00:23:41,045 --> 00:23:43,088
Nó bướng bỉnh như thế đấy.

211
00:23:43,172 --> 00:23:44,715
Thực tế của tình trạng này

212
00:23:44,798 --> 00:23:47,843
Jack Crawford có bị lạm dụng không
quyền lực văn phòng của ông.

213
00:23:48,469 --> 00:23:51,764
Cô Prurnell, họ đang tuyệt vọng.

214
00:23:53,974 --> 00:23:56,518
Họ đang vi phạm pháp luật.

215
00:23:59,480 --> 00:24:01,982
Tôi sẽ buộc tội những người này.

216
00:24:03,484 --> 00:24:05,486
Họ sẽ không dừng lại.

217
00:24:05,945 --> 00:24:09,114
Đó là lý do tại sao họ đang
bị bắt giam.

218
00:24:09,239 --> 00:24:12,701
Jack biết bạn sẽ tìm thấy gì.
Anh ấy biết bạn phải làm gì.

219
00:24:13,327 --> 00:24:16,163
Điều đó sẽ không ngăn cản anh ta
khỏi làm những gì anh ta phải làm.

220
00:24:40,312 --> 00:24:44,066
- Xin chào?
- Alana đây. Jack có ở cùng bạn không?

221
00:24:46,026 --> 00:24:47,069
Tại sao?

222
00:24:48,404 --> 00:24:51,490
Họ đã ban hành lệnh khám xét
cho việc bắt giữ của bạn, sẽ.

223
00:24:53,158 --> 00:24:56,036
Để hoạt động như một phụ kiện cho bẫy.

224
00:24:59,373 --> 00:25:02,042
Và vì vụ sát hại cấp bậc Randall.

225
00:25:03,377 --> 00:25:05,921
Họ cũng sẽ bắt Jack.

226
00:25:09,216 --> 00:25:10,509
Sẽ?

227
00:25:12,261 --> 00:25:13,679
Tạm biệt, Alana.

228
00:25:29,695 --> 00:25:30,738
Xin chào?

229
00:25:34,074 --> 00:25:35,451
Họ biết.

230
00:26:05,022 --> 00:26:06,440
Xin chào, Jack.

231
00:26:06,774 --> 00:26:08,233
Bạn đến sớm.

232
00:26:09,276 --> 00:26:11,361
Tôi nóng lòng muốn đến đây.

233
00:26:14,114 --> 00:26:16,200
Bạn có quan tâm đến đầu bếp phó không?

234
00:26:18,952 --> 00:26:22,581
Tôi muốn cảm ơn bạn
vì tình bạn của cậu, Hannibal.

235
00:26:27,961 --> 00:26:31,673
Chất lượng đẹp nhất
của một tình bạn thực sự là phải hiểu

236
00:26:32,466 --> 00:26:35,302
và được hiểu một cách rõ ràng tuyệt đối.

237
00:26:40,182 --> 00:26:45,646
Vậy thì đây là
khoảnh khắc rõ ràng nhất của tình bạn của chúng tôi.

238
00:28:09,229 --> 00:28:11,231
Tôi muốn báo cáo về tiếng súng.

239
00:29:11,917 --> 00:29:13,001
Hannibal.

240
00:29:17,130 --> 00:29:18,131
Hannibal!

241
00:29:27,808 --> 00:29:29,142
Jack đâu?

242
00:29:31,603 --> 00:29:32,646
Trong phòng đựng thức ăn.

243
00:29:37,526 --> 00:29:40,487
Tôi đã hy vọng bạn và tôi
sẽ không phải nói lời tạm biệt.

244
00:29:40,612 --> 00:29:44,157
Không thấy cũng không nói gì.

245
00:29:47,786 --> 00:29:49,288
Bạn có thể thấy điều đó thật thô lỗ.

246
00:29:49,371 --> 00:29:50,831
Dừng lại!

247
00:29:55,168 --> 00:29:57,170
Tôi thật mù quáng.

248
00:29:59,756 --> 00:30:02,926
Để bảo vệ bạn,
Tôi đã làm việc rất chăm chỉ để làm bạn mù quáng.

249
00:30:03,885 --> 00:30:05,512
Bạn có thể bị mù.

250
00:30:07,806 --> 00:30:09,516
Bạn có thể trốn tránh điều này.

251
00:30:11,685 --> 00:30:13,186
Đi đi.

