1
00:00:53,950 --> 00:00:57,630
Chúng tôi đến một nơi ở vùng nông thôn.

2
00:00:57,710 --> 00:01:02,030
Bạn có thể nghe thấy dòng suối
trôi qua.

3
00:01:04,390 --> 00:01:07,470
Chúng tôi bắt đầu đi bộ lên một ngọn đồi.

4
00:01:07,550 --> 00:01:13,230
Cuối cùng chúng tôi đã đứng dậy
tới nguồn của luồng.

5
00:01:16,510 --> 00:01:20,750
Tôi đã nhìn thấy mọi người
điều đó thật điên rồ.

6
00:01:20,830 --> 00:01:25,470
Tôi thấy sự điên rồ...
Đó là sự man rợ thuần túy.

7
00:01:27,870 --> 00:01:30,990
Tôi không thể tưởng tượng được…

8
00:01:31,070 --> 00:01:35,710
...rằng những người đó ngang hàng với tôi
ở đó và sau đó.

9
00:01:35,790 --> 00:01:39,110
Tôi không thể thân thiết với họ được.

10
00:02:35,430 --> 00:02:40,150
Tuy nhiên, chúng ta thuộc cùng một loài.

11
00:02:50,310 --> 00:02:55,670
TỰ DO CỦA QUỶ

12
00:03:37,110 --> 00:03:40,910
- Bạn có muốn cho xem những hình ảnh bạn có?
- Đúng.

13
00:03:42,230 --> 00:03:45,390
Đây là bức ảnh duy nhất tôi có-

14
00:03:45,470 --> 00:03:50,150
- cô ấy bế tôi đi đâu,
vì lúc đó tôi còn nhỏ.

15
00:03:50,230 --> 00:03:55,270
Và trong bức ảnh này
cô ấy có thai với em gái tôi không

16
00:03:55,350 --> 00:03:58,350
Đó là lễ tắm em bé của cô ấy.

17
00:03:58,430 --> 00:04:02,390
Đó là những bức ảnh duy nhất tôi có-

18
00:04:02,470 --> 00:04:06,470
- cùng với cô ấy
khi tôi còn nhỏ.

19
00:04:06,550 --> 00:04:10,150
Bạn đã đánh mất nỗi sợ hãi của mình chưa?

20
00:04:10,230 --> 00:04:16,670
Bây giờ tôi không còn sợ hãi nữa,
vì tôi cảm thấy an toàn hơn.

21
00:04:16,750 --> 00:04:23,070
Tôi biết điều đó sẽ khó khăn với họ
để tìm thấy tôi ở đây.

22
00:04:25,310 --> 00:04:31,710
- Điều cuối cùng bạn nhớ về mẹ là gì?
- Khi họ bắt cô ấy. Trời lạnh.

23
00:04:31,790 --> 00:04:34,830
Chúng tôi ngồi xem TV.

24
00:04:34,910 --> 00:04:38,950
- Cậu đang xem gì vậy?
- Một vở kịch nhiều tập.

25
00:04:39,030 --> 00:04:43,830
Chúng tôi đã xem TV
và sẽ đi cùng mẹ ra ngoài-

26
00:04:43,910 --> 00:04:47,430
-nhưng cô ấy nói chúng ta nên ở lại-

27
00:04:47,510 --> 00:04:51,590
- và sau đó cô ấy sẽ đưa chúng ta đi cùng
và mua một cái gì đó.

28
00:04:51,670 --> 00:04:56,070
Cô ấy đi ra ngoài và chúng tôi ở lại
và chờ đợi cô ấy.

29
00:04:56,150 --> 00:05:00,270
Trong trường hợp của chúng tôi, quân đội đã ở gần đó.

30
00:05:00,350 --> 00:05:07,390
Họ không có lý do gì để lấy chúng
và để chúng biến mất.

31
00:05:07,470 --> 00:05:11,630
Gia đình tôi sống đàng hoàng.
Anh họ tôi làm việc ở một cửa hàng tạp hóa.

32
00:05:11,710 --> 00:05:18,150
Cha đỡ đầu của tôi làm việc ở một nhà máy
ở Ciudad Juárez, mẹ đã nghỉ hưu.

33
00:05:18,230 --> 00:05:21,750
Họ là những người đáng kính.

34
00:05:21,830 --> 00:05:29,030
Khi họ mang chúng đi, chúng tôi tin rằng
rằng họ sẽ thả họ sau.

35
00:05:29,110 --> 00:05:35,830
Chúng thường bắt cóc người,
tra tấn họ rồi thả họ ra.

36
00:05:35,910 --> 00:05:39,110
Chúng tôi nghĩ họ sẽ phát hành
gia đình chúng tôi nữa.

37
00:05:39,190 --> 00:05:43,110
Nhưng thật không may, nó đã không diễn ra như vậy.
Họ không để họ đi.

38
00:06:11,710 --> 00:06:13,990
Bạn có nhớ khuôn mặt nào không?

39
00:06:16,110 --> 00:06:20,550
Bạn có thể mô tả khuôn mặt?
trên bất kỳ trong số họ?

40
00:06:20,630 --> 00:06:23,950
Anh ấy còn rất trẻ.

41
00:06:24,030 --> 00:06:28,830
Đó là một trong những kẻ
người đã về nhà với chúng tôi.

42
00:06:28,910 --> 00:06:31,870
Anh ấy còn rất trẻ.

43
00:06:31,950 --> 00:06:39,390
Anh nắm chặt vũ khí của mình,
nhưng có vẻ sợ hãi. Anh ấy đã bị ảnh hưởng.

44
00:06:42,950 --> 00:06:49,470
Đôi mắt của anh ấy gần như ở đó,
nhưng vẫn không được.

45
00:06:52,270 --> 00:06:54,710
Và những giọng nói?

46
00:06:54,790 --> 00:06:59,270
Họ chỉ nói rất nhiều lời tục tĩu.

47
00:06:59,350 --> 00:07:03,910
Cứ như thể họ muốn…

48
00:07:03,990 --> 00:07:08,350
...làm chúng tôi sợ hãi,
nhưng đồng thời họ cũng sợ hãi.

49
00:07:08,430 --> 00:07:13,790
Đôi mắt của anh ấy có phần nhìn chằm chằm,
anh ấy có vẻ lo lắng.

50
00:07:16,870 --> 00:07:23,350
Phụ nữ chúng tôi ở bên ngoài nhà.
Ở đó có một bé gái năm tuổi.

51
00:07:23,430 --> 00:07:28,190
Cô ấy hét lên rằng họ sẽ không
làm tổn thương mẹ cô.

52
00:07:28,270 --> 00:07:33,150
Chúng tôi sợ hãi, và họ bắt đầu…

53
00:07:33,230 --> 00:07:40,190
Họ bắt đầu vồ lấy chúng tôi
và lấy đồ trang sức và điện thoại di động của chúng tôi.

54
00:07:40,270 --> 00:07:47,590
Mẹ đã khóc và cầu xin họ
không được làm gì chúng tôi.

55
00:07:48,470 --> 00:07:52,310
Cảm giác như...

56
00:07:52,390 --> 00:07:55,750
Tôi không thể giải thích nó.

57
00:07:55,830 --> 00:08:00,790
bạn sợ
và tin rằng người ta sẽ chết ở đó và sau đó.

58
00:08:00,870 --> 00:08:05,430
Người ta tự hỏi họ sẽ làm gì
và điều gì sẽ xảy ra.

59
00:08:05,510 --> 00:08:10,990
Bạn lắng nghe tất cả âm thanh
để nghe xem họ có đang đến gần hơn không.

60
00:08:11,070 --> 00:08:16,190
Hoặc nếu họ sẽ bắn
hoặc một cái gì đó như thế.

61
00:08:16,270 --> 00:08:22,030
Tôi đã khóc rất nhiều,
vì tôi đang đứng cạnh cô ấy-

62
00:08:22,110 --> 00:08:27,750
- và thấy khi cô ấy đến chỗ họ,
để họ không đánh cô ấy.

63
00:08:27,830 --> 00:08:32,390
Tôi nghĩ cô ấy muốn
rằng họ sẽ không làm gì chúng ta.

64
00:08:32,470 --> 00:08:36,630
Vì thế cô thích
rằng họ đã đưa cô ấy đi.

65
00:08:36,710 --> 00:08:41,710
Trước khi đi họ nói
rằng chúng ta sẽ không nhìn theo cách đó.

66
00:08:41,790 --> 00:08:46,630
Và rằng chúng ta chỉ có vài giờ
buộc chúng tôi phải rời làng.

67
00:08:46,710 --> 00:08:53,390
Nếu họ thấy chúng ta ở đó lần nữa
họ có nên giết chúng tôi và gia đình chúng tôi không.

68
00:08:53,470 --> 00:08:59,510
Họ rời đi và mang cô theo.
Chúng tôi không biết họ đưa cô ấy đi đâu.

69
00:08:59,590 --> 00:09:03,630
Khi tôi kịp phản ứng
và chạy vào nhà-

70
00:09:03,710 --> 00:09:07,630
- bố nằm đầy máu ở cửa.

71
00:09:07,710 --> 00:09:13,510
Anh ta dường như đã chết. Anh ấy đã phản ứng
không và gần như không thở được.

72
00:09:13,590 --> 00:09:18,950
Tôi đã sợ hãi.
Ngôi nhà thật bừa bộn.

73
00:09:19,030 --> 00:09:24,190
Họ đã làm rối tung mọi thứ lên,
có thể là để tìm kiếm tiền.

74
00:09:24,270 --> 00:09:30,270
Khi các chú và anh em họ của tôi
đến từ ngôi nhà khác-

75
00:09:30,350 --> 00:09:36,910
- họ làm bố phản ứng.
Nhưng họ đã đánh anh ta thậm tệ.

76
00:09:36,990 --> 00:09:41,710
Họ đã làm gãy một khẩu súng
vào đầu anh ta và để nó ở đó.

77
00:09:41,790 --> 00:09:48,430
Chúng tôi rất tức giận khi nhìn thấy
rằng khẩu súng đó là một khẩu súng giả.

78
00:09:48,510 --> 00:09:53,310
Nhưng làm sao chúng ta có thể biết được
rằng đó không phải là súng thật?

79
00:09:53,390 --> 00:09:57,910
Chúng tôi không thể giúp mẹ.
Họ đã đưa cô ấy đi.

80
00:11:28,150 --> 00:11:34,390
Tôi lo lắng và muốn được giúp đỡ
để tìm các con của tôi.

81
00:11:34,470 --> 00:11:40,790
Họ không cho tôi đến gặp công tố viên-
cơ quan có thẩm quyền. Các công tố viên không có ở đó.

82
00:11:40,870 --> 00:11:44,070
Tôi đã phải chờ đợi.

83
00:11:44,150 --> 00:11:49,430
Tôi đợi đến ba giờ
và đi loanh quanh…

84
00:11:49,510 --> 00:11:55,990
...đến các đồn cảnh sát khác nhau,
nhưng không ai nói họ có chúng.

85
00:11:56,070 --> 00:12:02,510
Họ không cho tôi vào, họ nói
rằng không ai có thể đưa ra báo cáo.

86
00:12:02,590 --> 00:12:08,030
Vào lúc sáu giờ tối
đã đến một công tố viên.

87
00:12:08,110 --> 00:12:13,350
Anh ấy nói đây không phải ca trực của anh ấy
và rằng tôi sẽ quay lại.

88
00:12:13,430 --> 00:12:16,750
Anh ấy nói có lẽ bọn trẻ nhà tôi đang tiệc tùng.

89
00:12:16,830 --> 00:12:23,830
Tôi nói tôi có số
trong cuộc tuần tra của cảnh sát đã đưa họ đi.

90
00:12:23,910 --> 00:12:27,670
“Sáng mai hãy quay lại
tám giờ."

91
00:12:27,750 --> 00:12:34,870
Chúng tôi đã tìm kiếm họ suốt đêm.
Tôi nhìn vào hình ảnh của những người bị bắt.

92
00:12:34,950 --> 00:12:38,470
Nhưng họ không có ở đó.

93
00:12:38,550 --> 00:12:41,830
Ngày hôm sau
Tôi đã đến văn phòng công tố sớm.

94
00:12:41,910 --> 00:12:48,550
Tôi đã ở đó lúc tám giờ
để báo cáo vụ bắt cóc.

95
00:12:48,630 --> 00:12:54,910
Họ nói tôi phải đợi
cho đến khi các công tố viên đến lúc chín giờ.

96
00:12:57,110 --> 00:12:59,430
Bạn không nhận được công lý.

97
00:12:59,510 --> 00:13:05,390
Bạn cảm thấy tuyệt vọng, lo lắng...

98
00:13:05,470 --> 00:13:10,030
Bạn cảm thấy như mình không thể làm được gì.

99
00:13:10,110 --> 00:13:15,590
Họ không nghe một ai cả. Mặc dù
rằng họ đã bắt cóc bốn người.

100
00:13:15,670 --> 00:13:19,270
Họ ở đâu? Họ giữ chúng ở đâu?

101
00:13:19,350 --> 00:13:25,190
Sau đó giới truyền thông bắt đầu đến,
và nó đã có trên bản tin.

102
00:13:26,590 --> 00:13:30,350
Sau đó, họ bắt đầu làm điều gì đó, theo họ.

103
00:13:30,430 --> 00:13:34,110
Họ sẽ giúp tôi
để tìm các con của tôi.

104
00:13:34,190 --> 00:13:40,430
Nhưng tôi đã mang theo bạn bè của con trai tôi
và lái xe dọc theo đường cao tốc.

105
00:13:42,630 --> 00:13:47,110
Để xem họ có vứt chúng ở đó không.

106
00:14:08,030 --> 00:14:11,630
Chúng tôi đã chọn không đến gặp cảnh sát.

107
00:14:12,390 --> 00:14:18,910
Tôi giả vờ là một người nghiện
và liên lạc với một số người.

108
00:14:18,990 --> 00:14:25,470
Tôi đã mua ma túy và khi chúng tôi
đã có được sự tin tưởng lẫn nhau-

109
00:14:25,550 --> 00:14:29,710
- Tôi nói với một người trong số họ
rằng tôi chưa bao giờ sử dụng ma túy.

110
00:14:29,790 --> 00:14:35,270
- "Vậy cậu dùng thuốc làm gì?"
- "Tôi cho họ đi."

111
00:14:35,350 --> 00:14:42,710
“Tôi muốn bạn liên lạc với tôi
với những người bán cho bạn"-

112
00:14:42,790 --> 00:14:46,390
- "để tìm hiểu
anh em tôi ở đâu."

113
00:14:46,470 --> 00:14:51,390
Anh ấy nói:
"Nghe này, tôi sẽ nói chuyện với El Chile."

114
00:14:51,470 --> 00:14:54,270
"Cảnh sát có thể nói chuyện với họ"-

115
00:14:54,350 --> 00:15:00,990
- “nhưng nếu họ thả anh em của bạn
sau đó bạn sẽ thay thế vị trí của họ. Cậu đang rình mò đấy."

116
00:15:01,070 --> 00:15:07,670
“Tôi ổn, tôi chỉ muốn
mẹ đó sẽ đưa các em tôi về nhà."

117
00:15:09,230 --> 00:15:16,270
Họ sẽ biết tôi ở đó.
Thà thế còn hơn là họ biến mất.

118
00:15:16,350 --> 00:15:19,990
Chúng tôi đồng ý gặp nhau.

119
00:15:20,070 --> 00:15:23,510
Hai chàng trai cũng có mặt ở đó.

120
00:15:23,590 --> 00:15:27,710
Họ trói tôi lại, nhét tôi vào cốp xe
và đi lên núi.

121
00:15:27,790 --> 00:15:32,430
Tôi nghĩ chúng tôi đã rời đi
trong khoảng ba phần tư giờ.

122
00:15:32,510 --> 00:15:38,230
Họ đưa tôi ra ngoài và đưa tôi
vào nhà kho, tôi không biết ở đâu.

123
00:15:38,310 --> 00:15:45,230
Họ nói:
"Có ông chủ, nói chuyện với ông ấy."