252
00:30:13,270 --> 00:30:16,273
Tôi sẽ không có ý định gọi điện cho bạn.
Nhưng nếu bạn ở lại,

253
00:30:17,316 --> 00:30:18,608
tôi sẽ giết bạn.

254
00:30:26,199 --> 00:30:28,493
Bị mù đi, Alana. Đừng dũng cảm.

255
00:30:42,716 --> 00:30:44,509
Tôi đã lấy đạn của bạn.

256
00:31:34,601 --> 00:31:35,936
Tôi tìm thấy nhiều viên đạn hơn!

257
00:32:02,921 --> 00:32:04,172
Abigail?

258
00:32:06,633 --> 00:32:07,801
Tôi rất xin lỗi.

259
00:33:17,496 --> 00:33:20,373
Đây là Will Graham.
Tôi cần ert ở quảng trường 5 Chandel.

260
00:33:22,751 --> 00:33:24,586
Jack đang ở bên trong.

261
00:35:03,852 --> 00:35:05,312
Abigail?

262
00:35:08,898 --> 00:35:12,986
Tôi không biết phải làm gì khác,
nên tôi chỉ làm những gì anh ấy bảo tôi.

263
00:35:17,490 --> 00:35:18,992
Anh ấy ở đâu?

264
00:35:32,047 --> 00:35:35,634
Lẽ ra bạn phải rời đi.

265
00:35:42,349 --> 00:35:44,476
Chúng tôi không thể rời đi mà không có bạn.

266
00:36:16,049 --> 00:36:17,592
Thời gian đã đảo ngược.

267
00:36:19,094 --> 00:36:22,097
Tách trà tôi đã làm vỡ
đã đến với nhau.

268
00:36:25,350 --> 00:36:28,228
Nơi này được tạo ra cho Abigail
trong thế giới của bạn.

269
00:36:29,938 --> 00:36:31,731
Bạn hiểu không?

270
00:36:33,733 --> 00:36:37,362
Nơi đó đã được tạo ra
cho tất cả chúng ta, cùng nhau.

271
00:36:42,742 --> 00:36:44,577
Tôi muốn làm bạn ngạc nhiên.

272
00:36:47,539 --> 00:36:48,915
Và bạn,

273
00:36:51,251 --> 00:36:53,211
bạn muốn làm tôi ngạc nhiên.

274
00:37:03,012 --> 00:37:04,889
Tôi cho bạn biết tôi.

275
00:37:08,476 --> 00:37:09,602
Gặp tôi nhé.

276
00:37:10,937 --> 00:37:12,939
Tôi đã tặng bạn một món quà hiếm có.

277
00:37:16,192 --> 00:37:18,778
- Nhưng anh không muốn nó.
- Phải không?

278
00:37:21,990 --> 00:37:23,450
Bạn sẽ từ chối cuộc sống của tôi.

279
00:37:23,742 --> 00:37:27,412
Không. Không. Không phải cuộc sống của bạn, không.

280
00:37:27,912 --> 00:37:30,123
Tự do của tôi rồi.
Bạn sẽ lấy điều đó từ tôi.

281
00:37:32,375 --> 00:37:34,586
Nhốt tôi vào phòng giam.

282
00:37:43,052 --> 00:37:46,765
Bạn có tin rằng bạn có thể thay đổi tôi,
cách tôi đã thay đổi bạn?

283
00:37:48,141 --> 00:37:49,726
Tôi đã làm rồi.

284
00:37:58,985 --> 00:38:02,113
Số phận và hoàn cảnh
đã đưa chúng ta trở lại thời điểm này

285
00:38:04,866 --> 00:38:06,826
khi tách trà vỡ.

286
00:38:13,166 --> 00:38:15,126
Tôi tha thứ cho bạn, sẽ.

287
00:38:19,672 --> 00:38:21,090
Bạn sẽ tha thứ cho tôi chứ?

288
00:38:32,852 --> 00:38:35,104
Abigail, đến với tôi.

289
00:38:45,532 --> 00:38:46,699
Không, không, không!

290
00:39:02,465 --> 00:39:04,509
Bạn có thể làm cho tất cả biến mất.

291
00:39:05,218 --> 00:39:06,845
Hãy quay đầu lại.

292
00:39:09,055 --> 00:39:10,640
Nhắm mắt lại.

293
00:39:13,059 --> 00:39:15,520
Hãy lội vào dòng suối tĩnh lặng.

294
00:40:35,975 --> 00:40:37,977
Xin chào? Jack.