124
00:17:11,270 --> 00:17:15,310
tôi đã mười bốn tuổi
khi tôi giết người lần đầu tiên.

125
00:17:15,390 --> 00:17:18,630
- Vũ khí nặng lắm phải không?
- Không.

126
00:17:18,710 --> 00:17:25,590
Glocks được làm từ sợi carbon, chúng
không nặng. Nhưng độ giật rất mạnh.

127
00:17:25,670 --> 00:17:30,070
- Cậu đã tập luyện à?
- Đúng. Họ đưa một người đến trang trại nào đó.

128
00:17:30,150 --> 00:17:33,990
Họ có trang trại. "Bắn," họ nói.

129
00:17:34,070 --> 00:17:39,510
Họ chỉ cách bắn
và tháo rời và làm sạch vũ khí-

130
00:17:39,590 --> 00:17:42,510
-và mỗi loại vũ khí được sử dụng để làm gì.

131
00:17:42,590 --> 00:17:46,990
- Mọi người đều bằng tuổi cậu à?
- Vâng, hầu hết trong số họ.

132
00:17:47,070 --> 00:17:52,110
Và tại sao sau đó? Bởi vì bạn không
có thể nhận được hơn năm năm.

133
00:17:52,190 --> 00:17:58,950
Họ đã thoát khỏi nó.
Họ đã tránh được rất nhiều vấn đề.

134
00:17:59,030 --> 00:18:02,190
Các chàng trai đã không nghĩ. Họ thật điên rồ.

135
00:18:03,350 --> 00:18:08,950
Nó ở quận Roma.
Anh đứng trên ban công và nhìn ra ngoài.

136
00:18:09,030 --> 00:18:12,710
Nó cao hai mét.
Tôi đã có một bộ đồng phục học sinh.

137
00:18:12,790 --> 00:18:15,910
Tôi ra khỏi xe và bắn.

138
00:18:15,990 --> 00:18:19,390
Chắc là tôi đã xả súng rồi.
Tôi vừa bắn.

139
00:18:19,470 --> 00:18:25,230
Anh ta đang treo cổ trên ban công.
Tôi chạy, một chiếc xe đang đợi tôi.

140
00:18:25,310 --> 00:18:28,710
Chúng tôi lái xe từ đó.
Mọi người đều vui mừng như thể chúng tôi đã làm được điều gì đó…

141
00:18:28,790 --> 00:18:33,670
Tôi bị chặn, say rượu
của adrenaline. Tôi hét lên trong sự hưng phấn.

142
00:18:33,750 --> 00:18:38,350
Họ nói:
"Bạn có thấy mình có thể không? Tuyệt vời!"

143
00:18:38,430 --> 00:18:41,550
Họ nói những điều mà các băng nhóm nói.

144
00:18:41,630 --> 00:18:46,870
Tôi nghĩ: “Có phải tôi không?
Đây không phải là điều tôi mong muốn sao?"

145
00:18:46,950 --> 00:18:50,550
tôi đã tin
rằng họ sẽ cho tôi tiền.

146
00:18:50,630 --> 00:18:57,910
Họ hỏi tôi có xe hơi không. "KHÔNG."
Mục tiêu của tôi là có thể mua được một chiếc folka.

147
00:18:57,990 --> 00:19:03,150
Họ hỏi tôi có muốn một chiếc ô tô không.
Chúng tôi bước ra ngoài và họ nói: "Đây rồi."

148
00:19:03,230 --> 00:19:09,190
Tôi đang tìm kiếm một người,
nhưng đó là một chiếc Audi A4. "Không tệ!"

149
00:19:09,270 --> 00:19:14,470
Thế là nó bắt đầu.
Tôi đã đi xung quanh và nhận tiền.

150
00:19:14,550 --> 00:19:17,990
- Giết người thì được gì?
- Quyền lực.

151
00:19:18,070 --> 00:19:23,230
Chúng tôi nói chúng tôi là chó rừng
với hộp sọ.

152
00:19:23,310 --> 00:19:30,150
Bạn có được sức mạnh...
Phi công khoe khoang về giờ bay của họ.

153
00:19:30,230 --> 00:19:35,950
Đây là về việc đã giết nhiều nhất.
Nó mang lại một sức mạnh.

154
00:19:36,030 --> 00:19:39,030
Người ta nói, thêm một cái chết nữa cũng tương đương với điều đó.

155
00:19:39,110 --> 00:19:45,310
Nó luôn hoạt động. Tôi đã nói ai
đã gửi cho tôi và họ đã đưa tiền cho tôi.

156
00:19:45,390 --> 00:19:50,430
Khi họ đưa tôi đi, tôi đã rất say.
Tôi đã nhận thanh toán.

157
00:19:50,510 --> 00:19:54,990
Tôi đến, nói ai đã gửi tôi,
và sau đó nó đã được thực hiện.

158
00:19:55,070 --> 00:19:58,510
Hôm đó tôi đá vào cửa.

159
00:19:58,590 --> 00:20:03,190
Tôi bắt đầu đánh anh ta
và đòi tiền và ma túy.

160
00:20:03,270 --> 00:20:08,030
“Tại sao bạn lại đánh tôi?
Bạn sẽ được trả tiền."

161
00:20:08,110 --> 00:20:13,990
Khi tôi quay lại, anh ấy đưa tay ra
một khẩu .22 và nói: "Tôi sẽ giết anh!"

162
00:20:14,070 --> 00:20:17,670
Không ai muốn bị đánh đập trong chính ngôi nhà của mình.

163
00:20:17,750 --> 00:20:22,870
Tôi nói: "Bình tĩnh đi!" Tôi đã rất điên rồ…
Tôi không biết mình đã gặp chuyện gì.

164
00:20:22,950 --> 00:20:27,750
Nếu ai đó rút súng, tôi nói "bắn".
Nếu không thì tôi đã giết họ.

165
00:20:27,830 --> 00:20:32,470
Tôi nói: "Bắn!"
Sau đó tôi nhận thấy nó không được sạc.

166
00:20:32,550 --> 00:20:38,630
Tôi rút súng ra và bắn anh ta.
Ở ngực và ở trán.

167
00:20:38,710 --> 00:20:43,470
- Cảm giác lấy đi mạng sống của một người như thế nào?
- Sau đó tôi không còn cảm thấy gì nữa.

168
00:21:11,910 --> 00:21:16,190
Không có sự thương hại
trong nghề này. Không có gì cả.

169
00:21:17,830 --> 00:21:21,510
Phần thưởng là tiền.

170
00:21:21,590 --> 00:21:24,870
Chỉ có tiền thôi. "Giết hắn đi," họ nói.

171
00:21:24,950 --> 00:21:30,990
Nó không phải là một thành viên trong gia đình.
Đó là một người mà bạn không biết.

172
00:21:31,070 --> 00:21:35,710
Bạn không cảm thấy gì cả.
Tại sao người ta phải thương xót?

173
00:21:35,790 --> 00:21:39,790
Không có lý do.
Đổi lại bạn nhận được tiền.

174
00:21:39,870 --> 00:21:44,350
Bạn nhận được 50000-60000 peso,
dành cho một người duy nhất.

175
00:21:44,430 --> 00:21:47,630
Đó là cách bạn thăng tiến qua các cấp bậc.

176
00:21:47,710 --> 00:21:50,750
Tại sao người thân lại bị giết?
Bạn đã làm nó chưa?

177
00:21:50,830 --> 00:21:54,750
Vâng, chỉ một lần thôi.

178
00:21:54,830 --> 00:22:00,550
Chúng tôi đã đến đó. Chúng tôi chỉ đe dọa anh chàng
một lần duy nhất.

179
00:22:00,630 --> 00:22:05,870
Anh ấy bị mắc kẹt.
Nhưng anh đã bỏ lại gia đình mình phía sau.

180
00:22:05,950 --> 00:22:09,830
Anh rời bỏ họ và không nói gì thêm.

181
00:22:09,910 --> 00:22:15,550
Chúng tôi thường yêu cầu anh ấy,
nhưng mẹ không nói gì.

182
00:22:15,630 --> 00:22:19,910
Ông chủ nói: "Vậy chúng ta sẽ đưa gia đình đi,
vì điều đó làm anh ấy đau đớn nhất."

183
00:22:19,990 --> 00:22:23,270
Gia đình đã phải trả giá cho việc đó.

184
00:22:23,350 --> 00:22:28,070
- Cậu đã làm gì vậy?
- Chúng ta đã làm những gì phải làm.

185
00:22:28,150 --> 00:22:34,870
Chúng tôi đã hoàn thành công việc. Chúng tôi đã giết họ.
Với 9 mm.

186
00:22:34,950 --> 00:22:38,950
Các chàng trai đã nói với họ
để xếp hàng.

187
00:22:39,030 --> 00:22:42,030
“Bây giờ thì xong rồi, anh bạn.”

188
00:22:42,110 --> 00:22:45,990
Người mẹ... "Hẹn gặp lại!"

189
00:22:46,070 --> 00:22:53,350
Điều khiến người ta đau lòng nhất,
mặc dù bạn thiếu tình cảm nhưng bọn trẻ thì có.

190
00:22:53,430 --> 00:22:59,150
Nó làm người ta đau nhất.
Bởi vì họ không biết chuyện gì đang xảy ra.

191
00:22:59,230 --> 00:23:03,950
Họ không biết ai ở đó,
tại sao họ làm điều đó

192
00:23:04,030 --> 00:23:10,630
Bọn trẻ phải trả giá cho việc đó.
Và nó cũng khiến chúng ta đau lòng.

193
00:23:10,710 --> 00:23:15,590
Một số có con và không muốn
rằng điều đó xảy ra với họ.

194
00:23:15,670 --> 00:23:18,950
Bọn trẻ làm tôi đau khổ nhất.

195
00:23:19,030 --> 00:23:25,790
- Bạn có muốn chạy trốn khỏi đó không?
- Vâng, và khóc và nói "dừng lại".

196
00:23:25,870 --> 00:23:29,190
- Nhưng chúng tôi đã có lệnh.
- Bọn trẻ cũng xin tha mạng à?

197
00:23:29,270 --> 00:23:34,230
Những đứa trẻ? Không, họ chỉ ngồi xuống
quỳ gối. Họ hỏi chuyện gì đang xảy ra.

198
00:23:34,310 --> 00:23:39,150
Vậy thì mọi chuyện... kết thúc đối với họ.

199
00:23:39,950 --> 00:23:44,070
Bạn đã thay đổi như thế nào?
sau khi anh giết một đứa trẻ?

200
00:23:44,150 --> 00:23:47,590
Đầu tiên khuôn mặt của tôi thay đổi.

201
00:23:47,670 --> 00:23:53,430
Đó là khuôn mặt đã thay đổi.
Nó tràn ngập sự tiếc nuối.

202
00:23:53,510 --> 00:24:00,310
Tôi tưởng cậu bé đó, cậu ấy cũng không
nhỏ hay lớn, có thể là tôi.

203
00:24:00,390 --> 00:24:07,230
Có thể là tôi hay gì đó
của anh chị em tôi đang ngồi quỳ.

204
00:24:07,310 --> 00:24:14,110
Tôi tự nghĩ: “Tại sao?
Nó chỉ là một đứa trẻ vô tội mà thôi."

205
00:24:14,190 --> 00:24:20,910
Nó thay đổi khuôn mặt của một người.
Nhưng mệnh lệnh là mệnh lệnh. Họ phải được tuân theo.

206
00:26:12,990 --> 00:26:19,030
Họ tóm lấy tôi.
Tôi đang trên đường về nơi ở của mình.

207
00:26:19,950 --> 00:26:26,390
Họ ngăn tôi lại
và nói rằng đó là một cuộc kiểm tra định kỳ.

208
00:26:27,590 --> 00:26:33,470
Lúc đó tôi không hề nghĩ…

209
00:26:33,550 --> 00:26:40,270
...rằng điều tồi tệ nhất sẽ xảy ra,
chỉ có điều họ sẽ lấy tiền của tôi.

210
00:26:41,150 --> 00:26:46,270
Bởi vì đó là những gì bạn nghe thấy
mà họ làm với mọi người.

211
00:26:46,350 --> 00:26:51,510
- Ai bắt anh vậy?
- Cảnh sát Ciudad Juárez.

212
00:26:52,710 --> 00:26:58,110
Có... ba người phụ nữ và hai người đàn ông.

213
00:27:13,550 --> 00:27:17,310
Họ sắp…

214
00:27:17,390 --> 00:27:21,110
- Ba người phụ nữ và...?
- Đúng.

215
00:27:21,190 --> 00:27:26,470
Và... họ đánh tôi...

216
00:27:27,590 --> 00:27:31,910
...với khẩu súng trường mà họ mang theo.

217
00:27:32,590 --> 00:27:40,030
Họ đánh tôi vào hai bên, vào phía sau
và ở cổ.

218
00:27:40,110 --> 00:27:45,430
- Họ có hỏi anh điều gì không?
- Đúng. Những gì tôi đang làm.

219
00:27:46,510 --> 00:27:50,150
Tôi đã nói với bạn những gì tôi đã làm.

220
00:27:50,230 --> 00:27:55,830
Họ muốn...
Tôi không biết, có thể là một câu trả lời như...

221
00:27:55,910 --> 00:28:00,150
Không có câu trả lời nào khác.

222
00:28:01,070 --> 00:28:07,670
Họ bắt đầu lột đồ tôi
tất cả quần áo của tôi.

223
00:28:09,950 --> 00:28:14,550
Cảnh sát... Một trong số họ.

224
00:28:16,710 --> 00:28:23,150
Họ cởi quần áo của tôi
cho đến khi tôi không mặc gì trên người.

225
00:28:33,150 --> 00:28:35,310
Và...

226
00:28:42,630 --> 00:28:48,750
Sau này không biết bao nhiêu giờ
ai đã đi...

227
00:28:49,950 --> 00:28:56,030
Lúc đó... một trong số họ...

228
00:28:57,150 --> 00:29:03,350
...bắt đầu tra tấn tôi
và cưỡng hiếp tôi.

229
00:29:07,870 --> 00:29:11,710
Và nó đã…

230
00:29:14,310 --> 00:29:17,630
Điều đó thật kinh khủng đối với tôi.

231
00:30:44,310 --> 00:30:49,910
Tất cả quân nhân đã tham gia khóa học
trong lực lượng đặc biệt đã nhận được một lời đề nghị.

232
00:30:50,590 --> 00:30:56,350
Bạn có thể đi qua
lực lượng cảnh sát liên bang được trả lương cao.

233
00:30:59,030 --> 00:31:03,510
tôi đã đồng ý
để cải thiện điều kiện sống của tôi.

234
00:31:03,590 --> 00:31:09,550
Và cũng để có được
quyền tự do hành động để đóng góp...

235
00:31:09,630 --> 00:31:15,230
...trong các tình huống xung đột
và cố gắng giải quyết chúng.

236
00:31:15,310 --> 00:31:19,310
Tôi muốn đóng góp cho
để giải quyết xung đột.

237
00:31:20,470 --> 00:31:25,350
Tôi chủ yếu sợ rằng
các chỉ huy của tôi sẽ giao nộp tôi.

238
00:31:25,430 --> 00:31:28,190
Để các cartel.

239
00:31:28,270 --> 00:31:35,470
Nhiều lần chúng tôi thấy đồng chí
gửi đến một quận nhất định

240
00:31:35,550 --> 00:31:42,630
- và sau đó người chết được tìm thấy.
Họ đã bị bắt cóc và hành quyết.

241
00:31:42,710 --> 00:31:46,070
Ở đó bạn thấy
rằng có điều gì đó không đúng.

242
00:31:46,150 --> 00:31:51,470
Làm sao họ có thể gửi hai
khi nào lên tám?

243
00:31:51,550 --> 00:31:57,830
Nhưng đó là mệnh lệnh trực tiếp từ cấp trên.
Người ta sẽ làm gì?

244
00:31:57,910 --> 00:32:03,950
Đối với tôi, công lý là tìm ra
một sự cân bằng. Bạn phải...

245
00:32:04,030 --> 00:32:10,590
Nếu bạn biết rằng người
sẽ thi hành luật không-

246
00:32:10,670 --> 00:32:14,310
- vậy thì phải có người khác làm việc đó.

247
00:32:14,390 --> 00:32:18,070
tôi không biết
dù đúng hay sai-

248
00:32:18,150 --> 00:32:21,790
-nhưng lúc đó chúng tôi đã có ý tưởng đó.

249
00:32:21,870 --> 00:32:28,710
Đó là cách chúng tôi làm việc.
Chúng tôi đã giành được công lý vào tay mình.

250
00:32:43,430 --> 00:32:47,470
Cảm giác thật dễ chịu khi mọi người sợ hãi
và chạy trốn khỏi chúng tôi.

251
00:32:49,350 --> 00:32:55,150
Khi mọi người nhìn tôi và nói
"sĩ quan" và bắt tay tôi-

252
00:32:55,230 --> 00:33:00,710
- và đi cùng tôi,
vì vậy nó khiến tôi cảm thấy tự hào.

253
00:33:01,630 --> 00:33:06,430
Chỉ là tạm thời thôi
nhưng nó mang lại sức mạnh.

254
00:33:06,510 --> 00:33:11,430
Đó là sự thật,
bạn thích có người dưới quyền bạn-

255
00:33:11,510 --> 00:33:15,710
-và có thể quyết định về chúng.

256
00:33:15,790 --> 00:33:21,990
Điều tồi tệ nhất là nếu mọi người không tuân theo,
sau đó được lệnh tiến lên.

257
00:33:22,070 --> 00:33:28,990
Nếu quân đội ra lệnh sử dụng vũ lực sát thương
sau đó bạn phải giết người vô tội.

258
00:33:29,070 --> 00:33:33,470
Người ta phải tuân theo, tiến lên
và lấy đi mạng sống của mọi người-

259
00:33:33,550 --> 00:33:38,150
- khi có mệnh lệnh
về việc sử dụng vũ lực chết người.

260
00:33:38,230 --> 00:33:44,830
Khu vực xung quanh căn cứ quân sự
ở Ciudad Juárez-

261
00:33:44,910 --> 00:33:50,070
- đã tìm thấy nhiều mảnh xương,
ngay cả trong doanh trại.

262
00:33:50,150 --> 00:33:57,030
Đó là một nghĩa địa của cartel.
Ở đó họ chôn cất những người đã bị bắt cóc-

263
00:33:57,110 --> 00:34:01,350
-hoặc bị mang đi theo lệnh của ai đó.

264
00:34:01,430 --> 00:34:07,230
Nếu bạn muốn có tiền và sống tốt
bạn phải làm những điều khó chịu.

265
00:34:07,310 --> 00:34:13,070
Bạn phải làm như họ nói.
Thật không may, chúng tôi làm theo mệnh lệnh.

266
00:34:13,150 --> 00:34:18,190
Chúng tôi là những chuyên gia tuân theo mệnh lệnh.
Chúng tôi tắt cảm xúc của mình.

267
00:34:18,270 --> 00:34:22,230
Bạn không nghĩ đến con cái của người đó
hoặc cha mẹ.

268
00:34:22,310 --> 00:34:29,190
Bạn phải làm công việc của bạn.
Bạn phải tuân theo mệnh lệnh, không được tra hỏi chúng.

269
00:34:29,270 --> 00:34:34,950
Một lần nữa, đáng tiếc là tôi đã chọn phe
và tôi sẽ sống một cuộc sống như thế nào-

270
00:34:35,030 --> 00:34:40,590
- và tôi đã thấy tất cả những điều đó.
Tôi đã phải nhìn thấy tất cả những điều đó-

271
00:34:40,670 --> 00:34:44,790
- mọi tham nhũng
và cuộc sống chẳng có giá trị gì cả.

272
00:34:44,870 --> 00:34:49,630
Một cuộc đời đã phải trả giá
200 peso ở Ciudad Juárez.

273
00:34:49,710 --> 00:34:54,630
Đối với ai đó, mạng sống của bạn đáng giá 200.
Bạn trở nên mất nhân tính.

274
00:34:54,710 --> 00:35:01,110
Bạn rơi vào vòng xoáy bạo lực
điều không thể dừng lại được.

275
00:35:01,190 --> 00:35:06,990
Bạn phải đi theo dòng chảy,
nếu bạn muốn sống.

276
00:37:02,510 --> 00:37:09,070
Họ đã giao nộp ai đó,
và chúng tôi đưa anh ta đến đồn cảnh sát.

277
00:37:09,150 --> 00:37:12,910
Có người đã mang họ đi.

278
00:37:12,990 --> 00:37:17,790
Họ chưa bao giờ yêu cầu chúng tôi làm chứng
hoặc lập báo cáo chính thức.

279
00:37:17,870 --> 00:37:21,190
Chúng tôi vừa để họ lại với cảnh sát.

280
00:37:21,270 --> 00:37:24,230
Nó thực tế là một tế bào.

281
00:37:25,110 --> 00:37:31,390
Người bị hành hạ ngồi ở giữa
bị còng tay và bịt mắt.

282
00:37:32,550 --> 00:37:38,910
Anh ấy sẽ không biết chúng ta là ai.
Nó tạo ra sự khó chịu.

283
00:37:38,990 --> 00:37:43,310
Khi bạn không thể nhìn thấy
và nhiều người hét vào-

284
00:37:43,390 --> 00:37:46,670
-bạn mất thăng bằng.

285
00:37:46,750 --> 00:37:52,350
Đôi khi chúng ta mắc kẹt
tới 20 mũi kim vào tay nạn nhân.

286
00:37:52,430 --> 00:37:55,190
Những tiếng la hét thật khủng khiếp.

287
00:37:55,270 --> 00:37:59,350
Tôi nghĩ nó rất khó
để nổi bật.

288
00:38:01,470 --> 00:38:07,750
Nếu ai đó chống cự, chúng tôi sẽ sốc điện họ
hoặc sử dụng nước khoáng.

289
00:38:07,830 --> 00:38:12,230
- Và nếu họ nổi bật?
- Chưa có ai làm điều đó cả.

290
00:38:12,310 --> 00:38:16,190
Bạn thà giết
hơn là giao cho cảnh sát?

291
00:38:16,950 --> 00:38:23,110
Đôi khi, vâng. Bạn biết nếu có ai đó
người đã được xếp hạng cao.

292
00:38:23,190 --> 00:38:26,590
Nếu anh ta trốn thoát,
anh ấy có nên tìm một cái không.

293
00:38:26,670 --> 00:38:32,030
- Bạn thích làm gì hơn?
- Chúng tôi muốn xử tử chúng hơn.

294
00:38:32,110 --> 00:38:37,110
Lần đầu tiên chúng tôi nghĩ:
"Nó có hợp pháp không? Chúng ta có thể làm được không?"

295
00:38:37,190 --> 00:38:41,870
"Anh ấy có gia đình không? Tại sao chúng ta lại làm vậy?"

296
00:38:41,950 --> 00:38:45,710
Nhưng như bạn nghe thấy
những gì họ nói...

297
00:38:45,790 --> 00:38:49,350
“Anh đã giết bao nhiêu người rồi?” "Năm."

298
00:38:49,430 --> 00:38:55,790
Rồi bạn nhận ra rằng người đó
không có lý do gì để sống.

299
00:38:55,870 --> 00:39:00,830
Anh ta không nên sống, bao lâu nữa
anh ta sẽ giết?

300
00:39:22,590 --> 00:39:25,350
Tôi đã tắt như thế nào?

301
00:39:30,990 --> 00:39:33,670
Thành thật mà nói...

302
00:39:40,550 --> 00:39:44,270
Tôi chỉ tự hỏi tại sao.

303
00:39:46,630 --> 00:39:50,910
Tại sao? Tại sao họ làm vậy với tôi?

304
00:39:50,990 --> 00:39:54,270
- Họ có cười không?
- Đúng.

305
00:39:56,830 --> 00:40:01,390
Họ nghĩ điều đó thật buồn cười.

306
00:40:02,990 --> 00:40:10,190
Nhưng thực sự họ không hiểu
họ đã làm tổn thương bạn đến mức nào.

307
00:40:11,510 --> 00:40:14,950
Kẻ tra tấn là người như thế nào?

308
00:40:15,910 --> 00:40:22,270
Lạnh lẽo. Họ không nghĩ về việc họ đang làm,
tôi nghĩ

309
00:40:22,350 --> 00:40:25,630
- Trông họ có giống người bình thường không?
- Đúng.

310
00:40:25,710 --> 00:40:30,670
Bạn sẽ mô tả như thế nào
những kẻ tra tấn như họ?

311
00:40:32,630 --> 00:40:38,910
Họ là những người bình thường.
Tôi nghĩ rằng...

312
00:40:41,430 --> 00:40:47,190
Đôi khi bạn không biết
ai có bên cạnh mình.

313
00:40:47,270 --> 00:40:52,150
Ví dụ như trên xe buýt
hoặc trong cửa hàng.

314
00:40:52,230 --> 00:40:58,950
Bạn không biết có ai ở gần đây không
theo sau a-

315
00:40:59,030 --> 00:41:01,030
-hoặc nếu...

316
00:41:02,110 --> 00:41:05,110
Tôi không biết.
Bạn không nhìn thấy nó trên chúng.

317
00:41:06,430 --> 00:41:12,590
Mong muốn tại một thời điểm nào đó
rằng bạn có thể chết?

318
00:41:17,310 --> 00:41:20,150
Vậy...

319
00:41:20,230 --> 00:41:22,670
Thật là khó khăn.

320
00:41:23,430 --> 00:41:25,550
Nhưng...

321
00:41:26,430 --> 00:41:29,150
Điều tôi mong muốn khi ở đó…

322
00:41:30,990 --> 00:41:38,350
...là họ sẽ để tôi đi.
Tôi thực sự muốn sống.

323
00:41:38,430 --> 00:41:42,510
Điều tôi sợ nhất
là họ sẽ lấy đi mạng sống của tôi.

324
00:41:45,630 --> 00:41:50,830
Bạn đã có thể nói chuyện với ai?
Hay bạn đã im lặng về nó trong một thời gian dài?

325
00:41:50,910 --> 00:41:52,830
Vâng, cho đến bây giờ.

326
00:41:52,910 --> 00:41:56,030
Bạn đã có thể nói chuyện với ai?

327
00:41:58,150 --> 00:42:00,750
Không.

328
00:43:30,030 --> 00:43:37,510
Trong bộ đồng phục tôi cảm thấy chính mình
cao thượng, trang nghiêm và kiêu hãnh.

329
00:43:39,430 --> 00:43:46,310
Bây giờ là một thường dân, và sau khi có
đào ngũ khỏi quân đội, tôi xấu hổ.

330
00:43:47,470 --> 00:43:51,990
Tôi không muốn lộ mặt
cho người khác.

331
00:43:52,070 --> 00:43:57,390
Tôi không bao giờ nói về nó
và tôi không tự hào khi nói điều đó-

332
00:43:57,470 --> 00:44:03,470
- nhưng nó giống như mở một cái cống
chứa đầy những điều tồi tệ nhất.

333
00:44:04,550 --> 00:44:10,470
Tôi yêu cầu bị sa thải
từ quân đội ba lần.

334
00:44:10,550 --> 00:44:16,750
Tôi muốn thoát ra khỏi vòng tròn đó
điều đó chẳng dẫn tôi đến đâu cả.

335
00:44:16,830 --> 00:44:21,070
Bởi vì tôi cũng không muốn
thuộc về các cartel-

336
00:44:21,150 --> 00:44:25,150
- và giúp đỡ họ
hoặc ở lại quân đội.

337
00:44:25,230 --> 00:44:28,190
Nhưng họ luôn nói rằng nó không hiệu quả.

338
00:44:28,270 --> 00:44:33,110
"Chúng tôi thiếu người, chúng tôi cần nhân lực."

339
00:44:33,190 --> 00:44:38,670
Tôi nghĩ tôi ghét họ
bởi vì họ không cho tôi nghỉ việc-

340
00:44:38,750 --> 00:44:41,070
-nhưng tôi đã quyết định rồi.

341
00:44:41,150 --> 00:44:45,590
Họ nói rằng nếu tôi bỏ rơi
liệu họ có tìm kiếm tôi không.

342
00:44:45,670 --> 00:44:52,230
Nếu tôi dám đào ngũ
liệu họ có tỏ ra không thương xót tôi không.

343
00:44:53,150 --> 00:44:59,510
Tôi nói với nỗi buồn
việc ở trong quân đội thật kinh tởm.

344
00:47:23,230 --> 00:47:27,030
Đứng trước một người như thế...

345
00:47:27,110 --> 00:47:31,190
Tôi cầu xin Chúa ban cho tôi những lời…

346
00:47:34,070 --> 00:47:41,190
...để không đặt mình vào nguy hiểm
và để biết về anh em của tôi.

347
00:47:41,270 --> 00:47:43,950
Tôi đã nói tôi là ai.

348
00:47:44,030 --> 00:47:49,870
“Hai anh em của tôi, một người anh họ
và một đứa cháu trai đã bị mang đi."

349
00:47:52,470 --> 00:47:58,430
"Nếu là anh,
thì bạn đã phạm sai lầm rồi."

350
00:48:01,590 --> 00:48:07,390
“Các người là tội phạm và muốn
tiền bạc. Chúng tôi muốn đàm phán.”

351
00:48:07,470 --> 00:48:12,190
Anh ta nói, "Tôi không có mấy con lợn đó,
đồ khốn nạn."

352
00:48:12,270 --> 00:48:16,150
"Tôi muốn tiền,
bạn không biết bạn đang nói về cái gì."

353
00:48:16,230 --> 00:48:21,110
Anh ấy kiểm tra liên lạc của tôi và nói:
"Đồ ngốc, chúng ta sẽ nói chuyện sau."

354
00:48:21,190 --> 00:48:23,990
“Tôi không muốn nhìn thấy anh ta ở đây.”

355
00:48:24,070 --> 00:48:28,230
Anh ấy nói: "Anh biết phải làm gì rồi."

356
00:48:28,310 --> 00:48:32,310
Họ lại trói tôi lại
và đưa tôi từ đó.

357
00:48:32,390 --> 00:48:36,590
Họ đưa tôi ra khỏi xe,
mắt tôi bị bịt mắt.

358
00:48:36,670 --> 00:48:43,470
Họ chĩa súng vào đầu tôi
và nói: "Bạn thật dũng cảm phải không?"

359
00:48:43,550 --> 00:48:46,590
“Nhưng bây giờ nó đã kết thúc rồi, đồ khốn.”

360
00:48:46,670 --> 00:48:52,910
Sau đó bạn không còn suy nghĩ gì nữa.
Tất cả máu đều chảy xuống chân.

361
00:48:55,590 --> 00:48:59,510
Anh đẩy ra,
nhưng nó vừa nhấp vào.

362
00:49:00,350 --> 00:49:03,470
Nhưng đó là nhóm tồi tệ nhất mà tôi…

363
00:49:06,070 --> 00:49:10,990
Họ nới lỏng dây thừng và nói:
“Đừng tháo nó ra cho đến khi chúng ta đi.”

364
00:49:12,150 --> 00:49:16,950
"Không cần đâu, bạn phải làm gì."
Đó là tất cả.

365
00:49:17,030 --> 00:49:23,790
Tôi nghe nói họ sắp rời đi.
There were several vehicles, not just one.

366
00:49:23,870 --> 00:49:30,710
Tôi tháo khăn bịt mắt ra,
và chỉ nhìn thấy một trong số họ một chút.

367
00:49:31,710 --> 00:49:36,550
Tôi chỉ giả vờ nằm ​​đó.

368
00:49:36,630 --> 00:49:43,310
Và rồi tôi nhận ra rằng tôi
sẽ không tìm thấy anh em của tôi.

369
00:49:45,470 --> 00:49:50,190
Khi tôi đến đó
pháp y và cảnh sát đã có mặt ở đó.

370
00:49:50,270 --> 00:49:53,750
Và nhiều binh lính.

371
00:49:53,830 --> 00:49:57,990
Cảnh sát liên bang cũng có mặt ở đó.

372
00:49:58,070 --> 00:50:05,070
Tôi muốn vào trong, bởi vì có điều gì đó mách bảo tôi
rằng đó là các con trai của tôi.

373
00:50:05,150 --> 00:50:09,190
Cơn đau ngày càng tệ hơn.

374
00:50:10,710 --> 00:50:18,070
Họ không cho tôi vào.
Tôi đã đánh một loạt cảnh sát.

375
00:50:18,150 --> 00:50:25,310
Tôi chạy qua đồng bằng tới một nơi
nơi không có cảnh sát-

376
00:50:25,390 --> 00:50:29,030
- để xem chuyện gì đã xảy ra.

377
00:50:30,470 --> 00:50:36,310
Các nhà nhân chủng học đang bận rộn
để đào xác lên.

378
00:50:43,030 --> 00:50:50,070
Tôi quỳ xuống để đào
và nhìn thấy đôi giày của con trai tôi.

379
00:50:55,950 --> 00:50:59,430
Sau đó tôi nhận thấy
rằng họ muốn đuổi tôi đi.

380
00:50:59,510 --> 00:51:04,870
Tôi đã yêu cầu họ đừng
và nói rằng nó đã diễn ra tốt đẹp.

381
00:51:07,550 --> 00:51:12,910
“Sẽ không có chuyện gì xảy ra với tôi đâu.
Tôi muốn biết liệu chúng có phải là con tôi không."

382
00:51:12,990 --> 00:51:17,990
Nhưng chỉ vậy thôi,
Tôi đã nhận ra đôi giày của họ.

383
00:51:18,070 --> 00:51:22,430
Sau đó họ để con gái tôi đi qua,
mà họ đã dừng lại.

384
00:51:22,510 --> 00:51:29,870
Tôi bắt đầu đánh mọi người xung quanh tôi
để đưa tôi đến đó.

385
00:51:29,950 --> 00:51:34,870
Đó là vào ngày 14 tháng 4, họ đã được tìm thấy.

386
00:51:34,950 --> 00:51:40,950
Họ đã bị chôn vùi trong sa mạc.
Hai đứa con trai và hai người bạn của tôi.

387
00:51:47,230 --> 00:51:54,390
Nỗi đau tồi tệ nhất tôi từng trải qua
là chứng kiến các con trai tôi được chôn cất ở đó.

388
00:52:13,710 --> 00:52:18,310
Lúc đầu tôi tưởng tượng
anh em của tôi trong phòng giam

389
00:52:18,390 --> 00:52:22,510
- nơi bọn tội phạm và cảnh sát
đã bảo vệ họ.

390
00:52:22,590 --> 00:52:26,470
Bị nhốt và không có thức ăn.

391
00:52:26,550 --> 00:52:32,990
Sau này tôi tưởng tượng ra chúng
làm việc trên các cánh đồng trồng ma túy.

392
00:52:34,390 --> 00:52:38,390
Và họ hy vọng được tìm thấy.

393
00:52:39,710 --> 00:52:44,070
Tôi cũng đã tưởng tượng
rằng họ đang ở một đất nước khác.

394
00:52:44,910 --> 00:52:50,030
Tôi cũng đã tưởng tượng
rằng họ đang ở với Chúa.

395
00:52:51,310 --> 00:52:55,270
Và họ đã cho tôi
sức mạnh mà tôi có.

396
00:52:58,230 --> 00:53:03,430
Nhưng nơi tôi luôn nhìn thấy họ
đang ở bên tôi, bên cạnh tôi.

397
00:53:11,470 --> 00:53:18,190
Tôi không còn hy vọng nữa.
Đã lâu lắm rồi...

398
00:53:19,150 --> 00:53:22,430
Tôi đang nghĩ nếu cô ấy còn sống-

399
00:53:22,510 --> 00:53:27,310
- liệu cô ấy có tìm được cách không?
để liên hệ với chúng tôi.

400
00:53:27,390 --> 00:53:30,990
Khi nào bạn mất hy vọng?

401
00:53:31,070 --> 00:53:37,590
Tôi đã đánh mất nó
ngay sau khi tôi đến đây.

402
00:53:37,670 --> 00:53:42,390
Bởi vì nhiều lần họ đã nói
rằng họ đã tìm thấy cô ấy-

403
00:53:42,470 --> 00:53:48,150
- hoặc là cô ấy có thể ở trên
một nơi nhất định, nhưng nó không bao giờ ở đó.

404
00:53:57,030 --> 00:54:00,990
Có rất nhiều điều kinh dị
trong những ngôi mộ tập thể.

405
00:54:02,710 --> 00:54:06,070
Chúng tôi đã tìm thấy thi thể
đã bị đốt cháy.

406
00:54:08,910 --> 00:54:14,710
Chúng tôi đã tìm thấy những thi thể có miệng mở.
Họ đã bị chôn sống.

407
00:54:18,110 --> 00:54:21,430
Những bộ xương kể câu chuyện của họ.

408
00:54:27,110 --> 00:54:33,790
Tôi không nghĩ nó có thể là sự thật,
nhưng bây giờ tôi đã nhìn thấy 104 thi thể.

409
00:54:49,950 --> 00:54:56,950
Tôi luôn nói: “Bạn có thể làm gì hơn nữa
làm gì với người mà bạn đã giết rồi?"

410
00:55:00,390 --> 00:55:05,630
Tôi đã làm việc đến tận 10 giờ tối
hy vọng tìm thấy thi thể.

411
00:55:05,710 --> 00:55:12,870
Tôi nhìn thấy ánh đèn của thành phố và cảm thấy còn tệ hơn nữa
khi tôi nghĩ rằng họ hàng của họ-

412
00:55:12,950 --> 00:55:18,550
- có lẽ đang chờ đợi chúng ta và hy vọng
rằng chúng ta sẽ tìm thấy họ còn sống.

413
00:55:18,630 --> 00:55:24,630
Những ngọn đồi nằm
ở những nơi cao nhất của thành phố

414
00:55:24,710 --> 00:55:27,350
-và bạn nhìn thấy tất cả các ánh sáng.

415
00:55:27,430 --> 00:55:32,230
Bạn có thể nghe thấy âm thanh của xe bán kem.

416
00:55:32,310 --> 00:55:35,350
Nó càng khiến tôi chán nản hơn...

417
00:55:37,430 --> 00:55:44,110
...biết chúng ta sẽ đến muộn.
Chúng ta không thể cứu họ kịp thời.

418
00:55:44,190 --> 00:55:50,110
Có lẽ chúng ta đã có thể cứu họ
nếu chúng ta đến sớm hơn.

419
00:55:50,190 --> 00:55:54,590
Hoặc chúng ta sẽ chết
trong khi chúng tôi cố gắng cứu họ.

420
00:55:54,670 --> 00:56:01,750
Nhưng thà chết còn sướng hơn
trong khi chúng tôi cố gắng cứu họ-

421
00:56:01,830 --> 00:56:05,790
- hơn là phải trải qua quá nhiều đau đớn.

422
00:56:05,870 --> 00:56:12,670
Tôi thường nghĩ nó đau hơn
rằng một người thân đang mất tích...

423
00:56:13,710 --> 00:56:15,790
...hơn là cái chết.

424
00:56:15,870 --> 00:56:19,390
Đó là một sự thoải mái để biết
rằng ai đó đã chết.

425
00:56:19,470 --> 00:56:24,950
Ngày tháng trôi qua,
và nỗi đau sẽ dịu đi.

426
00:56:25,030 --> 00:56:28,310
Nhưng khi một người thân mất tích-

427
00:56:28,390 --> 00:56:34,030
- cơn đau trở nên tồi tệ hơn
cho mỗi ngày trôi qua.

428
00:56:34,110 --> 00:56:37,350
Tệ hơn nữa là không biết
người thân ở đâu.

429
00:56:37,430 --> 00:56:42,470
Và tôi nghĩ
rằng nếu chúng ta đến sớm hơn-

430
00:56:42,550 --> 00:56:46,830
- có lẽ nó đã không
rất nhiều người bị chôn vùi.

431
00:57:16,670 --> 00:57:23,030
Tôi không đáng được thương hại,
Tôi chưa bao giờ làm điều đó. Bao giờ.

432
00:57:23,110 --> 00:57:29,150
Nếu một ngày tôi là người phải chết,
nó sẽ như vậy. Tôi có thể làm gì?

433
00:57:29,230 --> 00:57:34,870
Tôi không thể dừng lại bây giờ.
Nó không hoạt động. Đã quá muộn rồi.

434
00:57:36,470 --> 00:57:40,790
- Cậu có hình nó không?
- Của cuộc đời tôi?

435
00:57:40,870 --> 00:57:42,910
- Cái chết của anh.
- Cái chết của tôi à?

436
00:57:42,990 --> 00:57:46,710
Bạn có thể nếm nó
về thuốc của chính họ.

437
00:57:46,790 --> 00:57:50,270
Đó là những gì đang chờ đợi tôi.

438
00:57:50,350 --> 00:57:54,310
- Thỉnh thoảng bạn có khóc không?
- Một số thì có.

439
00:57:54,390 --> 00:57:58,470
- Bạn?
- Đôi khi tôi cũng vậy.

440
00:57:58,550 --> 00:58:01,390
Bạn khóc vì tiếc nuối.

441
00:58:01,470 --> 00:58:04,790
Bạn thường cảm thấy hối tiếc khi nào?

442
00:58:04,870 --> 00:58:08,550
Khi nào bạn làm điều đó? Khi bạn ở một mình.

443
00:58:08,630 --> 00:58:14,830
Khi bạn nghĩ về những gì bạn đã làm
và những gì chưa được thực hiện.

444
00:58:14,910 --> 00:58:20,150
Bạn nghĩ rất nhiều thứ. Bạn làm điều đó.

445
00:58:20,230 --> 00:58:24,950
Bạn khóc và suy nghĩ
về tất cả những gì họ đã nói với một người.

446
00:58:25,030 --> 00:58:31,870
Từ lúc bạn bắt đầu
rằng họ đã kết thúc nó. Đúng vậy.

447
00:58:34,870 --> 00:58:41,830
Lần đầu tiên tôi giết đã thay đổi
cuộc sống của tôi. Nó đã thay đổi mọi thứ.

448
00:58:43,070 --> 00:58:48,990
Nó giống như một khoảng trống.
Khi tôi giết, có lẽ tôi cũng đã chết.

449
00:58:49,070 --> 00:58:52,110
Tôi không cảm thấy gì nữa.

450
00:58:52,190 --> 00:58:54,830
Tại sao bạn tiếp tục?

451
00:58:54,910 --> 00:59:01,110
Bởi vì... tôi cảm thấy
rằng tôi không còn gì khác nữa.

452
00:59:01,190 --> 00:59:05,070
"Bây giờ tôi đã giết,
bây giờ tôi phải đi đâu?"

453
00:59:05,150 --> 00:59:11,510
"Tôi sẽ tiếp tục việc này."
Cuộc sống trước đây của tôi đã kết thúc.

454
00:59:11,590 --> 00:59:16,510
Bây giờ đây là cuộc sống của tôi.
Tôi cứ tiếp tục đi vì.

455
00:59:16,590 --> 00:59:21,790
Nó thậm chí còn vô nghĩa
với nó. Cuộc sống của tôi thiếu ý nghĩa.

456
00:59:21,870 --> 00:59:26,030
- Tôi không thể giải thích được.
- Anh có thể cầu xin sự tha thứ được không?

457
00:59:26,110 --> 00:59:29,630
Đúng. Với tất cả trái tim tôi.

458
00:59:29,710 --> 00:59:34,790
Tôi sẽ hỏi tất cả các gia đình
người mà tôi đã làm tổn thương để được tha thứ.

459
00:59:34,870 --> 00:59:38,270
Tôi chân thành sẽ
cầu xin sự tha thứ.

460
00:59:38,350 --> 00:59:43,070
Tôi sẽ cầu xin sự tha thứ
bằng cả trái tim mình.

461
00:59:45,910 --> 00:59:49,350
Không. Tôi không thể tha thứ
hoặc quên.

462
00:59:49,430 --> 00:59:54,030
Tôi không nghĩ họ có thể được tha thứ.

463
00:59:54,110 --> 00:59:59,430
- Điều gì sẽ mang lại công lý cho bạn?
- Rằng những người có trách nhiệm sẽ bị trừng phạt.

464
00:59:59,510 --> 01:00:04,870
Không chỉ những kẻ đã giết mẹ tôi,
không có tất cả.

465
01:00:04,950 --> 01:00:11,550
Bởi vì nhiều người trong chúng ta đã trải qua
điều tương tự và ai là người phải chịu đựng nó.

466
01:00:11,630 --> 01:00:18,830
Vì vậy, sẽ rất quan trọng
rằng những người chịu trách nhiệm sẽ bị trừng phạt. Chỉ vậy thôi.

467
01:01:59,950 --> 01:02:04,350
Tôi không hề nghĩ đến việc trả thù…

468
01:02:04,430 --> 01:02:07,630
...bởi vì nó không phù hợp với đức tin của tôi.

469
01:02:07,710 --> 01:02:13,670
Khi tôi gặp họ
rồi tôi thấy thương hại.

470
01:02:13,750 --> 01:02:19,950
Họ ngoảnh mặt đi
và nhìn xuống đất.

471
01:02:20,030 --> 01:02:26,110
Tôi nâng mặt anh chàng lên và nói:
"Nhìn tôi này. Tại sao?"

472
01:02:26,190 --> 01:02:32,750
Anh ấy chỉ nhìn xuống đất một lần nữa.
Họ không nói gì, không đưa ra lời giải thích nào.

473
01:02:32,830 --> 01:02:37,190
Tôi cảm thấy thương hại
khi tôi nhìn thấy họ như vậy.

474
01:02:37,270 --> 01:02:41,910
Bởi vì họ nói
rằng họ không phải là người đã giết họ.

475
01:02:42,990 --> 01:02:48,390
Vì thế tôi thấy rất tiếc
với họ.

476
01:02:49,750 --> 01:02:52,590
Vâng, tôi cảm thấy ghét.

477
01:02:54,590 --> 01:02:58,470
Bạn cảm thấy tức giận...

478
01:02:59,390 --> 01:03:05,190
...khi bạn thấy có rất nhiều
người không thể cảm nhận được bất cứ điều gì.

479
01:03:05,270 --> 01:03:09,830
Chúng gây ra biết bao đau khổ
và tiếp tục sống cuộc sống của họ.

480
01:03:09,910 --> 01:03:14,550
Nếu bạn có chúng trước bạn,
lúc đó bạn sẽ làm gì?

481
01:03:17,470 --> 01:03:23,310
Tôi nghĩ tôi sẽ giết họ,
tra tấn họ-

482
01:03:23,390 --> 01:03:28,030
- điều mà tôi đoán họ đã làm
với mẹ tôi.

483
01:03:28,110 --> 01:03:33,830
Tôi sẽ làm cho họ cảm thấy sợ hãi,
giống như người mà mẹ tôi và tôi biết.

484
01:03:33,910 --> 01:03:37,830
Bạn sẽ khiến họ cảm thấy thế nào?

485
01:03:37,910 --> 01:03:39,910
Vậy...

486
01:03:43,710 --> 01:03:50,430
Tôi sẽ cho họ biết
rằng đó là tôi, ở đó và sau đó-

487
01:03:50,510 --> 01:03:54,190
-người quyết định cuộc sống của họ...

488
01:03:55,550 --> 01:04:01,910
...và vượt qua nỗi sợ hãi của họ
và cảm xúc.

489
01:04:04,510 --> 01:04:07,310
- Cậu có sợ không?
- Không.

490
01:04:07,390 --> 01:04:12,910
Tôi vẫn đi họp
để tìm mẹ.

491
01:04:12,990 --> 01:04:18,350
Tôi không sợ.
Ngược lại, nó khiến tôi mạnh mẽ hơn.

492
01:04:18,430 --> 01:04:24,430
Và sau đó tôi cảm thấy như mình đang làm điều gì đó.
Nó cho tôi thêm sức mạnh để tiếp tục.

493
01:06:46,550 --> 01:06:50,550
Bản dịch: Martin Garat
www.btistudios.com


